Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343271
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3271 lượt.
ến dìu họ ngồi sang một bên, rót trà mời uống.
Thì ra sau khi Cung Tịnh Nguyên về nhà, nghe Tiểu Ất kể lại, rất cám ơn Trang Chi Điệp, cảm thấy hối hận ngày thường mình cậy tài kiêu căng, lại say đánh bạc, rất ít tới thăm gia đình Trang Chi Điệp, càng thấy cậu con trai lần này hiếu thảo như vậy, trong lòng hết sức vui vẻ, liền lấy từ trong va li da ở gầm giường ra một bó tiền, rút ra một xấp đưa cho con, bảo con đi mua bốn chai rượu Mao Đài, mười tút thuốc lá thơm núi tháp đỏ, ba gói sợi len và lụa là để đi gặp mặt cám ơn gia đình Trang Chi Điệp. Cung Tiểu Ất thấy bố nhiều tiền như vậy, liền ngẩn người ra hỏi:
- Bố ơi, bao nhiêu là tiền bố cất ở đâu mà để con phải tất bật chạy ngược chạy xuôi mới lo được sáu vạn đồng!
Cung Tịnh Nguyên bảo:
- Tiền bao nhiêu cho đủ để lấp đầy cái hang thuốc phiện của con chứ? Bố không giữ sẵn một ít tiền, ngộ nhỡ có việc gì cần gấp thì sao? Mẹ con đi vắng, chỉ khổ cho con lần này chạy vạy vất vả. Con khá lắm, bố cứ tưởng với cái dáng của con, liệu có ai chịu đóai hoài chọ nào ngờ cũng đi vay được tiền. Con nói thử xem, con đã mượn của ai, ngày mai đem trả người ta.
Tiểu Ất trả lời:
- Con đâu có mượn được ngần ấy tiền hả bố? Công an phạt tiền hạn trong bốn hôm, lửa cháy đến đít rồi, may mà có một người buôn tranh đã mua số tranh cũ trong tủ tường của bố, nên mới bảo đảm cho bố ra an toàn đấy.
Cung Tịnh Nguyên nghe vậy, như sét đánh ngang tai, vội vàng đi mở tủ tường, đã nhìn thấy những tác phẩm mà thường ngày mình yêu chuộng đắc ý cho rằng phải được bảo tồn tử tế đã bị mất chín phần mười, lại lật tìm số tranh chữ cổ nổi tiếng đã bỏ công sưu tầm thu gom trong bao nhiêu năm nay, cũng chỉ còn lại mấy bức, liền đẩy đổ luôn cái bàn, buột mồm chửi toáng lên:
- Thằng ranh con ngỗ ngược chó chết kia, mày bán hết rồi à? Chỉ được có sáu vạn đồng thôi ư? Mày là thằng ngố, thằng ngu. Mày cứu tao thế hả? Mày đã giết tao rồi đấy! Tao bảo mày cứu tao làm gì? Tao có ngồi tù ba năm, năm năm đi chăng nữa, tao cũng không để mày huỷ hoại tao như vậy! Sao mày không bán quách ngôi nhà này đi hả?
Tiểu Ất đáp:
- Bố ơi, bố tức giận làm gì? Thường ngày bố cất giữ tiền chặt chẽ thế, xin bố tám đồng, mười đồng chẳng khác nào xẻo thịt trên người bố. Con đâu biết nhà mình có tiền? Những tranh chữ ấy đã bán rồi, bán đắt bán rẻ ai còn quan tâm đến làm gì, chỉ cần bố được thả ra thôi mà, bố có tay nghề, bố sẽ còn viết ra được cơ mà!
Cung Tịnh Nguyên bước tới, đá con trai ra ngoài cửa, chửi rủa:
- Mày biết cái gì kia chứ? Muốn viết thì viết được sao? Tao có là cái máy in đâu?
Cung Tịnh Nguyên cứ thế chửi mắng đứa con hư hỏng, đồ chó chết luôn mồm. Cung Tiểu Ất sợ quá đứng dậy bỏ chạy. Cung Tịnh Nguyên chửi suốt một buổi trưa, chửi mệt rồi thì ngả người xuống giường, nghĩ ngợi mình sống ngang ngửa nửa đời người, lại có thằng con mất dậy phá phách, hút thuốc phiện tới mức chỉ còn ba phần người bảy phần ma, đầu óc lại dốt nát, mới để xảy ra chuyện này, làm cho của cải trong nhà tẩu tán dần đi, cứ thế này mãi, không biết cái nhà này sẽ đi đến đâu?
Lại nghĩ bản thân đã mấy lần bị bắt, nhiều thì ba ngày, ít thì một hôm, người biết sự việc xét đến cùng cũng chẳng mấy, nhưng lần nầy đồn ầm ĩ cả lên, ai ai cũng chửi mình là con ma cờ bạc lớn.
Có thể cứ ôm mười vạn đồng ngồi đực mặt tại chỗ, anh hận hoàn toàn là do đồng tiền đã kiếm ra dễ dàng, đồng tiền lại hại bản thân và con trai, bỗng chốc thấy buồn vô hạn, chán ngán tất cả, nẩy ra ý định tự sát. Anh lấy dây thừng buộc lên xà ngang, thắt nút dây, nhảy lên ghế, nhưng lại hận kẻ nào đã giúp thằng con hư hỏng tìm kẻ buôn tranh? Con buôn tranh ấy là đứa nào? Anh chửi, thằng ăn cắp trời đánh thánh vật kia, mi lừa Cung Tịnh Nguyên này không có tiền phải không? Hôm nay tao có chết, tao cũng để cho mày xem tao có tiền! Nghĩ vậy, anh liền nhẩy khỏi ghế, lấy hồ dán từng tờ từng tờ một trăm đồng của cả mười vạn đồng lên bốn chung quanh tường buồng ngủ, dán xong cười hì hì, nhưng lại cảm thấy tại sao làm như vậy, làm như thế này chẳng phải là người ta chê cười cho ay sao? Gia đình có bao nhiêu là tiền như thế này, song bố thì vào tù, con thì bán hết của cải gia tài để lấy có sáu vạn đồng thôi ư? Thế là anh lấy mực vẩy lên bốn bức tường, lại lấy cái bồ cào sắt bới than mùa đông cào như điên, cho đến khi những đồng tiền dán kín bốn bức tường bị cào rách nham nhở tới mức mặt tường cũng bị cào rách ra. Quăng chiếc bồ cào đi, Cung Tịnh Nguyên lại ngồi khóc rống lên như con bò già. Anh bảo, hết rồi, bây giờ thì hết cả rồi. Cung Tịnh Nguyên này đã nghèo xơ nghèo xác thật rồi. Anh lại đập nát đôi tay mình trên nền nhà, anh há mồm lấy răng cắn ba cái nhẫn vàng trên ngón tay và quết từng cái một.
Trang Chi Điệp đã uống hết một cốc trà. Lúc này có người đi vào cổng, đang định đứng lên tránh đi thì Uông Hy Miên và Nguyễn Tri Phi bước vào, theo sau còn mấy người nữa, khiêng một hộp quả đặt làm đi tới. Hộp quả làm vô cùng cầu kỳ, bên dưới dùng da sỏ lợn quét màu xếp thành núi vàng đèo bạc, bên trên là các nhân vật nặn bằng bột, có tám vị tiên đ