Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343445

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3445 lượt.

n ít nhiều cũng có không khí của đám tang. Nguyễn Tri Phi lại bảo người đi tìm băng nhạc đám ma, cho vào máy cassette phát đi phát lại. Anh bảo:
- Mình phải cùng anh Nguyên sống cho trọn tình vẹn nghĩa. Lúc còn sống bên nhau thường họp mặt ở khách sạn, lần nào chẳng nhờ vào quan hệ của anh ấy, bữa cỗ nào, hễ anh ấy có mặt lại chẳng phải anh ấy đứng ra chi tiền? Nay anh ấy mất, không nói đến cái khác, chúng ta cũng hiếm có những dịp được ăn uống sướng miệng. Anh ấy là người nhiệt tình sôi nổi, một đời, nhưng sinh ra Tiểu Ất một đứa con hư hỏng đã sa vào cảnh ngộ như thế này. Bây giờ ai cũng chạy theo quyền thế lợi lộc, khi anh Nguyên còn sống, người đến xin viết đạp mòn cả bậc cửa, người vừa ngã xuống, chó cũng không đến nữa. May mà còn mấy anh em mình, sao chúng ta không viết thêm mấy chữ đặt trên vòng hoa đeo trên băng tang, một là gửi gắm nỗi buồn thương của chúng ta, hai nữa là cũng để lại danh vọng lần cuối cùng cho anh Nguyên trong con mắt người ngoài, ba nữa cũng là khi chị Nguyên từ Thiên Tân trở về không có cảm giác buồn đau người đi thì trà nguội.
Trang Chi Điệp nói việc ấy rất cần, liền trải giấy bảo Uông Hy Miên viết. Uông Hy Miên nói:
- Mình vốn chẳng có lời lẽ gì trong bụng, vừa đến đây một cái, cũng không nghĩ ra câu nào. Trước kia thường đến nhà anh Nguyên cùng nhau viết chữ vẽ tranh, sau đó chẳng bao giờ có cái cảnh ấy nữa, để tôi vẽ cho anh Nguyên một bức nhé!
Uông Hy Miên cầm bút lên ngậm mực trong miệng, ngồi thừ ra đấy một lúc lâu không động đậy, chợt đặt bút lên mặt giấy, ngoáy tít như rồng bay phượng múa, một khóm hoa lan sống động hiện ra.
Nguyễn Tri Phi vỗ tay reo lên:
- Đẹp! – rồi nói tiếp – khóm lan này lá rậm hoa dầy, chính là thần khí của anh Nguyên. Cuộc đời của anh Nguyên tài hoa ngang ngửa, thoải mái tự do, tuy có người chê trách, nhưng hai bên đường phố Tây Kinh có biển nhà nào không do anh ấy viết? Trong nhà quan lớn quan bé, có nhà nào không treo tranh chữ của anh ấy? Nhưng vẽ cây lan có bao giờ thấy người ta vẽ rễ cây lan đâu, mà anh lại vẽ hẳn một cụm rễ trơ trọi, chẳng có chậu chẳng có đất là thế nào?
Uông Hy Miên đáp:
- Lúc còn sống anh Nguyên anh hào biết chừng nào, cuối cùng hai tay trống không, nghĩ mà rùng mình, cho nên mình vẽ không có chậu không có đất.
Nói xong chua hàng chữ "Khóc anh Nguyên của em ra đi một cách nhởn nhơ" và ký tên "Uông Hy Miên kính viếng" lại móc túi lấy con dấu đóng vào. Đến lượt Nguyễn Tri Phi. Nguyễn Tri Phi hỏi:
- Chữ tôi thiu thối, nhưng tôi không nhờ Trang Chi Điệp viết thay, chỉ có điều lời chưa nghĩ được, còn phải nhờ Trang Chi Điệp giúp.
Trang Chi Điệp bảo:
- Anh cứ viết theo suy nghĩ của mình.
Nguyễn Tri Phi bảo:
- Vậy thì tôi viết một câu đối, cho dù nó có đối hay không cũng mặc.
Liền cầm bút viết "Anh Nguyên ơi anh chết đi giá chữ tất nhiên sẽ tăng giá một thành ba, Tri Phi tìm ai đây trên bàn mạt chược từ tay ba thiếu một".
Quăng bút, bỗng chốc xúc động, không kìm nổi nỗi buồn, nói một câu:
- Tôi về trước nhé!
Bước thẳng ra cửa, trên đường về vừa đi vừa khóc nức nở.
Trang Chi Điệp cầm bút lên, nhưng tay cứ run bần bật. Mấy lần đặt bút, lại dừng, lấy một điếu thuốc châm hút. Điếu thuốc vẫn cháy, lại cầm bút, mồ hôi vã ướt trán.
Uông Hy Miên hỏi:
- Chi Điệp này, cậu ốm đấy à?
Trang Chi Điệp đáp:
- Trong tim tôi cứ rối bời bời, cứ cảm thấy anh Nguyên còn sống đang đứng bên cạnh xem tôi viết.
Uông Hy Miên nói:
- Lúc còn sống anh ấy thích xem cậu viết chữ, vừa khen mạch văn của cậu nhanh nhạy, vừa phê kết cấu giữa khung chữ nào đó, từ nay trở đi cũng hiếm có người bạn như thế nữa.
Trang Chi Điệp nghe vậy, tự dưng đau nhói trong tim, nhắm mắt vào, mấy giọt nước mắt rơi xuống, rồi nhân chỗ nước mắt làm ướt giấy, anh viết luôn, cũng là một câu đối. Vế trên là "Sinh muộn hơn anh, chết sớm hơn em, Tây Kinh tự cổ không giữ khách, gió khóc anh khóc em sống chết bất kỳ", vế dưới là "Anh ở dưới âm, em ở cõi dương, ở đâu đất vàng cũng chôn người, mưa cười anh cười em âm dương khó tách".
Viết xong, nước mắt giàn giụa, lại đến quỳ trước linh cữu, bưng một ly rượu lên cúng, người vừa cúi xuống đã ngất đi. Ngưu Nguyệt Thanh hét lên một tiếng, chạy đến đỡ chồng, bấm huyệt nhân trung, đổ nước sôi để nguội vào miệng mới tỉnh lại.
Mọi người thấy anh có tỉnh hơn, ai cũng cảm động bởi nỗi buồn thương của anh. Uông Hy Miên nói:
- Người ta chết rồi, đừng có đau đớn quá. Anh Nguyên nếu có linh thiêng, biết trong trái tim cậu có anh ấy thì cũng ngậm cười nơi chín suối.
Nói xong giục Trang Chi Điệp đi về nhà nghỉ ngơi, mọi việc ở đây đã có anh lo liệu. Ngưu Nguyệt Thanh và Triệu Kinh Ngũ không nói gì, biết nỗi khổ sở trong lòng Trang Chi Điệp, cũng không tiện nói ra, lẳng lặng ra phố, thuê một chiếc taxi, trông nom anh suốt dọc đường về nhà.
Về đến nhà, Trang Chi Điệp nằm lì suốt ba ngày không dậy, cũng chẳng ăn uống được bao nhiêu, Ngưu Nguyệt Thanh tự biết không dám nói nhiều, chỉ khuyên chồng không đến nhà họ Cung nữa. Trang Chi Điệp cũng không đi gặp mẹ của Cung Ti


80s toys - Atari. I still have