Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342770

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2770 lượt.

m”. Vương Tranh hơi tức giận nói: “Anh không thấy làm vậy là thiếu tôn trọng em hay sao hả?”.
Từ Văn Diệu chẳng biết phải trả lời thế nào. Tuy anh không cho rằng chuyện mình làm là xấu, nhưng có một số việc, làm là một lẽ, còn giải thích lại là lẽ khác, nhất là khi do chính người mình yêu vạch trần, khiến anh phút chốc bỗng dưng chẳng biện minh được gì.
Vương Tranh thấy anh như vậy, vốn dĩ cậu chỉ cảm thấy hơi khó chịu mà thôi, nhưng lúc này thì cậu thật sự tức giận. Việc vừa xảy ra may mà J không sao nếu lỡ J gặp chuyện gì không may, cậu phải làm sao đây? Nếu J gọi tới chẳng phải muốn trả năm mươi vạn mà cần giúp đỡ thì thế nào? Càng nghĩ lại càng thấy sợ. Hơn nữa, từ trước tới nay cậu rất tôn trọng quyền riêng tư của mỗi người, dù có thân mật đến mấy đi nữa cũng không có nghĩa đối phương có quyền tùy tiện mở xem thư từ và tin nhắn của người kia. Vương Tranh nghĩ tới đây, nhịn không đặng mà chất vấn: “Nếu đó là cuộc gọi thông thường thì không sao, nhưng đây là J gọi cho em. Với tính cách của anh ấy thì nhất định phải là chuyện gấp gáp lắm. Anh có từng nghĩ tới, anh ấy không phải tìm em để trả lại tiền mà vì có điều nghĩ quẩn rồi tính làm chuyện điên rồ không? Phải chăng chỉ khi là việc không thể cứu vãn anh mới thấy hối hận?”.
Từ Văn Diệu mặt mày ỉu xìu, miễn cưỡng đáp: “Chẳng phải anh ta cũng không xảy ra chuyện gì sao? Với lại, người như J nếu có tính tự tử cũng không dứt khoát đâu…”.
“Anh nói gì hả?”. Vương Tranh cắt lời giận dữ quát lên: “Tốt xấu gì anh ấy cũng là người yêu cũ của anh mà. Chuyện tới nông nỗi này mà anh một chút cũng không thấy đồng cảm gì? Một chút lòng thương xót cơ bản cũng không có?”.
“Mẹ kiếp, anh mà không thương cảm anh ta à? Nếu anh thật sự phớt lờ anh ta thì bọn mình sẽ chẳng đứng đây cãi nhau đâu!”. Từ Văn Diệu chán nản xoay mặt, nhíu mày lại, nghĩ ngợi rồi thở dài nói: “Được rồi. Chúng ta đừng vì người ngoài mà bất hòa nữa được không? Tự tiện từ chối điện thoại của em là anh quá đáng, nhưng em đâu cần vì một người xa lạ mà trách cứ anh nặng nề như thế?”.
Vương Tranh đỏ mặt nói: “Anh quên nhanh thế sao? Nhiều năm về trước, anh ấy không phải ai xa lạ gì với anh!”.
Từ Văn Diệu rống lên: “Được rồi, được rồi! Chuyện đã qua lâu như thế em còn bận tâm làm gì? Nếu em để bụng thì cứ nói thẳng, cần gì phải quanh co mượn cớ người khác làm khổ anh!”.
“Anh, anh càng lúc càng nói quàng. Bây giờ là anh tự tiện xóa nhật ký điện thoại, không tôn trọng quyền cá nhân của em. Anh đã không hề lo lắng tới tình hình an nguy của một người bạn cũ như J. Văn Diệu, sao anh không thành thật tự hỏi lòng, lý do vì sao anh lại không muốn em nghe điện thoại J gọi?”. Vương Tranh lạnh lùng và kiên quyết nói. “Rồi sau đó anh trả lời cho em biết, anh lấy quyền gì để quyết định chuyện em nghe hay không điện thoại của J!”.
Từ Văn Diệu bị Vương Tranh chọc cho nghẹn lời, chỉ muốn đấm một cú lên tường để hả giận nhưng sau cũng lại chỉ siết chặt tay, đè nén cơn giận. Đúng thế, lý do thật sự là gì? Bởi vì hoàn toàn không muốn nhớ lại những sai lầm ngu muội thời trẻ nên mới cực lực tránh đối mặt với tình nhân cũ? Hay tất cả chỉ vì những nguyên nhân sâu xa và chồng chéo lên nhau mà J vô tình lại là người đại diện, chứng minh cho sự tồn tại của những vết thương lở loét dưới thịt da năm xưa. Sau bao nhiêu năm trôi qua, anh đã vì tội lỗi trước đây mà đánh mất khả năng yêu thương, liên tục thay đổi bạn tình, giả vờ sắm vai một kẻ chẳng phải là mình. Cực khổ lắm mới có thể tạo dựng lên mọi thứ, có cảm giác mọi thứ đã qua đi, vậy nên làm sao có thể để những điều hạnh phúc và ấm áp của hiện tại kết nối với mùa đông lạnh lẽo buốt giá của quá khứ cơ chứ?
Anh cắn chặt môi, tha thiết nhìn Vương Tranh. Một người đàn ông đẹp đẽ, thậm chí có nổi giận cũng vẫn đẹp, lúc nào cũng yêu ghét rạch ròi khiến anh thấy buồn cười và cảm động. Nhưng chính vì cậu đã từng trải qua những bất công cùng bất hạnh nên mới dễ dàng thương cảm cho phần số của người khác. Thốt nhiên anh nhận ra, hẳn là J đã chạm được vào nỗi lòng của Vương Tranh, khiến cậu bàng quan nhìn niềm đau thương cùng hân hoan của người khác, nhưng cái lĩnh hội được lại chính là cuộc đời của bản thân mình. Từ Văn Diệu thở hắt ra một hơi dài, dang rộng hai tay, lặng lẽ ôm chầm lấy người yêu vẫn còn đang rất tức giận của anh. Không để ý tới sự giãy giụa của cậu, chỉ cố gắng ghì siết cậu thật chặt vào lòng, luôn miệng thì thào: “Anh sai rồi! Anh sẽ không bao giờ làm thế nữa! Đừng giận anh! Anh sai rồi!”.
Vương Tranh vẫn còn rất tức giận, nên không chịu mà ra sức giãy khỏi kìm kẹp của anh, chân vừa giơ lên cũng bị anh dễ dàng dùng hai chân mình khóa lại. Cậu giãy mãi không ra, bèn quát lên: “Bỏ ra mau! Đừng tưởng làm vậy mà em sẽ tha thứ cho anh! Buông em ra!”.
“Đừng đẩy anh ra nữa! Anh đã biết sai rồi mà, cục cưng! Đừng giận cũng đừng kích động! Bác sĩ nói em không thể kích động, quên rồi hả? Ngoan, hít sâu vào, không nổi nóng nữa! Em nói sao thì anh nghe vậy! Tất cả đều là lỗi của anh hết, chịu chưa?”.
Vương Tranh lườm anh: “Anh lại nói cho có để