Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342867

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2867 lượt.

đâu?
Vấn đề không nằm ở chỗ thêm hay bớt một cái tên mà làm vậy chẳng khác gì tự vả vào mặt mình.
Vương Tranh càng nghĩ càng siết chặt nắm tay lại.
Cậu xoay người bước trở lại nơi vừa bỏ đi. Cậu thấy không cần phải về nhà suy nghĩ, lúc này có thể trực tiếp trả lời cho lão phó chủ nhiệm. Nếu không thể ở lại dạy tiếp ở đại học Z thì chuyển sang một trường khác cũng được, còn không nữa thì ra nước ngoài đào tạo chuyên sâu, làm một học giả không lệ thuộc hoặc nhún nhường ai vẫn tốt hơn cả.
Cậu đi được nửa đường lại thấy có người hớt hải chạy tới gọi: “Vương Tranh, Vương Tranh, xin chờ một chút!”
Vương Tranh kinh ngạc quay người lại, một người đàn ông đang chạy về phía cậu, là J.
Anh ta tới đây làm gì? Vương Tranh đặt ra nghi vấn, khẽ dừng bước, nhẹ nhàng mỉm cười: “Là anh J à! Chào anh, sao hôm nay lại tới trường tôi thế này?”
“Tôi, tôi tới là để tìm cậu,” J vừa thở vừa ngại ngùng đáp. “Tôi hỏi người ta thì biết là cậu dạy học ở trường này.”
Vương Tranh cười cười nói: “Sao anh không gọi điện thoại? Tôi nhớ mình có cho anh số của tôi rồi mà.”
“À, thật ra, gọi điện thoại thì có vẻ đường đột và không lễ phép, với lại ban ngày tôi cũng rảnh, tính thử vận may xem thế nào. Tôi hỏi người ta khoa của cậu ở đâu, lúc tới phòng giáo viên thì họ nói hôm nay cậu có tới trường.”
“Ừm, anh tìm tôi có việc gì không?”
“Tôi, tôi tới là để trả tiền. Cái này…” J cuống cuồng lấy một tấm thẻ ngân hàng từ túi áo ra, lúng túng nói: “Trong đây… trong đây có những năm mươi vạn… tôi trả lại cho hai người… tiền này tôi không nhận được…”
Vương Tranh khẽ nhíu mày, nhưng vẫn bình thản đáp: “Đây là tiền của Từ Văn Diệu chứ không phải của tôi…”
“Tôi biết, nhưng tôi không dám gặp mặt trả cho cậu ấy.” J đỏ mặt, cúi đầu nói. “Tôi không muốn bị coi thường, nghĩ tới nghĩ lui không tìm ra cách gì tốt hơn nên đành đến tìm cậu. Xin lỗi vì đã quấy rầy thế này.”
Vương Tranh lấy tấm thẻ xem, tấm thẻ này hoàn toàn mới tinh, vừa nhìn là biết chưa dùng lần nào. Cậu khẽ vuốt mép tấm thẻ, rồi nói: “J, đôi khi nên nhận sự trợ giúp của một ai đó. Tôi nghe nói, anh đừng hiểu lầm nhé, tôi nghe nói anh đang thiếu nợ, hơn nữa chủ nợ còn là phường lưu manh, anh nên giải quyết chuyện này càng sớm càng tốt. Về phần tiền của Từ Văn Diệu, nói cách khác, nếu anh không muốn nợ nần gì anh ấy cứ từ từ rồi trả sau, còn không cũng chẳng ai khó dễ gì anh cả. Năm mươi vạn. Với anh ấy mà nói chỉ là chuyện nhỏ, còn với anh lại là tiền cứu mạng. Trong tình huống này, anh đừng ngại ngùng gì cả, cứ nhận đi.”
Cậu dúi tấm thẻ vào tay J, nhưng J liên tục từ chối, lui ra sau một bước, run run nói: “Không được. Mọi người biết chuyện nợ nần thế này làm tôi thấy mất mặt lắm, tôi xấu hổ tới mức chỉ muốn chui xuống cái lỗ nào đó cho rồi ấy. Nếu nhận số tiền thì tôi đâu còn tư cách làm người nữa. Vương Tranh, tôi chỉ còn sót lại chút lòng tự trọng đó thôi. Cậu, xem như là cậu giúp tôi đi, lấy lại số tiền này, được không?”
“Nhưng còn món nợ…”
“Tôi đã trả rồi.”
“Làm sao có thể chứ, anh lấy tiền đâu ra?”
“Tôi, tôi trả thật rồi.” J né tránh ánh mắt của Vương Tranh, vòng vo đáp: “Có một người bạn đã cho tôi mượn tiền…”
Tuy Vương Tranh không tin lời này của J, nhưng thiết nghĩ cả hai không mấy thân thuộc nên chẳng dám truy hỏi việc riêng của nhau. Hơn nữa, chẳng rõ lý do vì sao, cậu hiểu được lý do của J, biết giới hạn không nên vượt qua của anh ta. J là người mềm yếu lại hiền lành, như thể động vật ăn cỏ vậy, nhưng dù thế nào cũng có một vài điều cố chấp. Chỉ cần là chuyện bản thân đã nhìn nhận thì người khác có nghĩ gì cũng sẽ bền lòng quyết chí, anh ta giống như người mẹ bảo vệ con trai nhỏ của mình, ai mà cố tình xâm phạm sẽ không để yên.
Vương Tranh thở dài, về mặt tình cảm, cậu tình nguyện giúp đỡ J, nhưng phải có giới hạn. Cậu hiểu tình cảm của kiểu người như J, và đồng thời cũng tôn trọng những tình cảm như vậy. Song khi cảm thấy sự đồng cảm đó uy hiếp tới cuộc sống của cậu thì lại là một chuyện khác. Vương Tranh xoa huyệt thái dương, thầm nghĩ hôm nay đúng là một ngày tệ hại. Cậu ngẩng đầu nhìn J, đề nghị: “Cũng trưa rồi, chúng ta cùng đi ăn cái gì nhé?”
J ngạc nhiên nhìn Vương Tranh, định từ chối nhưng bản thân lại không quen khước từ ý tốt của người khác, đành do dự đáp: “Tôi, tôi phải quay về, hơn nữa sẽ phiền cậu…”
“Không có gì phiền phức cả, cùng nhau đi đi, vừa hay chúng ta có thể tâm sự với nhau đôi chút.” Vương Tranh mỉm cười, đi trước dẫn đường, vừa đi vừa nói: “Tôi sẽ dẫn anh đi tới nhà ăn trong trường, thức ăn ở đó ngon lắm, đồng nghiệp tôi ai cũng khen lấy khen để.”
J không còn cách nào khác là đuổi kịp bước chân Vương Tranh. Hai người câu được câu mất trò chuyện với nhau, rẽ vào một rừng cây tử kinh, đi thêm một quãng thì tới một nhà ăn xinh đẹp. Cửa sổ lớn bằng thủy tinh long lanh trong suốt, cô tiếp tân cũng mỉm cười nhã nhặn chào đón, vừa thấy người quen liền vui vẻ bắt chuyện: “Thầy Vương, thầy đến ăn cơm ạ?”
“Phải, bữa cơm này tôi dẫn một người bạn tới, cô cho chúng tôi bàn hai người gần cửa sổ nhé!