Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2788 lượt.

gạt em!”.
“Không đâu!”. Từ Văn Diệu cam đoan. “Anh thề là anh đã rất hối hận vì những gì mình đã làm. Về nhà anh sẽ viết kiểm điểm, được không?”.
“Thôi được rồi! Không cần anh viết kiểm điểm đâu!”. Vương Tranh tức giận hừ một tiếng: “Anh dám viết nhưng em không dám nhận đâu!”.
“Ha ha, có gì lại không dám, tất cả con người anh đều là của em hết, chỉ mỗi chuyện anh cúi đầu nhận lỗi với em thì tính là gì?”.
“Đừng có mà giở trò! Cái tay để ở đâu thế á”. Vương Tranh đỏ mặt, bị anh sờ nắn nhũn hết cả chân, oán hận mắng: “Từ Văn Diệu, chuyện không đơn giản thế đâu, anh đừng tưởng là qua mặt được em…”.
“Anh làm sai nên phải chịu phạt!”. Từ Văn Diệu hôn cậu, thấp giọng nỉ non: “Có muốn phạt anh tối nay hầu hạ em chu đáo không?”.
Vương Tranh lạnh lùng hừ một tiếng: “Tay anh còn dám mò xuống thêm một tấc nữa thì đêm nay cuốn gói ra hầu hạ cái sofa!”.
Từ Văn Diệu ngửa đầu, mỉm cười, sau đó buông lỏng tay ra, đáp: “Được rồi, không sờ lung tung nữa, cái gì cũng nghe theo em!”. Đoạn lại thở dài: “Nhưng mà cục cưng à, hôm nay anh bận rộn cả ngày, cơm chưa kịp ăn, vừa về nhà thì gặp phải chuyện rắc rối này. Chẳng biết em thấy sao nhưng anh mệt sắp chết rồi này! Hay là chúng ta về nhà nghỉ ngơi đã, còn việc phê bình và tự phê bình ngày mai lại tính nhé!”.
Bấy giờ Vương Tranh mới nhớ ra, Từ Văn Diệu hôm nay tăng ca, nhác thấy mắt anh toàn tơ máu lại mềm lòng đứt ruột, có là chuyện hệ trọng gì cũng bị cậu dẹp qua một bên, phải nghỉ ngơi lại sức mới tính tiếp được chứ. Vì vậy cậu liền gật đầu mà rằng: “Về thôi!”.
“Phải vậy chứ!”. Từ Văn Diệu vui sướng ôm lấy bả vai cậu, vừa đi vừa hỏi: “Món khuya là mì sườn heo hả em?”.
“Chưa giải thích rõ ràng mọi sự mà dám mơ tưởng tới bữa khuya?”.
Tuy Vương Tranh mạnh miệng là vậy nhưng khi về nhà thì liền tức tốc vào bếp nấu mì cho Từ Văn Diệu, nhìn anh ăn bát mì nóng hôi hổi xong mới chịu đi đánh răng rửa mặt đi ngủ. Hôm nay hai người cùng trải qua một đêm vô cùng kích động, nên khi đã lên giường rồi lại không chợp mắt được. Vương Tranh mắt mở trao tráo mà nói: “Anh, bỗng nhiên em đã hiểu tâm tình của J rồi”.
“Sao cơ?”.
“Thì chuyện tại sao anh ấy lại muốn rời xa giám đốc Hách đó”. Vương Tranh thở dài. “Tám phần mười là anh ấy đã thích cái tên ngốc[1'> cứng đầu kia rồi”.
[1'> Nguyên tác 二百五: nhị bách ngũ (250) có nghĩa là đồ ngốc hoặc đồ khờ. Cách gọi đó có nhiều cách giải thích: có xuất xứ từ cố sự thời Chiến Quốc, có xuất xứ từ truyền thuyết dân gian, lại có lai lịch từ trò chơi điện tử Street Fighter, rồi chơi bài, trong văn học, ca kịch cũng có những giai thoại…
“Không thể nào!”. Từ Văn Diệu chau mày. “J từng này tuổi, có loại người nào là anh ta chưa gặp. Tên Hách đó chỉ là một gã nhóc xấu xa chuyên dùng lời lẽ làm tổn thương người khác. Nói trắng ra thì chẳng ai chịu nổi!”.
Vương Tranh im lặng một lúc mới nói: “Anh không hiểu J đâu. Anh ấy có thể chịu đựng hay không thể chịu đựng được cũng không sao cả, nhiều năm như vậy chưa từng có chuyện gì tốt thì không chịu được cũng có sao? Anh đừng quên, ngày xưa anh còn khó hầu hạ hơn giám đốc Hách bây giờ nhiều, song đến cùng chẳng phải là J vẫn chịu đựng đấy ư?”.
“Sao có gì cũng đổ hết lên đầu anh vậy?”. Từ Văn Diệu bất mãn nói. “Vậy sao bây giờ anh ta không chịu đựng tiếp đi? Chẳng phải cố chịu rồi sẽ được sống cùng người mình thích đó ư?”.
“Có mấy ai trên đời chỉ vì chút ít vuốt ve an ủi mà nhẫn nhịn cả đời được? Với hai người yêu nhau mà nói, việc khó chấp nhận nhất chính là mình bị người kia coi thường. Anh…”. Vương Tranh quay đầu lại, ánh mắt lóe sáng nhìn Từ Văn Diệu, hỏi: “Anh cũng coi thường J phải không? Chính vì vậy mà anh không muốn em tiếp xúc nhiều với anh ấy?”.
Chuyện đã rõ ràng thế này, Từ Văn Diệu cũng chỉ bất đắc dĩ thở dài, vươn cánh tay vuốt tóc Vương Tranh, ôn nhu nói: “Anh tuyệt đối không bao giờ khinh khi gì J cả”.
“Thật không?”.
“Thật!”. Từ Văn Diệu suy tư một lúc mới nói tiếp: “Quả thật anh không mong hai người qua lại với nhau, nhưng không phải vì J, vấn đề là ở anh”.
“Vì sao?”.
“Bởi vì, J, với anh, là một người mà anh cần phải tạm biệt”. Từ Văn Diệu dịu dàng hôn lên trán Vương Tranh, vừa hôn vừa nói: “Anh ta mang trong mình tất cả những hồi ức mà anh không muốn nhìn thấy và nhớ tới”.
“Nghĩa là sao?”.
“Nghĩa là, anh ta từng chứng kiến đoạn thời gian tàn khốc và xấu xa nhất của anh”. Từ Văn Diệu lại khẽ hôn lên chóp mũi người yêu, sau đó hôn lên môi, nhẹ nhàng từng chút từng chút một, nhỏ nhẹ nói: “J là nhân chứng còn anh là tội phạm. Tội phạm thì không thích chạm mặt nhân chứng”.
Vương Tranh khó hiểu nhíu mày, vừa định hỏi tiếp lại bị đôi môi quyến rũ của Từ Văn Diệu cướp lấy thần trí, rồi mơ mơ màng màng bị anh cởi quần áo ngủ ra, hầu hạ tận tình từ đầu tới chân.
Đêm nay hai người làm vô cùng kịch liệt và triền miên. Chính vì vậy, khi Vương Tranh đã ngủ say lại mơ hồ trông thấy những ảo cảnh mông lung đầy hư thực nhưng không cách gì nắm bắt được. Trong giấc mơ có một cảnh rõ như thực, cậu thấy mình đang đứng giữa một thành phố, tận mắt nh