Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phiếu Cơm

Phiếu Cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015

Lượt xem: 1342411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2411 lượt.

ều là lãnh thổ quốc gia mà.”
Anh hừ lạnh một tiếng, tựa vào lưng tượng sơn dương: “Cút đi, muốn điều tra thì điều tra đi.”
Đường Hạo khẽ thở dài một hơi: “Lão Tam, chú đừng lúc nào cũng coi mọi người như kẻ địch. Hiện giờ chú không chịu về nhà, có chuyện cũng không bàn bạc với mọi người. Trong nhà khó tránh khỏi lo lắng.”
Đường Ngạo tỏ vẻ lạnh nhạt: “Đường thiếu tá, nơi đó chưa bao giờ là nhà của tôi, từ xưa tới nay cũng chưa từng có ai muốn bàn bạc với tôi bất cứ chuyện gì cả. Giống như anh bây giờ mang người đi khắp nơi lục soát chứng cứ phạm tội của tôi vậy. Anh có bàn bạc với tôi không?”
Đường Hạo không nói gì, Đường Ngạo nhìn thẳng anh ta: “Cút mẹ anh đi.”
Dứt lời, anh xoay người rời đi.
Trở về phòng, còn chưa đưa tay cửa đã tự động mở ra. Cả người tổng giám đốc Đường ướt đẫm, không thèm để ý tới Hải Mạt Mạt chờ ở cửa, xoay người đi đến tủ quần áo tìm đồ. Hải Mạt Mạt đi theo phía sau anh, vẻ mặt tò mò: “Sao ba lại ướt nhẹp vậy.”
Tổng giám đốc Đường tức giận: “Bên ngoài mưa to, ông đây mắc mưa thì có gì kỳ lạ.”
Hải Mạt Mạt không hiểu: “Con cho là ba đi hóng mát cơ, thì ra là đi dầm mưa.”
Tổng giám đốc Đường rốt cuộc bùng nổ: “Bên ngoài có hai kẻ nghi ngờ ông đây còn chưa tính, trong nhà còn có một kẻ chờ nói móc ông đây! Con là cái đồ ăn cháo đá bát, có để yên không thì bảo! !”
Hải Mạt Mạt biết tâm trạng anh không vui, cầm khăn lông lau tóc cho anh: “Ba bị người ta bắt nạt.”
Hai mắt cô lóe sáng, tổng giám đốc Đường liền thẹn quá thành giận: “Bắt nạt cái lông, con thì biết cái gì. Ngủ đi!”
Hải Mạt Mạt nghe lời lăn đến nằm sát vào anh mà ngủ.
“Ba đừng đau lòng, về sau ba có chuyện Mạt Mạt sẽ bàn bạc với ba.” Cô ngọt ngào nói. Tổng giám đốc Đường tức giận: “Con nghe thấy lúc nào.”
Hải Mạt Mạt gật gù hả hê: “Lúc con đi đến sau con ngựa đã nghe thấy.”
Trên sân cỏ giữa vườn thú đặt tượng đá của một số loài động vậy, ngựa cách voi cũng không xa. Tổng giám đốc Đường lại cảm thấy kỳ quặc: “Vậy sao con không bị ướt.”
Hải Mạt Mạt chỉ chỉ cửa sau lưng: “Con mang ô mà.”
Nơi đó có hai cái ô, tổng giám đốc Đường ôm cô vào trong ngực, một lát sau lại hỏi: “Sao không gọi ba.”
Hải Mạt Mạt suy nghĩ một chút: “Sợ ba xấu hổ.”
Tổng giám đốc Đường vỗ một cái vào mông cô, thế nhưng sự đàn hồi dưới lòng bàn tay làm tim anh bất giác run lên một cái: “Ngủ đi.”
Hải Mạt Mạt hôn một cái lên mặt anh, một lúc sau mới nói: “Bây giờ Mạt Mạt bàn bạc với ba một chuyện được không.”
Tổng giám đốc Đường cười bất đắc dĩ, tức giận trong lòng cũng vơi đi: “Ừ, Mạt Mạt muốn bàn bạc chuyện gì nào?”
Hải Mạt Mạt đưa tay ôm cổ anh, tia chớp xé rách màn đêm, cô ở trong lòng anh lại đáng yêu dịu ngoan: “Mặc dù ba không có quan hệ với cái tên Sa Khang khốn kiếp kia nhưng hắn và ba chắc chắn có quan hệ.”
Đường Ngạo lơ đễnh: “Ừ?”
Hải Mạt Mạt vẽ vẽ lên ngực anh: “Công trình thí nghiệm của ba con chắc chắn không được chính phủ phê duyệt, cho nên ba con không thể nào mua được máy móc thiết bị y tế từ con đường chính quy.”
Tổng giám đốc Đường vốn còn không để ý đột nhiên nghiêm túc: “Ý con là. . . .”
Hải Mạt Mạt gật đầu: “Con đề nghị ba tra lại ghi chép mua bán thiết bị.”
Đường Ngạo vốn là người nhanh nhạy, lập tức hiểu ra. Hải Minh Tiển cần mua máy móc, thiết bị, nhưng trong nước không mua được. Mà cả thành phố E, còn ai có thể trắng trợn nhập khẩu.
Có. Tập đoàn ASA có thể!
Nó vốn là xí nghiệp đứng đầu thành phố E, trước có Chính phủ nâng đỡ, sau có bối cảnh quân đội của Đường tam công tử, muốn nhập khẩu những thiết bị này chẳng phải chuyện khó.
Mà Chu Tân Quốc, Tưởng Hồng Phúc, hai kẻ này bất mãn với anh không phải chuyện ngày một ngày hai. Bọn họ là vì bệnh dịch bùng nổ mới chờ được thời cơ đuổi anh ra khỏi ASA, hay đã có mưu đồ từ lâu?
Dựa vào bối cảnh và thực lực của anh, nếu không có tai ương gần như tận thế này thì dù hai tên Tưởng, Chu kia có hận anh hơn nữa cũng không thể nào lật đổ được anh.
Mà Sa Khang và Sa Nghị vốn kinh doanh đen. Hai tên Chu, Tưởng thường xuyên đến hộp đêm của bọn chúng. Mấy kẻ này không chừng đã sớm lén lút thiết lập quan hệ ngoại giao. Lòng anh nặng trĩu, nếu như ASA thật sự nhập khẩu thiết bị cho Hải Minh Tiển thì . . . . Mẹ kiếp, anh có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch! !
Hải Mạt Mạt rất thông cảm vỗ vỗ ngực anh, sau đó cô suy nghĩ một phương pháp (tự nhận là) có thể an ủi tổng giám đốc Đường nhất. Cô đưa bàn tay nhỏ bé vào trong quần tổng giám đốc Đường: “Con lại giúp ba tuốt ống nhé.”
Tổng giám đốc Đường hất tay cô ra: “Xéo ngay! !”






Kẻ Chết Thay
Ngày hôm sau, dưới chỉ thị của Đường tướng quân, tổng giám đốc Đường thu VCR [1'>, mời một vài bạn bè trong giới truyền thông vào thành phố E tham gia buổi họp báo của Tập đoàn ASA.
[1'> VCR viết tắt của “Video cassette recorder” là đầu máy video hay máy thu phát băng video cassette; được dùng để chạy các băng hình hay in sang băng hình dễ dàng
Hiện giờ thông tin đối ngoại của những


Lamborghini Huracán LP 610-4 t