Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343139

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3139 lượt.

ội vội vàng vàng về bên khu nhà hội văn học nghệ thuật lấy một máy radio cassette nhỏ và hai băng nhạc kịch, yêu cầu lãnh đạo nhất định tới Đặng Gia Doanh, hỏi thăm gia đình người chị kết nghĩa của mình, trao tận tay. Nhưng buổi trưa Ngưu Nguyệt Thanh đi làm về, thì bà mẹ đã có mặt ở bên Song Nhân Phủ. Hỏi ra mới biết, chị kết nghĩa gọi xong điện thoại, tiện mồm nói Trang Chi Điệp bị trẹo chân. Thế là bà già sốt ruột, đứng ngồi không yên, cứ đòi về. Chị kết nghĩa chẳng biết làm thế nào, đưa bà lên xe ca về đây. Bà già xem vết thương của Trang Chi Điệp, không nói gì, chỉ phàn nàn Liễu Nguyệt gấp chăn không ngay ngắn, chai trên bàn để không đúng chỗ, bồn hoa ở sàn cửa sổ tưới nhiều quá, cái mạng nhện ở góc tường sao không quét đi? Liễu Nguyệt sợ không dám nói gì.
Buổi tối Liễu Nguyệt và bà già ngủ chung một buồng, bà già vẫn lấy quan tài làm giường như cũ, nửa đêm lại nói chuyện. Lúc đầu Liễu Nguyệt cứ tưởng bà nói với mình, liền giả vờ ngủ không đáp. Bà già càng lúc càng nói nhiều, dường như đang tranh cãi với ai đó, lúc thì mềm mỏng khuyên lơn gì đó, lúc thì cay độc dọa nạt, hơn nữa còn cầm gối đánh đập. Liễu Nguyệt mở mắt ra, trời tối đen như mực, chẳng trông thấy gì, liền sợ hãi, trở dậy gõ cửa buồng phu nhân. Trang Chi Điệp và Ngưu Nguyệt Thanh thức dậy, sang buồng hỏi mẹ có phải mẹ nằm mơ không mẹ. Bà già đáp:
- Mẹ đang nói này nói nọ, các con gọi một cái, chúng nó bỏ chạy cả rồi.
Ngưu Nguyệt Thanh hỏi:
- Chúng nó là ai hả mẹ?
Bà già đáp:
- Mẹ đâu có biết? Vừa giờ mẹ thấy mấy đứa đi vào đứa nào cũng cầm gậy, mới biết lại đến đánh vào chân Trang Chi Điệp. Bọn này ở đâu, vô duyên vô cớ lại đến đánh vào chân con rể mẹ thế nhỉ?
Ngưu Nguyệt Thanh bảo:
- Mẹ lại nói lời của ma quỷ rồi.
Liễu Nguyệt sợ tái mặt. Ngưu Nguyệt Thanh lại oán hận:
- Mẹ ơi, mẹ đừng nói nữa, nào là người ư, nào là ma ư, chỉ tổ doạ chúng con.
Trang Chi Điệp bảo:
- Em cứ để mẹ nói – liền hỏi mẹ vợ - mẹ ơi, mẹ doạ chúng con phải không?
Bà mẹ đáp:
- Bọn chúng đều là ma ác, nào có chịu nghe lời mẹ? ngày mai con đến chùa Dựng Hoàng xin hoà thượng một cái bùa. Hiện giờ trong thành, chỗ nào cũng có ma ác, chỉ có nhà sư ấy mới trị nổi. Lấy được bùa về, một lá dán vào khung cửa, một lá đốt lấy tro pha nước uống, thì chân con sẽ khỏi.
Trang Chi Điệp đáp:
- Vâng, ngày mai con sẽ lên chùa Dựng Hoàng, bây giờ mẹ ngủ đi.
Trang Chi Điệp bảo Liễu Nguyệt cũng nên đi ngủ. Liễu Nguyệt không chịu, liền nằm trên ghế xa lông trong phòng khách.
Trời sáng thức dậy, Ngưu Nguyệt Thanh đã đi làm. Liễu Nguyệt mắt mọng lên, rõ ràng cả đêm không ngủ được, sắp xếp ăn xong bánh, cơm nước và uống sữa bò, bà già lật tìm một mảnh vải, lại làm cái khăn che mặt mới. Liễu Nguyệt định giúp bà làm, bà già không mượn, bà không tín nhiệm đường kim mũi chỉ của Liễu Nguyệt. Liễu Nguyệt liền vào phòng sách nói chuyện với Trang Chi Điệp. Hễ thấy hai người nói chuyện, bà liền ghé đầu cặp mắt nhìn lên mép trên kính lão, hỏi:
- Chi Điệp ơi, sao con bảo phải đi chùa Dựng Hoàng kia mà?
Trang Chi Điệp đáp:
- Con biết rồi mẹ ạ.
Nói rồi vào cầu tiêu đi tiểu, trở về ngồi trong phòng khách xem Liễu Nguyệt đứng ở cửa nhà bếp treo bức rèm cửa đã giặt sạch phơi khô. Liễu Nguyệt đi đôi giày da cao gót mới mua bằng tiền cho hôm qua, nhưng không đi tất, lại cũng thấy hay hay, hơn nữa lại còn mặc một chiếc váy mini màu đen, bó sát người, đưa tay lên cố hết sức treo rèm cửa lên cái đinh đóng trên bậu cửa, chân và lưng thẳng tắp, càng tỏ ra hấp dẫn. Trang Chi Điệp bảo Liễu Nguyệt ơi, em đi giày da chân trần xinh đáo để.
Liễu Nguyệt vẫn đang treo rèm cửa đáp:
- Chân em không có lông.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Mũi giày có kẹp vào đầu ngón chân không?
Liễu Nguyệt đáp:
- Chân em nhỏ.
Trang Chi Điệp bảo:
- Chân chị cả em to phè, đi giày nào cũng được một tuần là mất dáng. Thế còn được, trong số người thân quen, chân Hạ Tiệp chối tỉ nhất, ở kẽ ngón chân cái lồi ra một cục thịt tướng, giày cao gót, giày vừa phải, chẳng giày nào đi vừa. Em đã chú ý bao giờ chưa, chị ta ngồi ở đâu, chẳng bao giờ thò chân ra trước mặt.
Liễu Nguyệt liền cong một chân lên, cúi xuống nhìn. Trang Chi Điệp đã giơ tay nắm luôn chân đó, để sát vào mặt, hếch mũi ngửi mùi da giày và mùi thơm của chân. Hai tay Liễu Nguyệt còn ở trên khung cửa, vội vàng co chân, thì lại bị hôn một cái. Chân trở về đất, chỉ cảm thấy ngứa, ngứa đến mức mặt đỏ ửng lên. Trang Chi Điệp lại giả tảng không để ý, lại khen kiểu giày da này đẹp quá, Liễu Nguyệt thấy anh ta như vậy cũng đã bình tĩnh nói:
- Anh là đàn ông mà sao cứ chú ý nào giày, nào chân của đàn bà như thế? Nói ra thì không ai tin.
Trang Chi Điệp nói:
- Trồng lúa thì phải trồng cẩn thận ở mép ruông, rửa nồi phải rửa sạch ở rìa nồi, cái đẹp của đàn bà là đẹp ở đầu, ở chân, trên người em cho dù có mặc quần áo rách, chỉ cần có một đôi giày đẹp thì cũng tươi tỉnh hẳn ra. Đường Uyển Nhi hiểu được điều này, cô ấy mới cầu kỳ coi trọng giữ gìn mái tóc, mà đáng tội mái tóc cô ấy cũng đẹp nhất, nó bóng mượt, vừa


XtGem Forum catalog