Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342775

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2775 lượt.

ngợi một chút thì bưng bát lên húp vài hớp, tới khi nhận ra Vương Tranh là cố tình làm vậy để anh ăn, cháo cũng cạn.
“Bây giờ anh thấy sao? Có phải thấy phấn chấn hơn không?”. Vương Tranh cười hỏi.
“Tốt hơn nhiều rồi”. Từ Văn Diệu dịu dàng nói. “Yên tâm, anh không sao, tại tối qua ngủ không ngon thôi”.
“Em thấy rất lạ, anh thu xếp mọi thứ khi nào mà em không hay biết gì hết vậy, thì ra cả đêm anh không ngủ hả?”. Vương Tranh lắc đầu, thở dài: “Đừng ỷ mình đẹp trai mà làm loạn chứ, nếu anh tàn tạ thì em cũng sẽ ruồng bỏ anh đấy”.
Từ Văn Diệu bật cười, cầm tay cậu lên cắn một cái: “Muộn rồi cưng, anh đã đóng dấu ký tên lên em thì em đừng hòng thoát thân”.
Vương Tranh nhìn anh đầy bao dung, se sẽ hỏi: “Có phải bây giờ anh nên thành thật nói cho em biết chúng ta đi đâu rồi không?”.
Nụ cười của Từ Văn Diệu chợt đông cứng lại, sau một lúc trầm tư mới đáp: “Đến một nơi, xem xem có thể sửa chữa một vài lỗi lầm trong quá khứ không. Mặc dù là anh không biết liệu mình có đủ sức để giải quyết được chúng hay chăng. Có lẽ như người ta thường nói, đáp án luôn có sẵn phía trước chờ ta đến lấy. Anh đã suy nghĩ cả đêm và cho rằng đây là lúc thích hợp để anh có thể làm một cái gì đó…”.
“Được rồi, thả lỏng người ra nào”. Vương Tranh mỉm cười nắm chặt lấy tay anh. Cậu hiếm khi có hành động thân mật nào với anh ở nơi công cộng: “Hai chân mày của anh sắp xoắn lại thành một đường rồi này. Đừng căng thẳng quá, anh cười lên mới đẹp trai”.
Từ Văn Diệu nhịn không đặng mà bật cười, nhìn Vương Tranh đầy thâm tình.
“Một nhà tư tưởng phương Tây từng nói rằng, vốn dĩ tất cả mọi chuyện trên đời đều không có đáp án, ngay khi chúng ta cố làm rõ mọi thứ thì câu trả lời đã có sẵn tự bao giờ”. Vương Tranh nói. “Câu này còn có nghĩa là, lúc anh cho rằng mình không tìm thấy lời giải đáp thì có thể do vấn đề của anh còn chưa đủ sáng tỏ”.
Từ Văn Diệu ngước đầu nhìn không trung. Đây là một buổi sáng vô cùng tươi đẹp, bầu không khí ngoại thành trong lành, dù đôi lúc sẽ có vài chiếc xe vút qua trên đại lộ cao tốc nhưng lại không hề gây cản trở gì đến tiếng chim ríu rít từ cánh rừng cách đó không xa vọng lại. Anh siết bàn tay Vương Tranh thật chặt, dùng cả hai tay mình mà bao bọc lấy tay cậu. Thay vì nói là xua cái lạnh giúp đối phương chi bằng bảo rằng đang tự làm ấm bản thân mình. Ánh mắt của anh nhìn lướt qua bầu trời xanh lam quang đãng của mùa thu, lướt qua dãy núi trùng điệp trải dài từ xanh lục đến xanh lam kia, lướt qua cả mấy con chim sẻ nhỏ đang muốn bay vụt qua cột điện, sau cùng dừng lại trên gương mặt Vương Tranh, chăm chú soi mình vào trong đôi mắt trong sáng và con ngươi đen lay láy của cậu, khẽ khàng mỉm cười và nói: “Theo anh!”.
“Lẽ nào em còn trốn được sao?”. Vương Tranh chớp chớp mắt ra vẻ vô tội.
Từ Văn Diệu thích thú cười to, nắm lấy tay người yêu bước tới xe, nói với tài xế: “Đi thôi, chúng ta không lần lữa làm trễ lữ trình nữa”.
Xe chạy rất lâu, Vương Tranh kéo đầu Từ Văn Diệu tựa lên vai mình, buộc anh nhắm mắt nghỉ ngơi. Ban đầu Từ Văn Diệu không ngủ được, nhưng chỉ cần ngửi thấy mùi hương cơ thể Vương Tranh liền thấy an tâm, sau đó lại vươn tay ra ôm choàng lấy eo cậu. Chốc sau, anh dịch người ngả đầu lên đùi của người yêu, gối lên chân cậu mà ngủ. Khi anh tỉnh lại thì trời đã tối, một vài ánh đèn nê ông thi thoảng lại nhoáng lên rọi vào kính xe. Anh vội ngồi dậy xem, thì ra xe đã rời khỏi đường cao tốc và đang đi vào con đường của một thành phố nhỏ.
Từ Văn Diệu vừa xoay đầu lại liền thấy Vương Tranh đang tháo tai nghe ra, mỉm cười với anh, mệt mỏi hỏi: “Anh dậy rồi à?”.
“Ừ. Sao không gọi anh?”. Từ Văn Diệu áy náy xoa bóp hai chân cậu: “Có đau không?”.
“Tê hết cả lên ấy”. Vương Tranh trừng anh. “Đầu anh nặng quá đi!”.
Cả hai đang trò chuyện thì tài xế lên tiếng: “Cậu Từ, đã tới thành phố XX”.
“Ừ, tìm chỗ nào ngủ lại thôi. Bên kia kìa, khách sạn kia nhìn cũng khang trang đó”.
Tài xế lái xe tới trước cửa khách sạn, quả nhiên là hạng bốn sao, tuy không xa hoa lắm nhưng lại sạch sẽ và đủ tiện nghi. Ba người vào khách sạn và thuê hai phòng. Mọi người lên phòng tắm rửa thay đồ rồi xuống sảnh dùng bữa. Vì ai cũng đều mệt rũ cả người nên khi ăn cơm xong liền quay về phòng nghỉ ngơi. Từ Văn Diệu đã ngủ suốt đường đi, bây giờ lại tỉnh như sáo. Nhưng vì lo lắng sức khỏe của Vương Tranh nên liên tục nhắc nhở cậu phải mau mau đánh răng rồi lên giường đi ngủ, còn anh thì mở máy tính xử lý chút chuyện công ty và tham khảo giá cả thị trường đầu tư. Sau đó, mới nhẹ tay nhẹ chân vào phòng tắm rửa ráy rồi khẽ khàng bước lên giường, cố gắng không làm ồn tới Vương Tranh.
Sáng hôm sau, Vương Tranh bị Từ Văn Diệu gọi dậy từ sớm. Khi cậu giải quyết chuyện vệ sinh cá nhân xong bước ra ngoài liền thấy Từ Văn Diệu đã vận bộ tây trang màu đen vô cùng chỉn chu. Áo sơ mi đen thẳng tắp, quần âu đen phẳng lì, giày da đen bóng lưỡng làm cho cả người anh nom nghiêm cẩn tới lạ.
“Đồ tang?”. Vương Tranh không biết tại sao nhưng lại bất ngờ bật thốt ra.
Từ Văn Diệu giật mình gật đầu: “Phải, chúng ta s