Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa
Ngày cập nhật: 02:59 22/12/2015
Lượt xem: 1342195
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2195 lượt.
thấy rất hứng thú với người phụ nữ này. Cô ta đi bốt, bộ đồ liền màu đen bó sát người, bên ngoài khoác áo quân phục, cầm trong tay một thanh đao, tư thế hiên ngang mạnh mẽ.
Nếu như không phải tình huống của Tô Bách không ổn, có lẽ điều kiện hạ lưu gì anh cũng có thể đưa ra được. Nhưng thời điểm này quả thực không có tâm tình. Anh trầm giọng nói: “Cô có bao nhiêu người?”
Người phụ nữ nhìn anh chằm chằm: “Mười tám. Tất cả đều là phụ nữ. . .” Hình như sợ Đường Ngạo ghét bỏ, cô vội vàng bổ sung một câu, “Nhưng có thể lao động bình thường.”
Đường Ngạo không muốn lãng phí thời gian nữa: “Đi!”
“Được!” Người phụ nữ lập tức lên tầng, chỉ chốc lát sau, trên lầu đã có hơn mười người phụ nữ đỡ nhau đi xuống. Đường Ngạo không có tâm trạng giới thiệu với bọn họ, vội vàng đỡ Tô Bách lên xe.
Mấy con zombie bên ngoài cũng dễ giải quyết, Đường Ngạo đặt Tô Bách ngồi ở vị trí kế bên ghế tài xế, vừa lái xe vừa chú ý tình trạng của anh ta.
Tô Bách đi theo anh khoảng sáu năm rồi, bình thường cũng coi như tận tâm tận lực. Nói thật anh có chút không nỡ nhưng nếu như Tô Bách biến thành zombie anh cũng sẽ không do dự chém một phát vào đầu anh ta.
Trên xe container có một cửa sổ nhỏ thông giữa buồng lái và khoang hàng. Người phụ nữ mặc áo khoác quân phục mở cửa sổ ra, nhìn Tô Bách chằm chằm. Tô Bách thở càng ngày càng nhanh, nhưng ý thức vẫn tỉnh táo: “Anh Ngạo, mùi vị Kiều Tiểu Vũ thế nào?”
Anh ta còn mỉm cười, Đường Ngạo thản nhiên nói chuyện với anh ta: “Tạm được. Ngực hơi nhỏ.”
Tô Bách vẫn cười: “Anh Ngạo, thật ra thì em thích cô ấy.”
Đường Ngạo có chút buồn bực: “Vậy theo đuổi đi.”
Tô Bách cười ha ha: “Không dám. Anh Ngạo, nếu như mà em chết, anh đừng để cho cô ấy nhìn thấy. . . . Em biến thành zombie.” Anh ta đột nhiên ho sặc sụa, Đường Ngạo nhấn ga: “Ừ.”
Tô Bách lấy tay che miệng lại, anh ta thở dốc kịch liệt hơn: “Anh Ngạo, nếu như em có thể giống anh thì thật tốt, sẽ. . . Có. . . . Người thích. . . .”
Đường Ngạo không nghe nổi nữa, anh phanh gấp, xách cổ áo Tô Bách lên: “Cậu chịu đựng cho tôi! Không biết chừng chỗ Hải Minh Tiển có đầu mối về bệnh dịch! Chúng ta còn có hi vọng!”
Tô Bách buông tay che miệng, trong năm ngón tay dính đầy dịch nhờn màu xanh nhạt.
Đường Ngạo từ từ buông tay, Tô Bách mở cửa xe, lảo đảo xuống xe: “Anh Ngạo, anh chặt đầu em đi.”
Anh ta đưa rìu cho Đường Ngạo, Đường Ngạo xuống xe, cầm rìu đứng trước mặt anh ta. Cuối cùng Đường Ngạo xoay người vào trong xe, đóng cửa lại. Tô Bách đột nhiên dùng sức đập cửa: “Anh Ngạo, anh cho em một nhát đi! Nếu như trước khi trời tối em còn chưa biến thành zombie, nơi này cũng chỉ còn một mình em. . . . . .”
Lúc này người phụ nữ trong khoang hàng mới mở miệng: “Cần tôi giúp một tay không? Đường Ngạo không để ý tới cô ta, đột nhiên đạp chân ga, xe hàng lao đi như tên bắn. Trong kính chiếu hậu, Tô Bách tuyệt vọng hô gì đó, vùi đầu vào hai tay, khóc thảm thiết.
Ý Tưởng Kỳ Diệu Của Công Chúa
Im lặng suốt cả chặng đường.
Lúc trở lại cửa hàng nhỏ thì sắc mặt Đường Ngạo vô cùng khó coi. Hải Mạt Mạt nhào lên, anh cũng chỉ ôm cô bé vào lòng, không nói gì.
Mấy người Vương Phượng và Tô Thiến cũng ra đón, lúc này người phụ nữ mặc áo khoác quân phục mới tự giới thiệu mình: “Cầu Đại Vân.”
Tô Thiến lấy ánh mắt cảnh giác nhìn cô, hiển nhiên là không hoan nghênh. Vương Phượng nhận ra điều bất thường: “Tô Bách. . . . Không trở về cùng mọi người sao?”
Cộng thêm cửa hàng nhỏ và sân cỏ, thì đã hơn sáu trăm mét vuông rồi. Đây đúng là sức mạnh tập thể, mọi người khi làm việc thì đào rạch, lúc nghỉ ngơi thì học cách làm mũ bảo hiểm.
Hai mươi mấy người cật lực đào rạch, tiến độ coi như khá nhanh.
Khi tất cả mọi người đổ mồ hôi như mưa thì Hải Mạt Mạt và Gâu Gậu thật nhàn rỗi. Cô bé chơi bóng với Gâu Gâu trên bãi có, nếu như có zombie tới liền đi ra đẩy mạnh tiêu thụ sản phẩm.
Đường Ngạo yêu cầu nghiêm khắc đối với tất cả mọi người, chỉ yêu chiều mình cô bé. Bình thường không trách mắng, một câu nặng lời cũng chưa thấy anh nói. Mỗi tối còn ôm Hải Mạt Mạt ngủ trên tầng.
Tất cả nhân viên đều là phụ nữ, Đường tam công tử là điểm hồng duy nhất trong vạn lá xanh của rừng tùng, bề ngoài lại cao cấp, người có ý với anh đương nhiên không ít. Nhưng Tô Bách chết đi khiến cho Đường tam công tử có cảm giác nguy hiểm, không có tâm trạng nghĩ đến chuyện khác. Hai là có Hải Mạt Mạt ngăn ở giữa, anh cũng không làm được gì.
Vì vậy trong khoảng thời gian ngắn không ai có thể đến gần anh.
Giữa trưa ngày hôm sau, khi mọi người đang ăn cơm trên sân cỏ, Đường Ngạo đang đút cho Hải Mạt Mạt. Đột nhiên bên ngoài vang lên tiếng thét kinh hãi, Đường Ngạo lập tức đứng dậy, Cầu Đại Vân chỉ tay ra bên ngoài. Mọi người nhìn theo tay cô ấy, chỉ thấy bên ngoài có một “Người” đang lảo đảo đi tới.
Có người không kỳ lạ, cho dù là zombie cũng hoàn toàn không phải chuyện lạ. Nhưng người này có chút đặc biệt.
Con ngươi Đường Ngạo hơi co lại, lập tức vội vàng