Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343472

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3472 lượt.

>- Đàn bà nào mà anh chả nhìn rồi? Làm gì phải lọt mắt một con bé giữ trẻ nhà quê cơ chứ! Nhưng em vẫn còn trinh tiết đấy!
Nói rồi chống tay đứng lên rời khỏi người Trang Chi Điệp, đi vào bếp nấu cơm. Trang Chi Điệp đỏ mặt, vẫn còn nằm trên nền nhà, ngán ngẩm cho bản thân, tại sao lại chuyển tình cảm sang Liễu Nguyệt thế nhỉ? Tự thấy ngượng nghịu, song đã nghe thấy tiếng hát của Liễu Nguyệt vang lên trong nhà bếp. Lời ca như sau:
Từng quả chín mọng bóc vỏ ra
Người ngoài, ai cũng đồn đại chuyện hai ta
Thật ra chúng mình đâu có làm trò ấy
Người ngay đã mang tiếng xấu xa
Đêm ấy hai vợ chồng nằm trên giường, nói chuyện thường ngày trong gia đình, tự nhiên đã nói đến Liễu Nguyệt. Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Liễu Nguyệt hôm nay sao lại đi đôi giày da của em? Ban đầu em không chú ý, thấy em về nhà, cô bé liền cởi ra đi dép lê, mặt đỏ bừng bừng em mới phát hiện ra.
Trang Chi Điệp nói:
- Sáng nay nó giặt giày, ra chợ mua thức ăn không có giày đi, anh đã bảo nó đi đôi giày của em vào, khi về có lẽ nó đã quên thay ra. Con bé đó có dáng người hay hay, mặc cái gì cũng đẹp. Em có bao nhiêu là giày, cho nó đôi giày đó đi.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Đã cho người ta thì mua đôi giày mới. Đôi giày ấy của em cũng mới đi chưa được nửa tháng, đem cho nó, song dù sao cũng mang tiếng mình cho nó giày cũ.
Trang Chi Điệp bảo:
- Em thật là chu đáo. Vậy thì ngày mai anh đưa tiền, để nó tự đi mua một đôi cho xong.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Anh cứ hay vẽ chuyện, rồi lại bảo, em còn một chuyện nữa, nghĩ lại trong lòng cứ thắc thỏm không yên. Sáng hôm nay đi làm tạt vào cửa hàng kẹo phố Trúc Ba Thị xem có kẹo ngon không, người bán hàng nọ nhìn em một lúc rồi hỏi: chị có phải là phu nhân của nhà văn Trang Chi Điệp? Em đáp, phải, có chuyện gì vậy chị? Chị ấy bảo, tôi đã được xem ảnh của hai vợ chồng chị trên một quyển tạp chí. Gia đình chị vừa thuê một người giúp việc mới phải không? Em bảo phải, là cô Liễu Nguyệt, người Thiểm Bắc, dáng vóc xinh xinh, ai nhìn cũng không cho là cô gái nhà quê. Chị ấy bảo, ngoài trắng trong đen, nhân tâm khó lường. Em hỏi, chị nói thế là có ý gì, phải chăng Liễu Nguyệt đến đây mua kẹo chị trả lại nhiều tiền cứ nín thinh lảng đi phải không? Chị ấy bảo, Liễu Nguyệt trước đây coi trẻ ở nhà chị, liền nghiến răng hậm hực nói, cô bảo mẫu này đã hại tôi. Từ thị trường dịch vụ lao động, tôi đi nhận cô ta về nhà coi con, không biết vì sao hỏi thăm được nhà chị, liền đòi đi, đòi đi thì đi chứ tôi cũng không cưỡng giữ, chỉ có điều khuyên cô ta chờ tôi tìm được người thay thế rồi hãy đi. Nhưng không, một hôm di làm về, con tôi khóc hu hu ở trong nhà, còn cô ấy đã mất hút, trên bàn co một mẩu giấy viết để lại nói cô ta đã ra đi. Cô ta đã leo lên cành cao nhà chị, tôi đành phải ở nhà coi con nửa tháng, bị cắt ráo cả tiền lương tiền thưởng, cô ta lại còn lấy mất của tôi nửa tháng tiền công coi trẻ. Người bán hàng nói hẳn một thôi, em không nói gì, tin chị ấy thì sợ không đúng thế sẽ oan cho Liễu Nguyệt, mà không tin, thì trong lòng cứ thấy lợm gịong như ăn phải con ruồi. Theo anh thì thế nào thật hay giả?
Trang Chi Điệp nói:
- Liễu Nguyệt không độc địa như vậy đâu, e rằng con bé tháo vát gia đình ấy tiếc không cho đi, con bé bỏ đi, gia đình kia ghen ghét với nhà mình, nên đã thêu dệt ra chuyện ấy.
Ngưu Nguyệt Thanh nói:
- Em cũng nghĩ như vậy. Nhưng cô bé này có dáng xinh đẹp, người cũng sạch sẽ gọn gàng, dễ được lòng người, em đối xử tốt với nó là việc của em, anh chớ nhẹ dạ mà yêu mến nó đấy!
Trang Chi Điệp nói:
- Nếu em nói như vậy, thì ngày mai anh cho nó nghỉ việc.
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Anh biết em sẽ không để cho nó đi, anh nói để em yên tâm chứ gì.
Nói xong oằn người đòi chơi. Trang Chi Điệp thoái thác bảo, chân đau còn bắt thế, thì tra tấn người ta không bằng. Ngưu Nguyệt Thanh duỗi duỗi chân nói:
- Vậy thì anh nhớ đấy, em bị thiệt to.
Nói xong, gục xuống ngủ thiếp đi.
Hôm sau, Ngưu Nguyệt Thanh đi làm, người chị kết nghĩa gọi điện đến đơn vị của chị, đương nhiên chị đã hỏi mẹ bên đó như thế nào. Người chị kia đáp mọi chuyện đều tốt, buổi sáng một bát rưỡi cháo đậu đỏ, buổi trưa nửa bát cơm, cơm ăn ít, nhưng thức ăn thì nhiều. Anh rể em bắt ở sông Vị được ba con cá, không cho con cái ăn, chỉ dành riêng cho bà cô. Buổi tối, hai quả trứng gà nấu một bát súp, lại thêm một ly sữa bò tươi. Bà cô đã mập ra, cũng trắng ra, chỉ lo ở nhà có vại dấm không khuấy, sai chị nói với em đừng có đậy vung sẽ hỏng dấm. Rồi lại ca cẩm không có cái radio cassette, không thể nghe ca kịch hàng ngày. Ngưu Nguyệt Thanh bảo, mẹ thích nghe hát kịch thế đấy, lúc còn trẻ ngày nào cũng đi xem diễn. Cũng nói cả công việc bên này, chẳng hạn dấm vẫn ngon, mấy đôi giày cũ của mẹ đã giặt phơi tử tế, cái bà họ Vương cũng sang mấy lần, còn cho mẹ một cái túi vải vàng. Cuối cùng cũng kể luôn cả chuyện Trang Chi Điệp bị ngã trẹo chân. Vừa may buổi trưa hôm ấy lãnh đạo đơn vị chị cần đi vùng bãi sông Vị mua một lô thịt dê tươi giá rẻ cho công nhân viên chức. Ngưu Nguyệt Thanh v