Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342827
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2827 lượt.
i thích: “Bác Vu, cháu thật sự nghĩ rằng mình còn non kém quá. Nếu như mạo muội xin đề tài quốc gia e là sẽ bị người khác chỉ trích sau lưng ạ…”
“Không sao đâu,” ông Vu khua tay cắt ngang lời cậu, đoạn lại mệt mỏi xoa thái dương, “bỗng dưng ta lại nhớ tới Tiểu Huyên. Nó với cháu giống hệt nhau, chẳng bao giờ chịu dựa vào gia đình.”
Vương Tranh thấy lòng nhói đau, gục đầu im lặng.
“Ta vẫn không hiểu được, chẳng biết con bé giống ai mà lại quật cường như thế?” Ông thì thào. “Ai đời lại chẳng bao giờ chịu nói gì với cha mình, lẽ nào hai cha con mà cũng khó nói chuyện với nhau như vậy?”
“Không phải đâu ạ. Vì cô ấy không biết diễn đạt ý của mình như thế nào. Bác cũng biết đấy, người ta thường chẳng rõ mình nên phải biểu đạt suy nghĩ của mình sao cho phải, nhất là với người thân.”
“Ta là một người cha thất bại!”. Ông Vu thở dài, giọng đã khàn đi. “Ta có một đứa con gái vô cùng đặc biệt, nhưng ta luôn xem nhẹ tính cách đặc biệt của nó. Ta luôn nghĩ sao nó chẳng thể giống những đứa con gái nhà khác, song lại chưa khi nào nghĩ rằng nó là như vậy, mà như vậy thì chả làm sao cả.”
Vương Tranh trầm mặc một lúc thì an ủi ông, nói: “Bác, bác đừng buồn! Bác như thế Tiểu Huyên sẽ không vui đâu ạ!”
“Ta không sao”. Ông xua tay. “Tối nay uống hơi nhiều, lại có tuổi nữa, thành ra mới nói nhiều như vậy, cháu đừng chấp.”
“Làm sao cháu dám ạ…”
“Chuyện anh Kỷ, cháu cũng đừng thấy áp lực, ta nghe anh ấy nói, không phải anh ấy là người duy nhất quyết định việc chọn ai, còn có cả một hội đồng thẩm định, lại đủ thứ quy tắc tuyển chọn. Nói đúng hơn, cháu có đủ tư cách và khả năng hay không chẳng phải do ta, anh ấy hay là cháu định đoạt. Chúng ta chỉ đưa mấy thứ sang cho họ thôi, không có làm gì quá xấu xa cả, hiểu chưa?”
Vương Tranh lo nghĩ một lúc thì gật đầu.
“Tên nhóc Văn Diệu đó, nó vì cháu mà lo lắng đủ thứ chuyện”. Ông Vu phì cười. “Ta xem như cũng chứng kiến quá trình nó lớn khôn, thông minh lanh lợi hơn người, nhưng ta lại chưa từng thấy nó vì ai mà lo nghĩ tới nông nỗi này. Nếu ta là cha nó nhất định sẽ phải cảm tạ cháu ấy chứ.”
Vương Tranh mỉm cười, nhỏ nhẹ nói: “Cháu đã gặp cha anh ấy rồi ạ.”
“Hả? Có phải lão ta rất khó ưa?” Ông Vu nheo mắt lại cười. “Đừng để khí thế của lão dọa cho sợ, lão cũng chỉ là con cọp giấy thôi.”
Vương Tranh bật cười thành tiếng.
“Cháu đừng lo lắng quá.” Ông Vu nhàn nhạt nói.
“Bác Vu à…”
“Lớn tuổi rồi, cũng trải nhiều chuyện rồi, chuyện hai đứa đừng tưởng qua mắt được ta.” Ông Vu hiền từ nói. “Yên tâm đi! Ta chẳng bảo thủ hay cổ hủ như lão Từ đâu. Trong quân đội cũng có không ít chuyện như vậy, và bọn ta cũng biết đó chẳng phải là bệnh hoạn gì, chỉ là nói ra thì không hay gì cho lắm, nên thường không ai đề cập đến chuyện đó thôi.”
“Aii, chớp mắt một cái mà đã mấy mươi năm, bọn ta đều đã già, Văn Diệu cũng hơn ba mươi rồi, cha mẹ nó có chăm con thế nào cũng đâu quản được nó mãi?” Ông nhìn Vương Tranh, lại nói: “Cháu không phải lo sợ gì cả.”
Vương Tranh gật đầu, thấy lòng ấm áp, chân thành nói: “Cảm ơn bác!”
Xe chạy tới gần sát cửa nhà khách quân khu thì dừng lại, ông Vu vỗ đùi nói: “Đến rồi, ta đi đây. Cháu không cần lo cho ta, ta đã bảo tài xế đưa cháu về nhà, nghỉ ngơi sớm đi nhé.”
“Dạ.” Vương Tranh xuống xe, mở cửa giúp ông, cười đáp: “Bác cũng nghỉ ngơi sớm! Chúc bác ngủ ngon.”
Vương Tranh nhìn theo ông Vu cho tới khi ông đã khuất bóng hẳn rồi mới xoay người nói với tài xế đang đứng chờ bên cạnh: “Anh không cần đưa tôi về đâu, tôi sẽ tự đi.”
Cậu muốn đi một mình.
Vì bỗng dưng lại thấy nhớ Vu Huyên tha thiết.
Lúc ngẫm lại chuyện Vu Huyên mới bất chợt nhận ra mình đã bước qua tuổi thanh xuân lâu đến như vậy. Cứ như cậu chỉ bàng quan khoanh tay đứng nhìn, rõ ràng là như còn trông thấy một thiếu niên và một thiếu nữ cùng ngồi dưới bóng cây tử kinh lén lút cầm bình rượu brandy bằng thiếc uống. Thiếu nữ lơ đễnh gạt gạt mấy sợi tóc lòa xòa qua một bên, ngưỡng đầu uống một ngụm rượu, chớp mắt gãy tàn thuốc, nhãn thần ngóng xa xăm, đôi con ngươi sâu hun hút, phảng phất nét trải đời và thấu suốt vạn trượng thế tục phồn hoa mà mắt thường không thể hiểu được, sau đó nghiêng mặt cười với cậu thiếu niên.
Tuy Vương Tranh là đồng tính, nhưng mỗi khi hồi tưởng lại cũng không thể không thừa nhận rằng, nụ cười hôm đó của cô gái là trong sáng nhất cũng xinh đẹp nhất.
Dưới vòm cây năm ấy vang lên đôi lời đối thoại hiếm có:
“Tớ nói, rốt cuộc cậu không hài lòng chỗ nào hả?”
“Tướng mạo? Tính cách?”
“Gì cũng được, cậu có thể nói rõ chỗ nào cậu ghét nhất không?”
“Chỗ nào ghét nhất ư.” Vương Tranh nghĩ ngợi một chốc mới đáp: “Thật ra cũng không nhắm vào bộ phận nào cụ thể hết, như mắt mũi miệng vậy. Nếu buộc phải nói chắc là tại bản thân tớ.”
“Ý cậu là cậu không hài lòng về chính bản thân mình, từ dung mạo tới tích cách?” Vu Huyên xốc lại tinh thần. “Tại sao?”
“Không biết nữa.” Cậu thanh niên Vương Tranh tính khí dễ chịu cười nói: “Tớ luôn nghe, nếu tớ là một ai khác liệu có giống như bây giờ không, hay sẽ mạnh mẽ dám nói dám