Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343296

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3296 lượt.

r>- Không sao đâu, em bảo cô ấy đến thăm thầy cô vào hôm khác.
Trang Chi Điệp bảo:
- Ốm thì cứ để cô ấy nghỉ, tôi thấy cậu bảo với cô Thanh cô ấy ốm, liền suy nghĩ có thể tiêu hoá không tốt, có lọ thuốc đây, cậu cầm về cho cô ấy.
Anh liền đưa cho Chu Mẫn một hộp thuốc được đóng gói rất kín.






Đường Uyển Nhi mở hộp thuốc, trong hộp có một lọ thuốc bé xíu, mở nắp lọ thuốc, thì trong lọ không có thuốc, chỉ có mẩu giấy nhàu vê thành cục. Trên đó có chữ "Giữ sức khoẻ". Đường Uyển Nhi đã oà khóc. Từ hôm ngựợng chín mặt đi ra khỏi cửa ngôi nhà ở khu tập thể hội văn học nghệ thuật, chị ta cảm nhận sâu sắc nỗi nhục mình phải chịu. Chị ta biết thổi một quả bóng hơi, thổi càng to càng có nguy cơ bị nổ, nhưng quả bóng hơi một khi đã thổi lên, lại không thể kìm hãm tham vọng và niềm vui muốn thổi phồng to hơn. Chị ta không thể không yêu Trang Chi Điệp, có lẽ Ngưu Nguyệt Thanh càng đối xử với chị ta tốt, thì khi yêu Trang Chi Điệp, chị ta càng thấy ân hận và không yên. Chính vì nỗi ân hận và không yên này, chị ta đã hết sức tránh gặp Ngưu Nguyệt Thanh, cũng đã không hay đến ngôi nhà ấy gặp lén lút nữa. Chị ta cũng biết tại sao Trang Chi Điệp đã nhiều lần hỏi chị ta có phải anh là người hư hỏng. Tuy chị ta đã từng nói với Trang Chi Điệp:
- Anh cảm thấy khó quá, thì chúng mình chỉ là bạn, không làm chuyện kia nữa.
Tuy chị ta nói thế là để thăm dò, tuy Trang Chi Điệp không trực tiếp trả lời chị ta, mà mỗi lần hai người gặp nhau lại tự nhiên, thậm chí lại vô tình làm chuyện đó. Song Ngưu Nguyệt Thanh đã giận dữ giết chết chim bồ câu, giết rồi lại hầm thành canh thịt cho chị ta và Trang Chi Điệp ăn, thì tình cảm ân hận của chị ta đối với bà chủ gia đình ấy bỗng chốc không còn nữa. Nếu ta làm tổn thương người, thì người cũng làm tổn thương ta. Một hoà, chúng ta chẳng còn ai nợ ai nữa, chúng ta như người lạ qua đường chưa hề gặp mặt nhau.
Đường Uyển Nhi nghĩ ở dọc đường như thế, khi về đến nhà chị ta thấy nhẹ nhõm, thậm chí đột nhiên chăm chỉ quét nhà, giặt quần áo. Trong đêm ấy chị ta bảo Chu Mẫn:
- Anh không mau mau đi ngủ ư?
Đường Uyển Nhi đáp:
- Em đi mua khăn vệ sinh, em đã đến kỳ.
Chị ta bảo đã đến kỳ, chị ta đến kỳ thật, chị ta đã lấy giấy lót vào trong xi líp, rồi hấp tấp ra khỏi cửa. Chu Mẫn bảo:
- Tối thế này rồi, để anh dẫn em đi.
Đường Uyển Nhi đáp:
- Trong thành phố có sói có báo hay sao mà anh phải dẫn em đi? Anh cứ yên chí ở nhà viết cho xong quyển sách kia đi.
Đường Uyển Nhi đi qua đường cái, trên đường cái vẫn là người và xe đi lại nhộn nhịp, chị ta đã tìm đến đầu cầu đá ở ngoài cửa nam thành phố. Nhưng Trang Chi Điệp không ở đó. Chị ta đã chờ đến mười hai giờ đêm, cũng không thấy Trang Chi Điệp xuất hiện ở đó. Mãi cho đến lúc đêm đã khuya lắm, trên đầu cầu không có ai đi lại nữa, chợt chị ta nẩy ra một ý nghĩ lạ lùng, quệt máu ấy thấm ướt cả bàn tay rồi đóng lên lan can đầu cầu, đóng lên thân cây kia, đóng lên cả hòn đá kẹp giữa chạc cây. Dấu bàn tay in trên hòn đá kia hoàn chỉnh vô cùng, có thể nhìn được từng vân trong đó. Mạnh Vân Phòng đã từng nói, dấu tay của mỗi người là bản vẽ mạng sống của người đó. Trang Chi Điệp ơi, nếu anh đã đến đây, anh có thể nhìn thấy đây là bản vẽ mạng sống của em, em đã từng chờ đợi anh ở đây.
Mấy ngày liền, Đường Uyển Nhi đã đi đến gốc cây đó. Nhưng Trang Chi Điệp vẫn không có tăm hơi chi. Chị ta chắc chắn Trang Chi Điệp đang ở hoàn cảnh gian nan, không được tự do, không đến được, cuối cùng khi Trang Chi Điệp đã gửi tin đến trong hộp thuốc, thì sau khi khóc to một trận thoải mái, người phụ nữ ấy đã sắt son thề nguyền: ta nhất định phải gặp anh ấy, cho dù là lần cuối cùng của kiếp này, ta cũng phải gặp mặt anh ấy lần cuối cùng.
Đám cưới của Liễu Nguyệt định vào ngày mười hai tháng chín. Trước đó một ngày, Liễu Nguyệt và Ngưu Nguyệt Thanh đã sửa soạn cơm canh tới thuốc tiếp đón bên họ nhà trai đến đón dâu. Mẹ Đại Chính bảo làm thế sẽ rất tốn kém đối với gia đình, định đưa rượu thịt sang, nhưng Ngưu Nguyệt Thanh kiên quyết không nghe. Tuy Liễu Nguyệt không phải là con gái hay em gái mình, nhưng gia đình chủ tịch thành phố cũng đã thừa nhận chị là thông gia, thông gia sắm đồ cưới đã đưa đến, người ngoài nào có biết đó là đâu, cứ tưởng Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh bỏ tiền ra sắm, điều này đã làm cho Ngưu Nguyệt Thanh nhiều thể diện lớn! Rượu đương nhiên là rượu Mao Đài ngon nhất, thức ăn cũng là thịt cá, gà vịt. Chuẩn bị đâu vào đấy rồi, Ngưu Nguyệt Thanh bảo Liễu Nguyệt ở nhà tắm rửa tử tế, còn mình thì lê đôi chân mỏi dừ đến nhà chủ tịch thành phố. Chị chưa yên tâm với các chi tiết cụ thể của ngày mai, chỉ sợ có điều gì sơ xuất, nên định cùng với mẹ Đại Chính kiểm tra lại từng việc một lần nữa. Ngưu Nguyệt Thanh vừa đi khỏi, Liễu Nguyệt liền vào buồng tắm mở vòi nước tắm. Lúc đầu Trang Chi Điệp ngồi trong phòng khách nghe thấy tiếng nước xoà xoà trong buồng tắm, đã suy nghĩ rất nhiều chuyện, sau đó đã lẳng lặng về ngồi trong phòng sách, ở trong này anh hút h