The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342828

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2828 lượt.

a tể của người đó và tin rằng người đó có thể can dự vào vận mệnh của mình, việc đó với anh mà nói là rất khó”
Vương Tranh gật đầu, chờ anh nói tiếp.
“Và chính vì vậy mà anh không thể đi xưng tội, nên cũng không có được sự tha thứ. Anh không có cơ hội để tẩy rửa linh hồn mình”. Từ Văn Diệu thở dài, buồn bã nói: “Lúc ở trong giáo đường, bỗng dưng anh thấy rất ganh tị với những con chiên có thể xưng tội trước cha xứ. Nếu như anh cũng có cơ hội thì biết đâu chừng sẽ được ban ân”.
“Anh… cũng có thể xưng tội mà”, Vương Tranh e dè nói.
“Ngay cả khi anh chẳng có bất kỳ tín ngưỡng nào?” Từ Văn Diệu phì cười, lắc đầu. “Vậy không gọi là xưng tội đâu”
Vương Tranh im lặng, ôm chặt Từ Văn Diệu.
Từ Văn Diệu mỉm cười, vỗ vỗ vào vai cậu: “Không sao, em mệt chưa?”
“Một chút!” Vương Tranh tựa vào ngực anh, nhỏ giọng nói: “Anh, tuy em không biết phải biểu đạt thế nào, nhưng em nguyện ý nghe anh nói. Không phải là muốn đưa ra lời khuyên hay an ủi… Trước đây em từng nói, chúng ta vốn dĩ cùng một loại người, đều có những hố đen sâu hun hút trong lòng… Em có thể cảm nhận được, hơn nữa còn tình nguyện thấu hiểu và san sẻ với anh. Cũng như anh đã hiểu em, cam lòng chia sẻ nỗi đau của em vậy”.

Cậu ngước đầu, mỉm cười nhu hòa nhìn anh: “Khi nào thời điểm tới hãy nói cho em nghe nhé?”
Từ Văn Diệu gật đầu, đỡ gáy cậu sang mà hôn xuống đôi môi mềm kia.
Vì trong bữa tiệc hôm đó, vị cán bộ trong ngành giáo dục nọ không có bất kỳ biểu hiện hay hứa hẹn gì nên Vương Tranh cũng quên hẳn luôn chuyện đó. Cậu không màng để ý xem việc kia có kết quả gì không. Với cậu mà nói không có kết quả còn thoải mái hơn nhiều. Nhưng lại vô ý mà đánh giá thấp năng lực làm việc của Từ Văn Diệu. Chưa tới một tuần, Từ Văn Diệu lại dẫn cậu tới một nhà hàng Trung Hoa xa xỉ, đặt hẳn phòng riêng mà tiếp đãi vị học giả nọ. Lần này, thái độ của đối phương đã hòa nhã hơn rất nhiều, thậm chí còn vui vẻ bắt chuyện, hoàn toàn chẳng thấy đâu vẻ xa cách lần đầu gặp mặt. Một lúc sau, Từ Văn Diệu cùng học giả nọ bước ra ngoài, bảo là phải đi đón ai đó. Vương Tranh chợt thấy bất an, định bụng cũng phải cùng đi xem thử. Nhưng chưa ra đến cửa đã thấy một ông lão mặt mày rạng rỡ đi vào cùng Từ Văn Diệu. Ông nhìn thấy Vương Tranh liền mỉm cười hồn hậu, nói: “Tiểu Tranh, chúng ta lại gặp nhau rồi. Không ngờ nhỉ?”
Vương Tranh ngây ra. Người đó đích thị là cha của Vu Huyên, Tham mưu trưởng Vu. Vừa được gặp ông thì cậu đã vui vẻ bước tới chào hỏi trước: “Bác Vu, sao lại là bác? Bác tới thành phố G bao giờ ạ?”
“Mới đến thôi. Ta vừa xong một cuộc họp ở đây, tiện đường ghé thăm hai đứa” Ông Vu vui vẻ vỗ vai Vương Tranh. “Sao bây giờ nhìn gầy hơn cả lúc trước? Từ Văn Diệu, cháu không cho người ta ăn uống đầy đủ à?”
“Có nghĩ cháu cũng không dám nữa ấy chứ” Từ Văn Diệu cười to. “Chú Vu, sau khi chú đi Tiểu Tranh phải làm tiểu phẫu, bây giờ còn đang trong quá trình tịnh dưỡng ạ.”
“Còn trẻ vậy sao lại đau bệnh thế này? Mà là phẫu thuật gì?” Ông Vu lo lắng hỏi. “Hiện giờ cháu sao rồi?”
“Chỉ là tiểu phẫu thôi, không có gì đâu ạ”, Vương Tranh cười đáp. “Hiện tại, cháu ăn được ngủ được, cảm thấy khỏe hơn trước rất nhiều”
“Phải vậy chứ. Mấy đứa đừng nghĩ mình trẻ mà không chăm lo cho sức khỏe, mai này có tuổi rồi thì bệnh tật triền miên đó”
Ông Vu quay sang nói với học giả kia. “Chuyện này chắc anh Kỷ biết mà ha, hồi đó còn trẻ chúng ta từng hành quân suốt ba ngày ba đêm không ngủ không nghỉ chả sao, bây giờ còn được như thế không nhỉ?”
Ông Kỷ cười lắc đầu nói: “Làm gì còn sức lực nữa chứ! Lúc này cứ đúng mười giờ tối liền lên giường đi ngủ. Cũng hết cách, bà nhà cứ ở sau lưng canh chừng từng li từng tí, nghiêm túc hơn cả trại lao động ấy chứ.”
“Được rồi, tối nay tôi sẽ cho anh được bay nhảy một phen.” Ông Vu khoái chí cười to.
Mọi người cười nói trở về phòng ăn. Vừa ngồi vào chỗ, chỉ chốc sau các món ăn liền được mang lên. Từ Văn Diệu rất biết cách ứng xử, gắp món ăn, mời rượu, tất cả đều làm rất thuần thục, hơn nữa anh còn biết cách quan sát sắc mặt của đối phương, khơi mào đề tài. Biết người lớn tuổi thường thích hoài niệm về những năm tháng vàng son ngày xưa, vậy nên cứ xoay quanh những câu chuyện thú vị về tòng quân năm đó của hai người mà triển khai. Hai ông bạn già bao năm rồi không gặp lại nên có nhiều chuyện để nói, thân thiết bàn chuyện nay việc xưa đến là vui vẻ. Đến khi tiệc gần tàn, ông Kỷ dường như đã say mèm rồi, Từ Văn Diệu đích thân đưa ông ấy về nhà. Ông Vu thì muốn Vương Tranh cùng ông ngồi xe về khách sạn. Vương Tranh chẳng đặng từ chối, bèn gật đầu đáp ứng.
Khi cả hai người đều yên vị trong xe đã chờ phía bên ngoài, ông Vu mới cười hỏi: “Ta nghe Văn Diệu nói cháu không muốn dựa vào mối quan hệ với ta để anh Kỷ giúp cháu đi cửa sau à?”
Vương Tranh giật mình, e rằng nếu nói hết sự việc sẽ gây phiền hà cho ông, nên do dự một lúc mới dám đáp: “Không phải ạ, chỉ vì cháu cho rằng mình vẫn chưa đủ tư cách…”
Ông Vu nghe chuyện, mãi sau cũng không nói năng gì. Sự trầm mặc của ông khiến Vương Tranh bất an, liền giả