Tác giả: Giả Bình Ao
Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015
Lượt xem: 1343274
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3274 lượt.
ểu Ất trở về, cho đến khi Cung Tịnh Nguyên hoả táng cũng không đi. Nhưng ngày nào Ngưu Nguyệt Thanh cũng sắm nhiều đồ lễ đem đi, giúp vợ Cung Tịnh Nguyên xử lý công việc linh itnh trong nhà, mấy ngày mấy đêm liền, thâm quầng cả vành mắt.
Mười ngày đã trôi qua, sức khỏe khôi phục dần, Trang Chi Điệp đột nhiên cảm thấy đã nhiều ngày không uống sữa bò tươi. Hỏi Liễu Nguyệt, thì Liễu Nguyệt bảo không thấy chị Lưu đến. Một hôm Trang Chi Điệp buồn chán vô cùng, đã hẹn Đường Uyển Nhi đi ra ngoại thành chơi cho khuây khoả, tình cờ đã đi vào một thôn, Trang Chi Điệp reo lên:
- Ái chà, đây cả phải thôn Miêu Oa là gì? Nhà chị Lưu ở đầu đàng kia, bao nhiêu ngày nay không được uống sữa tươi, phải chăng chị Lưu ốm, đi đến thăm xem sao! Uống sữa bò một thời gian khá dài như vậy, nếu bảo ăn gì thành thứ ấy, có lẽ anh cũng sắp sửa biến thành bò mất rồi.
Đường Uyển Nhi bảo:
- Anh đã có những cái của bò ở trên người mà.
Trang Chi Điệp vén ống tay áo lên nói:
- Em phải ăn, em nhìn xem nó có giống hai hòn kia không, sao em lại không ăn hả?
Đường Uyển Nhi khẽ đáp:
- Đừng có đùa cợt ngứa nghề ở đây, người ta coi anh là vĩ nhân cơ mà!
Chị Lưu quay trở về, thấy hai người đã ăn, đã uống lại nói chuyện vui vẻ. Trang Chi Điệp liền hỏi:
- Lâu lắm rồi không gặp chị là thế nào vậy? Không có sữa bò sống, người gầy đi đấy.
Chị Lưu đáp:
- Sáng nay tôi còn nhờ cô Tâm cạnh nhà vào thành phố mua thức ăn, bảo rẽ qua nhà anh nhắn tin con bò bị ốm.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Bò ốm ư?
Chị Lưu đáp:
- Đã mấy ngày nay chẳng ăn chẳng uống gì. Ba hôm trước tôi còn dắt nó đi dạo, hôm qua nằm xuống là không gượng dậy nổi. Tiếc quá, con bò này đã kiếm tiền cho nhà tôi một thời gian dài như thế, tôi cứ sợ nó có mệnh hệ gì cơ! Mời một bác sĩ thú y đến khám, người ta bảo không phát hiện ra bệnh gì, có lẽ vài hôm sẽ khỏi. Khỏi thế nào được? Có ăn uống gì đâu mà khỏi. Bố thằng cu đã đi Tiền Bảo Tử mời Tiêu Thọt. Tiêu Thọt là thầy thuốc thú ý nổi tiếng trong vùng.
Trang Chi Điệp đi ra chuồng bò, chỉ thấy con bò sữa gầy đến nỗi chỉ còn bộ xương to kềnh, bỗng thấy trong lòng đau đớn. Con bò sữa cũng nhận ra người đến là ai, dỏng tai định đứng dậy, cựa quậy một lúc không sao đứng lên nổi, cặp mắt nhìn Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi, nước mắt trào ra rơi xuống. Đường Uyển Nhi bảo:
- Đáng thương quá, thật chẳng khác gì người, nhìn thấy là đau đớn chảy nước mắt. Nhìn bầu sữa của nó kìa, cơ thể thì gầy còm, chỉ được cái bầu sữa thì to.
Ba người cùng ngồi xổm, vẫy tay xua đuổi đàn ruồi muỗi. Trong lúc nói chuyện, thì vòng cổng kêu lạch cạch, có hai người đi vào. Chồng chị Lưu, Trang Chi Điệp đã biết mặt, anh cõng chiếc va li da, theo sau anh là một người thọt chân, biết ngay là thầy thuốc thú y. Chào hỏi nhau mấy câu, Tiêu Thọt liền ngồi xuống bên cạnh bò xem xét một lúc, sau đó lậi mí mắt bò, cạy mồm bò, nhấc đuôi bò kiểm tra đít, rồi gí sát tai vào bụng bò nghe nhiều chỗ, cuối cùng vỗ vào sống lưng bò kêu bồm bộp, mỉm cười. Chị Lưu hỏi:
- Có cứu được không?
Tiêu Thọt hỏi:
- Chị mua con bò này bao nhiêu tiền?
Chị Lưu đáp:
- Bốn trăm năm mươi ba đồng, mua ở trong núi Chung Nam, con bò này có duyên với nhà mình, mua về là có sữa, tính nết cũng ngoan, giống như một thành viên trong gia đình.
Tiêu Thọt lại hỏi:
- Bán sữa được bao nhiêu rồi?
Chị Lưu đáp:
- Hơn một năm, thương nó lắm cơ, nó theo tôi đi phố chui ngõ…
Tiêu Thọt nói:
- Thế thì tôi mừng cho chị, chưa kể sữa bán một năm nay đã thu về tiền vốn mua bò, sau đấy còn hàng tạ thịt, một bộ da, nó sẽ cho chị mấy ngàn đồng nữa. Nó bị bệnh gan, biết không hả? Người bị bệnh gan, bò cũng bị bệnh gan. Nhưng bệnh gan của bò có ngưu hoàng, ngưu hoàng là vị thuốc đông y rất có giá! Người ta nghì cách nuôi ngưu hoàng thân bò, nhà chị đây, trời thả tiền xuống cho, còn buồn cái gì hả?
Chị Lưu nói:
- Ông nói cái gì vậy? Tôi có báu gì ngưu hoàng hay không ngưu hoàng. Tôi là tôi tức, để có ngưu hoàng, thì mắt cứ trợn lên nhìn nó chết hay sao? Nó cũng là một người trong nhà tôi. Ông cứ cắt thuốc, để nó uống rồi nghỉ ngơi tử tế.
Tiêu Thọt nói:
- Người như chị có một, tôi mới gặp lần đầu tiên, tốt bụng thì tốt bụng, nhưng tôi nói với chị, muốn chữa khỏi là tôi không chữa nổi đâu, có lẽ cũng không ai chữa được. Nghe tôi đi, ngày mai gọi người giết đi, còn có thể rót được ít thịt, nếu giết muộn, thì bò không cứu chữa được, mà thịt trên người nó cũng khô xác hết.
Chị Lưu quay người chạy vào trong nhà khóc nức nở. Chồng chị Lưu dặn vợ nấu cơm cho Tiêu Thọt, chị cũng phớt tỉnh, vẫn cứ khóc. Anh Lưu sốt tiết lên, mắng vợ:
- Chồng mụ chết hay sao mà mụ hờ thảm thiết thế hả? – mắng xong nhìn Trang Chi Điệp và Đường Uyển Nhi, có phần ngượng nghịu. Anh ta nói:
- Bà xã nhà tôi ương bướng lắm, anh chị cứ ngồi chơi, chờ lát nữa cô ấy sẽ làm cơm cho chúng mình ăn.
Trang Chi Điệp nói:
- Chị Lưu nuôi con bò này đã lâu, trong lòng thương xót đấy mà, chẳng phải một mình chị ấ