Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phế Đô

Phế Đô

Tác giả: Giả Bình Ao

Ngày cập nhật: 03:11 22/12/2015

Lượt xem: 1343468

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3468 lượt.

dài vừa dầy, một nửa lại có màu vàng nhạt, lúc nào em nhìn kiểu tóc của cô ấy mà xem, còn em thì luôn buộc cái đuôi ngựa!
Liễu Nguyệt nói:
- Anh biết vì sao em buộc đuôi ngựa không? Em không có cái túi nhỏ, mùa hè mặc váy, áo sơ mi cộc không có túi, đi ra ngoài, khăn lau mồ hôi không giắt ở cạp váy thì buộc ở tóc, khi cần dùng lấy ra thuận tiện.
Trang Chi Điệp đáp:
- Thế sao em không nói, anh cho tiền mà sắm cái túi nhỏ. Bây giờ anh mới biết, con gái đi trên phố chị em nào cũng có cái túi khoác, vốn cứ tưởng đựng tiền bên trong, thật ra đều là khăn mùi soa, giấy vệ sinh và đồ mỹ phẩm.
Liễu Nguyệt cười hì hì. Bà già nghe thấy hai người cười nói chuyện ở đàng này, lại hỏi:
- Chi Điệp này, bây giờ là lúc nào rồi, con chưa đi chùa Dựng Hoàng à?
Trang Chi Điệp nháy mắt với Liễu Nguyệt đáp:
- Đi đây ạ! Đi đây ạ!
Liền nghĩ bụng tại sao Ngưu Nguyệt Thanh báo tin mình bị trẹo chân cho mẹ để cho mẹ về lại đây. Có lẽ sợ mình ở nhà nhàn rỗi, chỉ nói chuyện với Liễu Nguyệt, thành ra có cảm tình với nhau chăng? Lại thấy buồn lòng, da đầu tê tê, toàn thân cũng ngứa chỗ này buồn chỗ kia. Gọi điện thoại cho Mạnh Vân Phòng, bảo anh ta đi một chuyến đến chùa Dựng Hoàng gặp nhà sư lớn Trí Lương. Khi gọi điện thoại mới phát hiện dây điện thoại bị đè dưới ống nghe, liền nói:
- Anh bảo mấy ngày qua anh không đi được chẳng có ai điện thoại đến, thì ra ống nghe đã để hờ. Liễu Nguyệt, em làm chuyện này phải không?
Liễu Nguyệt không giấu nổi, mới khai ra ý định của Ngưu Nguyệt Thanh. Trang Chi Điệp liền điên tiết:
- Tĩnh dưỡng! Tĩnh dưỡng! Vậy thì sao không bắt anh vào trại giam mà chữa vết thương?
Liễu Nguyệt đáp:
- Chuyện này em phải nghe theo chị cả.
Trang Chi Điệp hỏi:
- Nghe chị ấy à? Chị ấy chỉ mong anh gãy cả hai chân mới thực sự yên tâm!
Liễu Nguyệt nói:
- Chị cả lòng tốt thật đấy, anh nói vậy quả tình oan cho chị ấy.
Trang Chi Điệp bảo:
- Chị ta chỉ biết ăn cho ngon, mặc đẹp, mạnh khoẻ, đâu có biết con người ta còn sống bằng tinh thần nữa chứ. Đừng tưởng chị ta việc gì cũng ra vẻ không quan tâm, thật ra lòng dạ hẹp hòi, đề phòng không chừa một ai.
Liễu Nguyệt hỏi:
- Chị ấy đề phòng cả em ư?
Trang Chi Điệp im lặng, bám vào tường đi vào phòng sách ngồi tức tối một mình. Tới nửa buổi Mạnh Vân Phòng đến nhà. Quả nhiên cầm bùa theo, cứ mắng xơi xơi Trang Chi Điệp bị thương bao nhiêu ngày mà không nói với anh được một tiếng, hàng ngày anh anh em em, thật ra thì sống riêng rẽ, không coi anh là người có ích. Trang Chi Điệp liền vội vàng giải thích, xương người không bị vỡ nặng lắm, chỉ bong sưng cơ gân dăm ba ngày không khỏi, báo cho anh, cứ sợ gia đình lại lo nghĩ phiền phức nên không cho anh biết, cả họ hàng, bạn bè chẳng cho ai biết cả. Mạnh Vân Phòng nói:
- Lo nghĩ phiền phức cái gì, chẳng qua cũng chỉ tiêu vài đồng mua một ít sữa ong chúa và quế nguyệt tinh chứ mấy.
Liễu Nguyệt cười hất hàm:
- Thầy đến có bao giờ đem cái gì đâu nào? Lần nào đến lại chẳng ăn uống no say cơ chứ? Thầy giáo Điệp nhờ thầy đi lấy bùa, coi như đã nói với thầy bị trẹo chân, hôm nay thầy đến thăm người bệnh mang quà gì đến nào?
Mạnh Vân Phòng cũng cười bảo
- Cái con ranh này gớm thật, hũ nào chưa mở xách hũ ấy, tôi không mang quà cho thầy giáo Điệp của cô, nhưng tôi có mang cho cô một hạt dẻ rang đấy.
Đầu ngón tay cốc vào đầu Liễu Nguyệt cộc một cái. Liễu Nguyệt hét lên một tiếng, mắng thẳng Mạnh Vân Phòng không có chỗ dừng chân đâu, cứ liều liệu đấy, trời sẽ trả thù thầy cho mà xem. Mạnh Vân Phòng nói:
- Câu ấy cô em nói trúng tủ rồi đấy. Thằng con trai bà vợ cả của tôi từ nhà quê đi bộ đội đã năm năm là trung đội trưởng, vốn muốn lên nữa, làm một anh đại đội trưởng, trung đoàn trưởng gì đó, nhưng tháng trước gửi thư bảo, quân đội cũng bắt nó phục viên, hơn nữa lại chủ trương ở đâu thì về đấy. Thằng con tôi bảo với thủ trưởng, báo cáo trung đoàn trưởng, bọn họ là lính trơn có thể ở đâu đi vẫn về nơi ấy, còn tôi là trung đội trưởng thưa thủ trưởng! Trung đoàn trưởng bảo, trung đội trưởng cũng thế. Thằng con tôi nói, cũng như thế thì tôi không nói nữa, nhưng tôi từ bụng mẹ tôi ra, tôi không thể về được, huống hồ mẹ tôi cũng đã chết.
Liễu Nguyệt bật cười bảo:
- Quả thật xứng đáng là con trai của thầy Phòng, lại hỏi luôn thầy có mấy vợ, nghe chị cả bảo, vợ trước của thầy là người thành phố, con mới tám chín tuổi, cậu ấy là lính gì?
Trang Chi Điệp nói:
- Liễu Nguyệt, em không biết, ngày xưa anh ấy đã ly hôn một lần, lúc còn ở nhà quê cơ!
Mạnh Vân Phòng liền bảo:
- Mình lấy những ba vợ, vợ sau trẻ hơn vợ trước.
Liễu Nguyệt nói:
- Thảo nào, em cứ bảo sao mặt thầy nhiều nếp nhăn đến thế!
Trang Chi Điệp trợn mắt nhìn Liễu Nguyệt, hỏi Mạnh Vân Phòng:
- Rút cuộc cậu con trai đã sắp xếp được chưa?
Mạnh Vân Phòng nói:
- Mình quen ông thường vụ huyện trưởng quê nhà, gọi điện đường dài cho ông ấy, ông ấy đã đồng ý tìm một công việc trên huyện. Nói ra anh đâu có ngờ được, trong điện thoại mình hỏi có lần tôi và Trang Chi Điệp về một chuyến nói


Pair of Vintage Old School Fru