Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2768 lượt.
ìn những tòa nhà cao ốc chọc trời đổ sập xuống, hiệu ứng rung động mãnh liệt y như đang ở trong một bộ phim Hollywood khiến cậu chẳng nhúc nhích gì được, chỉ có thể trợn mắt nhìn mặt đất xuất hiện những khe nứt sâu kéo dài đến bàn chân cậu. Sau đó, một cú lắc mạnh khiến cậu giật mình tỉnh giấc. Lúc này lại phát hiện toàn thân mình đang được bọc trong tấm chăn và ngủ trong một cái xe đang chạy như bay về phía trước. Cậu hoảng hốt muốn bật dậy nhưng lại bị cánh tay ai đó đè xuống, đoạn lại ngước đầu lên thì thấy Từ Văn Diệu mặt mày tái nhợt nhìn cậu, ngữ điệu hết sức dịu dàng: “Tỉnh rồi à? Em đã ngủ rất say”.
“Dạ, em… sao chúng ta lại ở trong xe?”.
“Hôm nay anh nghỉ làm, và chúng ta sẽ đi đến một nơi”.
“À”. Vương Tranh có chút mơ màng: “Đi đâu?”.
“Đến nơi em sẽ biết”.
“Đi du lịch ạ?”.
“Cứ xem là vậy”. Từ Văn Diệu xoa đầu cậu, hỏi: “Em còn muốn ngủ nữa không?”.
“Không”. Vương Tranh dụi mắt, ngồi dậy, tựa đầu vào ngực anh, nói: “Em muốn đánh răng rửa mặt rồi ăn sáng”.
“Đợi một lát nữa đã”. Từ Văn Diệu khẽ nhổm dậy, nói với tài xế. “Chú Hứa, khi nào tới trạm xăng trước mặt thì chú dừng xe nhé”.
“Vâng”.
Từ Văn Diệu cúi đầu giải thích với người yêu: “Ở trạm xăng có nhà vệ sinh, em rửa mặt tạm ở đó, anh có mang theo kem đánh răng và bàn chải cho em”.
Xe chạy chưa đến mười lăm phút, quả nhiên dừng lại ở một trạm xăng. Từ Văn Diệu kéo qua một túi du lịch, lấy đồ dùng cá nhân của Vương Tranh ra. Cậu đưa mắt liếc vào trong chiếc túi, thấy đủ thứ đồ, hèn gì nó mới căng phồng ra như vậy. Nhìn không giống như đi du lịch gần mà giống hai người đi đến nơi nào đó cắm trại.
“Sao anh mang nhiều đồ thế?”. Vương Tranh tò mò.
“Bởi vì chỗ đó rất xa, với lại nơi ấy khả năng trời đang lạnh, sức khỏe em không tốt. Anh mang theo là để dự trù, phòng khi cần mà không có”.
Vẻ mặt và giọng điệu của Từ Văn Diệu hết sức ôn hòa và dịu dàng, nhưng lại khiến Vương Tranh thấy khác lạ, như thể nếu anh không tiếp tục điệu bộ đó nữa thì mọi thứ sẽ được miêu tả sống động nhưng hết sức tương phản so với ngày thường. Nhưng tới sau cùng Vương Tranh vẫn không hỏi han gì nhiều. Bỗng dưng cậu nhận ra bất luận cậu muốn hỏi điều gì, nếu Từ Văn Diệu chỉ hàm hồ nói cho có lệ thì sẽ chẳng đáp án nào được phơi bày. Giống như những chiếc ô tô đang lướt vùn vụt trên đường cao tốc vậy, chúng chạy rất nhanh và chẳng ai đoán được chúng sẽ đi đâu về đâu.
Vương Tranh lặng lẽ lấy túi đựng đồ dùng cá nhân rồi vào nhà vệ sinh trạm xăng mà đánh răng rửa mặt. Bên trong cái túi nhỏ có đủ mọi thứ, cả bọt cạo râu, dao cạo râu chạy bằng pin, thậm chí có cả nước làm dịu sau khi cạo râu nữa. Cậu chậm rãi rửa mặt, sau đó lấy lược, nhìn vào gương chải tóc, tới khi mặt mày đã tươm tất và tỉnh táo mới trở ra xe.
“Em làm vệ sinh xong hết rồi chứ?”. Từ Văn Diệu hỏi.
Vương Tranh nói: “Anh, tới đây một chút”.
“Chuyện gì cơ?”. Từ Văn Diệu vừa hỏi vừa xuống xe, Vương Tranh xoay người đi về phía bồn rửa tay. Từ Văn Diệu theo bản năng đi theo cậu. Vừa vào liền thấy Vương Tranh lấy từ trong túi đựng đồ cá nhân một cái bàn chải khác, trét kem rồi đưa cho anh, sau đó mỉm cười nói: “Anh chưa đánh răng mà phải không? Vệ sinh nhanh nhanh lên nào”.
Từ Văn Diệu nhận lấy, máy móc nhét bàn chải vào miệng, đánh răng xong nhổ bọt ra, lấy nước súc miệng, làm như thế ba lần. Ngay lúc anh ngẩng đầu lên Vương Tranh nhanh chóng đưa khăn mặt cho anh, nói: “Chẳng biết nước ở đây có phải lấy từ mạch nước ngầm hay là nước suối không mà lạnh quá, rửa mặt xong thì tỉnh ngủ luôn”.
“Ừ”. Từ Văn Diệu đáp, tiếp theo lau mặt quả nhiên là lạnh thấu xương. Đoạn, anh chần chừ một lúc, cúi thấp đầu xuống, mở lấy vòi nước xịt lên mặt mấy lần, sau đó mới cầm lấy khăn lau, cả người như khoan khoái tỉnh táo hẳn ra.
Vương Tranh mỉm cười nói: “Bây giờ nhìn đẹp trai hơn rồi này!”.
Từ Văn Diệu xoa tóc cậu một trận: “Lên xe đi tiếp nhé?”.
“Vội cái gì, vẫn chưa ăn uống gì mà”. Vương Tranh nói. “Anh sẽ không quên chuẩn bị bữa sáng cho em chứ?”.
Từ Văn Diệu lắc đầu, cưng chiều đáp: “Làm sao anh dám quên chứ! Mới sáng sớm đã bảo chú Hứa mua cháo bỏ vào bình giữ nhiệt rồi. Anh lấy ra em ăn nhé?”.
“Dạ”. Vương Tranh gật đầu. “Anh cũng ăn chung với em đi, còn cả chú tài xế nữa. Bắt người ta lái xe đường trường như vậy đã cực lắm rồi, đến cả cơm mà cũng không cho ăn thì tội lỗi lắm”.
Từ Văn Diệu nắm tay kéo cậu vào xe, mở bình giữ nhiệt, lấy bộ đồ ăn dã ngoại ra, chia cháo thành hai phần, một cho tài xế, một cho Vương Tranh.
“Anh thì sao?”. Vương Tranh lo lắng.
“Anh không thích lắm, em ăn đi. Ngoan!”. Từ Văn Diệu miễn cưỡng cười một cái: “Đừng lo cho anh, anh hút thuốc là được, khi nào đói anh sẽ ăn”.
Vương Tranh cũng không lằng nhằng, cầm lấy bát ăn cháo, rồi ăn thêm bánh bao, ăn xong lại đổ hết cháo còn trong bình giữ nhiệt ra bát ăn hai ba ngụm, đột nhiên nói: “Anh, em ăn hết nổi rồi”.
“Vậy bỏ đi”.
“Không thể lãng phí thế được. Anh ăn giúp em đi”. Vương Tranh đẩy bát cháo qua.
Bình thường hai người ở nhà cũng đều là như vậy. Từ Văn Diệu nghĩ