Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3272 lượt.
họ há to mồm như con sư tử cũng không được, chỉ biếu mỗi người một bức thôi.
Cung Tiểu Ất cúi đầu, suy nghĩ hồi lâu, rồi vẫn lấy bảy bức tranh đưa cho Triệu Kinh Ngũ và Trang Chi Điệp mỗi người một bức, Triệu Kinh Ngũ bảo:
- Chúng mình lấy làm gì, nếu là người khác, có cho chín bức mười cái, thì đừng nói đến chú Điệp sẽ không chịu bỏ công sức ra mà ngay đến anh đây cũng mặc kệ. Nhưng ai đã khiếnó cho bọn mình già lẫn trẻ đều thân quen nhau? Ngày mai anh và chú Điệp của em còn mời một số người ăn một bữa cơm ở khách sạn Tây Kinh, tiêu nhiều tiêu ít, bản thân em cứ để mặc bọn anh.
Cung Tiểu Ất lại cảm động sụt sịt mũi, hắn bảo vĩnh viễn không quên ân tình của chú Điệp và anh Ngũ, chờ khi nào bố hắn trở về, sẽ đến tận nhà cám ơn riêng. Hắn tiễn Triệu Kinh Ngũ ra tận ngoài phố, quay về nhà, hắn thừa cơ cuỗm một số tranh chữ cổ nổi tiếng và tranh chữ của bố hắn đem về nhà riêng.
- Cung Tịnh Nguyên chết đi, thì chị Nguyên và Tiểu Ất sẽ khổ, biếu lụa đen thì làm gì được, biếu len dạ chính cống này sẽ có ngày may cho hai mẹ con chị ấy một hai bộ quần áo để mặc. Người chết không thể sống lại được, vẫn phải quan tâm đến người còn sống chứ! Chỉ tiếc khi anh Nguyên còn sống, gia đình sống sung sướng quen rồi, bây giờ anh Nguyên chết đi là chết mất ông thần của cải, con người ta từ nghèo đến giàu thì còn được, chứ đang giàu mà xuống nghèo thì khó sống lắm. Không biết từ nay về sau mẹ con nhà ấy sẽ phải chịu khổ đến mức nào!
Chị nói mà nước mắt giàn giụa. Trang Chi Điệp bảo:
- Cô Thanh của cậu làm thế cũng phải. Mình đã hỏi người đến báo táng, trước khi anh Nguyên chết, thần kinh bị rối loạn, đập phá hết mọi thứ trong nhà. Chị Nguyên ở Thiên Tân vẫn chưa về. Tiểu Ất lại như thế, có lẽ trong nhà đang ở trong tình trạng bi đát cần thứ gì cũng chẳng có, sờ đến đâu thiếu đến đó – lại nói với Triệu Kinh Ngũ – Mình vừa nhớ ra một việc, cậu đến nhà Liễu Diệp Tử mua cho Tiểu Ất ba gói thuốc phiện, bố hắn chết, hắn phải đứng ra lo liệu mọi thứ, chắc trong nhà thuốc cũng hết, không có thuốc, thì hắn lo liệu thế nào được?
Triệu Kinh Ngũ lại đi mua ba gói thuốc. Khi ba người đến nhà Cung Tịnh Nguyên, thì trời đã tối lâu lắm rồi.
Đây là một căn hộ bốn mặt là nhà, giữa là sân kiểu cũ được giữ gìn rất nguyên vẹn. Nhà chính ở giữa gồm bốn gian, hai bên là hai căn nhà ngang. Chiếc sân không lớn. Chỗ khoảng trống giữa nhà chính với hồi nhà ngang đều có một cây xuân, to gần bằng miệng thùng. Giữa sân có núi giả giàn hoa. Hai bên lầu cổng đều có một phòng nhỏ, một là nhà vệ sinh, một là bếp lò thủ công sưởi ấm mùa đông. Trang Chi Điệp, Ngưu Nguyệt Thanh và Triệu Kinh Ngũ đi thẳng vào nhà chính. Trong nhà điện sáng, nhưng không có người. Trong bốn gian nhà, hai gian sáng hai gian tối. Phía đông là phòng sách của Cung Tịnh Nguyên, phía tây là phòng ngủ của hai vợ chồng, ở giữa là nơi tiếp khách. Giữa nhà kê gộp hai cái bàn vuông sơn đen, bên trên gắn tấm đá ngọc Lam Điền, bốn bên là vài cái ghế đôn hình trống tròn. Hai bên cửa chính là hai cửa sổ, song cửa hình hoa mai khoá dây kép kiểu cũ. Trên tường treo tám bức tượng người trạm nổi bằng gỗ đỏ, lần lượt là Vương Hy Chi, Vương Hiến Chi, Nham Chân Thanh, u Dương Tuân, Liễu Công Quyền, Trương Húc, Mễ Phất, Vu Hữu Nhậm. Trên tường ngăn ở phía đông và tây mỗi bên treo một tranh chữ của Cung Tịnh Nguyên được đóng khung tử tế, một bên là "Đời người được sống", một bên là chữ "hoà". Triệu Kinh Ngũ hỏi:
- Làm gì có chuyện người chết, không có chỗ để linh cửu, cũng không có tiếng khóc thế nhỉ?
Lúc này mới nhìn thấy một người đầu thắt khăn tang từ nhà ngang đi ra, nói một câu "Có người đến" rồi gọi khách "Ở đây cơ!" Trang Chi Điệp mới rõ linh cửu đặt ở căn nhà ngang phía đông. Ba người từ nhà chính đi ra. Trong ngôi nhà ngang phía đông có ba gian nhỏ thông nhau, giữa nhà có một bức chắn bên trong là chỗ ngủ, bên ngoài kê một cái bàn to, là nơi Cung Tịnh Nguyên viết vẽ hàng ngày. Hiện giờ cái bàn này đã xê dịch vị trí làm nơi đặt xác chết. Đắp trên xác chết không phải là chăn là khăn trải giường, mà là giấy vẽ tranh.
Trang Chi Điệp bước đến lật tờ giấy che mặt Cung Tịnh Nguyên, nhưng chỉ thấy đầu tóc người chết rối tung, khuôn mặt đen sạm, hai con mắt và mồm đều hình như méo xệch, trông dễ sợ vô cùng, Ngưu Nguyệt Thanh ôm mặt khóc rưng rức. Chị hỏi:
- Người nằm trong này sao lại đắp giấy truyện? Thế chăn đâu? Khăn trải giường đâu?
Cạnh bên xác chết là mấy con em thân thích nhà họ Cung đều bảo chăn và khăn trải giường đều bẩn, chẳng thà đắp giấy truyện còn hơn. Ngưu Nguyệt Thanh lại khóc, vừa khóc vừa bước đến vuốt phẳng vạt áo của Cung Tịnh Nguyên. Chị nhận ra đôi giày trên chân vẫn là đôi giày cũ đã nhìn thấy anh đi dạo nào gặp nhau ở miếu Thành Hoàng, liền gục xuống mép giường để xác khóc nức nở.
Trang Chi Điệp đưa tay vuốt mặt Cung Tịnh Nguyên, cũng rân rấn nước mắt, nói:
- Anh Nguyên ơi, sao anh lại chết, sao anh lại chết anh Nguyên ơi!
Lồng ngực anh ngột ngạt khó chịu vô cùng, anh há mồm khóc lạc cả giọng. Những cháu bé cạnh linh cữu vội vàng bước đ