Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342911

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2911 lượt.

ng sai chỗ nào cả. Nhưng tới khi chuyện xảy ra, Từ Văn Diệu bỗng có chút khẩn trương, không nắm rõ được tâm tư hiện giờ của mình, như thể người bị đông lạnh đã lâu nay lại được đưa vào căn phòng ấm áp, vì nghe thấy tiếng củi trong lò sưởi tí tách nổ mà bất giác e dè. Tim anh đập rất nhanh, đắn đo không biết nói gì mới thích hợp, vì vậy mò tay sang choàng qua vai Vương Tranh, làm bộ tự nhiên mà nói: “Em, thôi được rồi, anh lên giường chờ em nhé?”
Vương Tranh quay người nhìn anh với chút nghi ngờ, tuy mắt đã đảo qua nhưng tâm trí vẫn còn chờn vờn trên những trang sách. Từ Văn Diệu khẽ đỏ mặt, giật mình hiểu ra câu nói vừa rồi chẳng khác nào cô vợ mới cưới càu nhàu vừa trông chờ đức ông chồng của mình, bèn ho khan đôi ba tiếng, giận dỗi nói: “Em tính khi nào mới đi ngủ hả? Bác sĩ bảo là không được thức khuya mà.”
Vương Tranh có chút bất ngờ. Bất cứ khi nào tỏ ra ngạc nhiên cậu đều nhướn mày, trố mắt như con thỏ non nớt tội nghiệp nhìn chằm chằm vào đối tượng, sau đó đôi mắt xinh đẹp khẽ nheo lại, miệng cong lên thành một nụ cười. Cậu chồm tới ôm lấy tay Từ Văn Diệu, nhẹ nhàng nói: “Ngoan, anh cứ ngủ trước, mà đã tắm chưa đấy? Em đọc thêm vài trang nữa là thôi.”
Cái gì mà ngoan hả? Ai đời đi nói với người đàn ông của mình bằng giọng điệu đó chứ? Từ Văn Diệu thẹn quá thành dỗi, đóng gập quyển sách trước mặt Vương Tranh lại, ra lệnh: “ Sao hả, mẹ em vừa đi em liền không nghe theo lời bác sĩ? Xem chừng anh đã nuông chiều em quá rồi! Mau mau lên giường ngủ, sách này có mọc cánh bay đi đâu chứ, mai mốt rồi xem cũng được mà!”
Từ Văn Diệu vân vê dái tai Vương Tranh, khiến cậu bất mãn quay đầu nói: “Anh đừng sờ chỗ đó!”
“Không sờ ở đó thì sờ ở đây nhé?” Anh vói tay vào trong vạt áo cậu, gãi gãi cù vào nách.
Vương Tranh giật mình nảy người lên, vừa cười vừa né bàn tay anh. Từ Văn Diệu cúi người bế Vương Tranh về giường, ngay khi cậu tính quay người chạy trốn liền bị anh đè xuống, dùng hai tay cù lét, báo hại cậu cười không dứt.
“Đừng! Anh đừng chọc em buồn nữa, ha ha ha, dừng lại đi, xin anh …”
Từ Văn Diệu sợ cậu cười mãi lại sốc hông, chẳng dám quá nặng tay, bèn luồn tay xuống lưng ôm cậu vào lòng. “Vừa nãy em nói thật tốt khi anh ở đây là có ý gì hả?”
Vương Tranh thở ra một trận, nheo mắt hỏi ngược lại: “Vậy anh nghĩ sao?”
“Anh nghĩ là em – sống – không – thể – thiếu – anh! Em yêu anh đến chết đi được, thiếu anh rồi sống không nổi!” Từ Văn Diệu mặt dày đáp. “Không có anh em ăn không ngon ngủ không yên chứ gì ?”
Vương Tranh chẳng chút nể mặt cãi vặn lại: “Ủa, em có nghĩ vậy hả ? Sao em lại không biết nhỉ ? Chẳng qua em chỉ muốn biểu đạt chút lòng kính trọng với Từ mama mà thôi, sao em lại có nhiều mẹ thế cơ chứ, em thấy anh còn lằng nhằng hơn cả mẹ em!”
Từ Văn Diệu vờ tức giận mà nghiến răng: “Đồ tồi, định chọc tức anh hả, em đúng là chưa thấy quan tài chưa đổ lệ mà …”
Nói đoạn, anh ra sức sờ nắn hông cậu, hại cậu cười đến chảy cả nước mắt nước mũi, phải liên tục xin tha. Lúc sau, Từ Văn Diệu mới chịu ngừng tay, để cậu nằm sấp lên ngực mình, rồi xoa lưng giúp cậu. Vương Tranh bất mãn cằn nhằn: “Thím Từ à, thím không những khoái lải nhải mà còn đầy quỷ kế nữa đó. Tôi vừa dời được một ngọn núi đi thím lại đẩy ba hòn non cao tới, khiến tôi không trở mình được!”
“Em muốn trở mình hả? Cũng được, thỉnh thoảng để em thử ở trên cũng tốt!”
Vương Tranh mặt đỏ lựng, đập lên ngực anh một cái.
Từ Văn Diệu bật cười, nắm tay cậu bỏ vào miệng mà cắn. “Cục cưng à, anh nói thật đó, chuyện gì ra chuyện đấy, phải bàn cho rõ vấn đề trên dưới thì mới an tâm được.”
Anh càng nói mặt Vương Tranh càng đỏ, nhắm mắt làm ngơ.
“Bảo bối Tiểu Tranh ngủ rồi à?” Từ Văn Diệu lay cậu, thấy ai kia cứ làm lơ thì chỉ kéo chăn đắp kín người cả hai, giữ nguyên tư thế ôm ấp đó mà rầu rĩ: “Vừa nói tới vấn đề trọng điểm liền giả bộ ngủ.”
“Em không có giả bộ ngủ nhé, em đang suy nghĩ sao anh lại bảo làm thế là an tâm thôi?” Vương Tranh mở choàng mắt ra, cau mày hỏi. “Chúng ta sớm hay muộn cũng sẽ ngủ với nhau, nhưng anh thấy chuyện này đặc biệt biểu trưng cho cái gì hả? Thật ra đó chẳng khác gì hành vi giao hoan tìm hoan lạc theo bản năng của động vật. Chúng ta đều là đàn ông, nên không có chuyện phải chịu trách nhiệm khi lên giường với ai…”
Từ Văn Diệu mỉm cười véo mặt cậu, “Em muốn thảo luận vấn đề này với anh?”
“Ừ!”
“Tiểu Tranh, lời này của em chỉ thích hợp dùng cho quan hệ giữa anh và Tạ Xuân Sinh ngày trước chứ không phù hợp với chuyện bọn mình hiện tại.” Từ Văn Diệu hôn cậu, giải thích: “Anh biết nỗi băn khoăn của em. Rành rành là hai người vốn dĩ xa lạ nhưng lại dọn tới sống cùng nhau, đương nhiên phải chịu rất nhiều mạo hiểm. Thói quen sinh hoạt không giống, quy cách làm việc và nghỉ ngơi cũng khác, khẩu vị lại càng không hợp … vì vậy có thể thông cảm và bao dung cho nhau hay không cũng là một câu hỏi lớn. Dù rằng đối phương không biểu lộ những khiếm khuyết của mình, nhưng chưa chắc em có thể chấp nhận nổi người ta. Những chuyện như vậy đều được gọi là mạo hiểm. Song, vấn đề mấu chốt chính