Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2766 lượt.

ẽ đi tảo mộ”.
“Em có cần mặc vậy không?”.
“Em không cần đâu, đối với em mà nói người đó chỉ là một người xa lạ”. Từ Văn Diệu mỉm cười. Đúng lúc này chuông cửa vang lên, anh bước ra mở cửa. Là nhân viên khách sạn đẩy xe đồ ăn vào, tay còn ôm theo một bó bách hợp trắng.
“Cảm ơn”. Từ Văn Diệu đưa đối phương tiền boa rồi ra ý cho người đó rời đi, sau đó ngồi xuống bàn nói với Vương Tranh: “Mau tới ăn sáng đi. Ăn xong, anh sẽ đưa em đến một nơi”.
Vương Tranh gật đầu, ngồi vào bàn, nhanh chóng giải quyết phần trứng ốp la và ly sữa tươi. Trong phòng thoang thoảng mùi hương hoa bách hợp. Cậu ngước đầu lên thấy sắc mặt Từ Văn Diệu rất tệ, chậm rãi uống tách cà phê mà nét mặt nom như thể đang uống thuốc vậy.
“Em ăn xong rồi”. Vương Tranh lau miệng, bỏ dao và nĩa xuống.
Từ Văn Diệu đặt tách cà phê xuống bàn, cầm lấy bó hoa, nói: “Chúng ta đi thôi”.
Hai người không mang theo tài xế riêng mà gọi taxi. Từ Văn Diệu nói ra tên một nghĩa trang.
“Chỗ đó xa lắm, phải thêm hai mươi tệ tiền xăng”, bác tài mặc cả.
Mặt Từ Văn Diệu trầm xuống, vừa tính phản bác, Vương Tranh liền lên tiếng: “Thôi thêm đi, bác tài đi chuyến này cũng không dễ dàng gì”.
“Hai anh là người từ nơi khác tới nhỉ, ở đây taxi tụi tôi không chở ai tới nghĩa địa bao giờ, tại sợ xui xẻo, ban đêm đi đường gặp phải thứ không nên gặp. Tôi lấy thêm hai mươi tệ, không phải là tiền vòi vĩnh đâu”.
“Được rồi, phiền bác vậy!”.
Tài xế taxi vô cùng cao hứng khởi động cho xe chạy ra rìa thành phố. May mà thành phố này rất nhỏ, gọi là ra vùng ngoại ô nhưng đi cả quãng đường cũng chỉ mất độ bốn mươi lăm phút thôi. Cuối cùng xe cũng đến nơi, đó là một nơi sơn thủy hữu tình. Bên cạnh nghĩa trang có một ngôi chùa rất lớn, khói nhang hưng thịnh, có không ít thiện nam tín nữ tới dâng hương.
“Tôi qua bên kia thắp hương, hai anh có muốn tôi chờ đặng chở về không?”. Tài xế hỏi.
“Vậy có được không? Thế thì tốt quá, bọn tôi cũng lo không bắt được xe quay về khách sạn”. Vương Tranh mỉm cười, rút tờ một trăm tệ từ trong ví ra đưa cho đối phương. “Bác cầm trước đi, phí quay về chúng ta tính sau”.
Tài xế vui vẻ lấy tiền. Vương Tranh mở cửa xuống xe, cùng Từ Văn Diệu một trước một sau đi vào nghĩa trang. Cả hai đi lướt qua một hàng bia mộ nhưng lại tìm không thấy chỗ cần đến. Vương Tranh nhịn không được, hỏi: “Anh, liệu anh có nhớ nhầm không?”.
“Không thể nào, mỗi năm anh đều trả tiền cho người ta đến dọn…”. Từ Văn Diệu chợt sựng lại, mặt hiện lên vẻ buồn chán, thấp giọng mắng: “Mẹ kiếp, sao anh lại ngốc thế chứ? Nhiều năm như thế chẳng khi nào anh ghé qua, người ta lấy tiền rồi không lừa anh mới là lạ”.
Vương Tranh không đành lòng thấy cảnh anh vừa sốt ruột và hối hận, liền nói: “Anh đừng nóng, anh còn nhớ tên phải không, chúng ta tới hỏi quản lý nghĩa trang là biết thôi”.
Hai người đi đến tìm quản lý hỏi thăm liền hay, quả nhiên là có phần mộ của người đó, nhưng chỗ mai táng không phải là phần mộ chôn riêng Từ Văn Diệu đã đặt mua, thay vào đó chỉ là một ô nhỏ đựng tro cốt nằm ở tầng dưới cùng trong linh tháp. Quản lý tận tình cho người dẫn cả hai tới tận linh tháp phía bên kia, người kia vừa đi vừa an ủi họ: “Hai anh đừng thấy hoàn cảnh ở bên này tuy không phải là quá tốt, nhưng cũng hợp túi tiền. Quản lý của bọn tôi thậm chí hào phóng tới mức cứ mùng một mười lăm lại mướn người tới đây làm vệ sinh miễn phí nữa kia. Nhiều khi có những linh vị không thân nhân coi sóc chúng tôi cũng giúp đỡ thắp hương cúng hoa cho họ”.
Từ Văn Diệu nghe đến đây thì buồn tới mức mắt đỏ lên, mím môi không nói ra lời. Vương Tranh thở dài: “Các anh thật tốt quá. Tôi hỏi anh chuyện này, bọn tôi có thể dời tro cốt của người đã khuất vào trong khu mộ có bia mộ có được không?”.
“Được chứ, nhưng bây giờ đất ở đây đắt lắm, những mấy vạn. Vả lại anh cũng không hỏi qua người nhà người ấy, hay anh cứ để người đã khuất ở lại trong linh tháp, ở đây có nhiều hàng xóm, người ấy cũng vui vẻ mà”.
Vương Tranh nghe xong chỉ gật đầu lấy lệ. Một lúc sau, người dẫn đường kia reo lên: “A, tìm thấy rồi, chỗ này nè”.
Vương Tranh và Từ Văn Diệu nhìn theo hướng tay của người kia, quả nhiên là ở tầng dưới cùng của linh tháp có một ô cửa nhỏ, trên cửa đá hoa cương ấy có khắc tên một người đàn ông, phía trên là bức ảnh xưa cũ, nhưng vẫn nhìn ra được đối phương còn rất trẻ, dáng vẻ thanh tú, nụ cười hòa nhã.
Mặt Từ Văn Diệu tái xanh đi, lảo đảo bước tới, đặt bó hoa xuống trước ô cửa, nhưng vì bó hoa quá lớn nên không đặt vừa chỗ đó. Người dẫn đường hảo tâm đề nghị: “Để tôi đi lấy bình hoa cho hai anh, để đây mấy hôm, khi nào hoa tàn tôi sẽ dọn cho”.
“Cảm ơn anh”. Vương Tranh nói.
“Ơn nghĩa gì chứ. Cũng lâu lắm rồi tôi mới lần đầu thấy có người tới thăm người này, thân thích của hai anh hả?”.
“Là bạn”. Vương Tranh mơ hồ đáp.
“Nói vậy hai người thật là có tình nghĩa, lặn lội đường xa tới thăm bạn cũ. Thôi, tôi đi lấy bình hoa đây, hai anh chờ tí nhé”. Người kia lải nhải xong thì quay lưng đi.
Vương Tranh cùng Từ Văn Diệu chỉ đứng lặng hồi lâu. Một lúc sau, ng


XtGem Forum catalog