Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342188
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2188 lượt.
nh mang ‘Trình tự chế tạo mũ bảo hiểm’ viết mấy hôm trước ra, chia quá trình sản xuất làm mười phần, do tám người phụ nữ gia công. Còn hai phần, anh và Tô Bách có thời gian cũng sẽ làm.
Như vậy, một dây chuyền sản xuất đơn sơ đã ra đời.
Anh không xếp việc cho Tô Bách và Hải Mạt Mạt, nhưng ngay cả đứa bé trai mười tuổi cũng không bỏ qua, phân công thằng bé làm việc vặt, phụ trách phối nguyên liệu phụ. Lưu Vân Mỹ không ngờ Đường Ngạo sẽ thu nhận mẹ con cô, cảm tạ hết lời.
Vương Phượng và Tô Thiến đã vô cùng quen thuộc với các bước làm mũ bảo hiểm, Đường Ngạo sai mỗi người phụ trách giám sát nửa dây chuyền sản xuất. Chẳng khác gì huấn luyện nhân viên, còn chịu trách nhiệm kiểm tra chất lượng.
Vương Phượng và Tô Thiến cũng đồng ý, thời gian quý báu, anh cũng không nhiều lời, bảo hai người lập tức bắt đầu.
Vương Phượng mang theo mấy người đi vào trong cửa hàng nhỏ, bắt đầu dạy họ chế tạo mũ bảo hiểm. Lúc này Đường Ngạo mới nhìn về phía Tô Bách, chỉ chỉ trong xe: “Tự tìm một bộ quần áo đi tắm đi!”
Tô Bách vâng một tiếng, vội vàng tìm một bộ quần áo của Đường Ngạo. Anh ta đi theo Đường Ngạo lâu nên rất hiểu thói quen và tính tình Đường Ngạo. Anh ta tin tưởng lúc này Đường Ngạo sẽ vẫn cần anh ta như xưa, còn càng trọng dụng hơn ấy chứ!
Đường Ngạo đang suy nghĩ xem phải dàn xếp chín người này như thế nào, Hải Mạt Mạt đã ôm tất cả chăn ra. Cô bé đã quấn sẵn drap quanh chăn. Đường Ngạo nhìn sân cỏ một cái, cuối cùng quyết định để họ tạm thời làm cái giường ghép nằm trong thùng xe, chỉ có điều không đủ chăn.
Chờ Hải Mạt Mạt luồn chăn xong, Tô Bách cũng đã tắm xong. Quần áo của Đường Ngạo anh ta mặc hơi rộng, nhưng điều này không ảnh hưởng đến vẻ rực rỡ như ánh mặt trời của anh ta. Tuy không có sự sắc bén khiếp người như Đường Ngạo, nhưng lại có một loại khí chất riêng.
“Chúng ta có thể tìm mấy cái túi ngủ lớn, vừa không tốn công vừa không tốn diện tích.” Anh ta liếc mắt liền nhìn ra Đường Ngạo đang suy nghĩ cái gì. Đường Ngạo rất hài lòng: “Buổi trưa ra ngoài tìm.”
Buổi trưa, Hải Mạt Mạt đang muốn đi nấu cơm, Đường Ngạo đã nói: “Mấy người xếp ca, thay phiên làm việc nhà.”
Tô Bách không cần anh nhiều lời, lập tức xếp ca, một ngày hai người trực, phụ trách quét dọn vệ sinh, giặt quần áo nấu cơm. Tô Thiến thấy mình cũng bị xếp ca, vô cùng không vui, lập tức kéo tay Đường Ngạo làm nũng.
Đường Ngạo không xi nhê chút nào, thản nhiên nói: “Nghe theo sắp xếp.”
Ngày hôm sau, lại có hai con zombie tới đây, đứng ở đối diện rạch gào lên. Hải Mạt Mạt ra nghênh đón, hừ hừ ha ha một lúc lại nhận đơn đặt hàng năm mũ bảo hiểm. Đường Ngạo giao nơi này cho người thận trọng nhất là Vương Phượng, còn mình và Tô Bách đi ra ngoài, một mặt đương nhiên là xem xem có còn người may mắn sống sót hay không, mặt khác là để giải quyết túi ngủ và đồ dùng hàng ngày.
Hải Mạt Mạt bây giờ không cần phải làm gì, thái độ của Đường Ngạo đối với cô bé ai cũng nhìn thấy, vậy nên không ai dám sai bảo cô bé. Ngay cả Tô Thiến cũng chỉ dám vênh váo trước mặt những người khác, cô ta sợ những người khác tố cáo với Đường Ngạo.
Buổi trưa, lúc Đường Ngạo và Tô Bách trở lại còn mang về mấy hộp màu vẽ cho Hải Mạt Mạt. Hải Mạt Mạt vô cùng vui vẻ, lập tức vẽ cho Gâu Gâu hai cái mắt gấu trúc. . . . . . Gâu Gâu tỏ vẻ rất đau buồn, không còn mặt mũi ra ngoài.
Hiện giờ trong cửa hàng nhỏ tổng cộng có mười người, gas đã dùng hết rồi, nấu cơm chỉ có thể dùng lò vi sóng. Nhưng những thứ này đều không phải là chuyện quan trọng nhất, quan trọng nhất là hiện giờ anh có tổng cộng tám công nhân, bởi vì trình tự làm việc được cải tiến và đơn giản hoá, nên một ngày có thể làm khoảng năm mươi chiếc mũ bảo hiểm.
Mà ở đây tính ra một ngày không thể nào bán nổi năm mươi chiếc mũ bảo hiểm, hiện tại nhiều nhất một ngày cũng chỉ bán được mười hai chiếc.
Đường Ngạo biết đã đến lúc phải tăng cường tuyên truyền rồi.
Anh tìm một tấm bản đồ thành phố E, khoanh vòng mấy siêu thị lớn. Hiện tại những chỗ này tập trung nhiều zombie nhất, mỗi tội đều rất xa, chờ đám zombie ấy đi được tới đây sợ rằng cũng sang năm mới mất rồi.
Hơn nữa, nếu như zombie tới quá nhiều, mất khống chế thì làm sao?
Rất nhanh, anh đã nghĩ tới kế hoạch mở rộng. Bây giờ một ngày ước chừng có năm sáu zombie tới đây mua mũ bảo hiểm. Tìm mấy con zombie đến siêu thị tuyên truyền giúp anh, tặng mũ bảo hiểm miễn phí.
Nhưng kế hoạch này gặp phải chút trở ngại, đám zombie không muốn đi tuyên truyền, thà rằng ‘trả tiền’ mua mũ bảo hiểm. Dù sao mua mũ bảo hiểm cũng dùng lương thực của loài người, bọn nó có ăn được đâu, vì thế chúng cũng chẳng tiếc tẹo nào.
Đường Ngạo không thể làm gì khác hơn là dùng bộ bảo vệ gáy để hấp dẫn bọn chúng.
Sau khi nhìn thấy bộ bảo vệ gáy, lập tức có năm con zombie đồng ý đến siêu thị phối hợp tuyên truyền. Đường Ngạo đội cho chúng nó mũ bảo hiểm mới làm xong, mang theo tất cả mũ bảo hiểm có trong cửa hàng, xong xuôi bắt đầu lên đường.
Đi ra ngoài tuyên truyền, nhất định phải mang phiên dịch Hải Mạt Mạt, anh gọi cả Tô Bách theo, mỗ