Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342941

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2941 lượt.

ngày thiếu niên lưu lại trong ký ức vẫn ngày lại ngày ủ ấp thành nỗi sợ hãi thâm trầm. Anh cứ sợ có một số việc anh không thể nắm giữ trong tay, và có một số người chỉ khuất mắt một lần liền bỏ lỡ, bất lực.
Giống như bây giờ đây, khi nhìn Vương Tranh bị đẩy vào phòng mổ, anh lại miên man nghĩ ngợi, lỡ như nguy cơ cao nhất, vị giáo sư già bất cẩn cắt phải bộ phận không nên, hoặc mạch máu bị vỡ khiến xuất huyết không ngừng? Hay như sau ca mổ sẽ xảy ra tình trạng suy kiệt biến chứng?
Mở ra cơ thể, hiểm nguy không đâu là không có.
Từ Văn Diệu tâm phiền ý loạn đứng dậy, đi ra khu hành lang phía ngoài, sờ túi áo, lấy bao thuốc, gài một điếu thuốc lên môi, lại không tìm thấy bật lửa.
Bỗng có một bàn tay đưa qua, mồi lửa giúp Từ Văn Diệu. Anh rít một hơi thuốc, nhả luồng khói xanh ra ngoài, lúc sau lại nói: “Cảm ơn.”
“Không có gì.” Đối phương đáp, Từ Văn Diệu nghiêng đầu qua nhìn, là Lý Thiên Dương.
Lý Thiên Dương cũng đang hút thuốc, gật đầu tỏ ý chào anh, rồi im lặng phả khói thuốc, ngước đầu nhìn trời.
Hôm nay là ngày phẫu thuật của Vương Tranh, không có chuyện Lý Thiên Dương không biết. Và một khi đã biết thì liền nhất định có mặt, vì vậy Từ Văn Diệu đụng mặt hắn ở đây cũng không thấy ngạc nhiên.
Chỉ là hơi bất ngờ khi hắn không tới trước phòng mổ, nói đôi ba câu động viên với cậu. Chuyện này thì nằm ngoài dự đoán của anh.
Từ Văn Diệu nheo hai mắt hút thuốc, chậm rãi cảm nhận từng luồng khói trôi ngược vào phổi, đến cơn khoái cảm khi dòng khí trồi ra khỏi mũi. Sau đó hỏi: “Anh đến lâu chưa?”
“Đã được một lúc, khi Tiểu Tranh còn ở trước phòng mổ.”
Thế nghĩa là thấy hết cảnh Từ Văn Diệu và Vương Tranh siết chặt tay tạm biệt nhau. Anh nghĩ ngợi một lúc lại nói: “Đừng lo lắng. Cậu ấy đã cam đoan sẽ không có chuyện gì cả. Cậu ấy vốn rất kiên cường.”
“Tôi biết, Tiểu Tranh luôn mạnh mẽ như thế.” Lý Thiên Dương vẫn dõi mắt nhìn phía trời xa. “Bề ngoài thì trông cậu ấy yếu đuối, xem phim cũng rớt nước mắt được, nhưng kiên cường từ trong xương tủy, không dễ gì phát hiện ra…”
Từ Văn Diệu thở dài. “Khi quan sát cậu ấy quả thực rất dễ cho rằng cậu ấy thật ủy mị, nói năng lúc nào cũng nhỏ nhẹ, tính tình cũng không dứt khoát như những người đàn ông khác. Nhưng nhìn là biết người tốt. Nghe nói trong trường rất được sinh viên quý mến, mỗi khi làm luận văn tốt nghiệp sinh viên luôn thích chọn cậu làm giáo viên hướng dẫn.”
Lý Thiên Dương cười lấy lệ, gảy tàn thuốc phía ngoài thành vịn lan can. “Vậy là tụi nhóc đó bị lầm rồi, Tiểu Tranh rất nghiêm khắc trong vấn đề học thuật, thường không thiên vị ai.”
“Xem ra anh rất hiểu cậu ấy.”
“Tất nhiên! Sống cùng nhau bốn năm, xa cách thêm bốn năm nữa. Con người này dường như mọc rễ ở trong đầu rồi vậy, một khi ý thức được thì ngay lập tức có phản ứng, không cần nghĩ ngợi.”
Có lẽ vì cần người chuyện phiếm nhằm giảm bớt lo âu trong lòng mà Từ Văn Diệu không còn thấy ác cảm với Lý Thiên Dương nhiều nữa, nhưng vẫn không dỡ bỏ phòng bị. “Anh Lý, chuyện cũ không thể vãn hồi, anh như vậy là đang tự tìm phiền não rồi.”
“Nếu xem tình cảm như một thành phẩm thì đúng là tôi đang tự khiến mình phiền não, nhưng đã sao nào?” Lý Thiên Dương nhả khói thuốc, khẽ khàng nói như cho mình nghe. “Từ trước tới nay, Tiểu Tranh không bao giờ tính toán cái gì gọi là bỏ vốn và lời lãi gì với tôi. Con người, sống cẩn thận và khôn khéo cho lắm, đến cùng vẫn bỏ lỡ thời gian. Nếu là vậy thì còn có ý nghĩa gì nữa?”
Hắn nghiêng đầu nhìn Từ Văn Diệu. “Bây giờ, tôi chỉ có một ước mong, mong cậu ấy bình an, phẫu thuật thành công, mọi chuyện sau này hẵng tính tiếp.”
Từ Văn Diệu cũng tán thành: “Bác sĩ phụ trách đều là những y sĩ ưu tú tôi mời về, nhất định sẽ không có chuyện gì xảy ra cả.”
“Hy vọng là vậy.”
Hai người im lặng, hút thuốc, chốc chốc lại ngước đầu nhìn trời.
Đến khi điếu thuốc sắp cháy tới đầu lọc, Từ Văn Diệu lại nói: “Khi cậu ấy bình an ra khỏi phòng mổ, tôi tuyệt đối sẽ không buông cậu ấy ra.”
Giọng của anh rất nhẹ, nghe như một câu chào bình thường, nhưng lại khiến Lý Thiên Dương rùng mình, nheo mắt, uy hiếp đáp trả: “Chỉ sợ chuyện này không tới phiên anh quyết định.”
“Đương nhiên là do tôi quyết định.” Từ Văn Diệu ôn tồn nói. “Lúc nãy, khi nhìn cậu ấy được đẩy vào phòng mổ, tôi chợt thấy sợ hãi, đó là chuyện hiếm khi xảy đến với tôi. Anh Lý hẳn cũng biết người như tôi, leo lên được vị trí ngày hôm nay, những việc có thể khiến tôi hoảng loạn cũng không còn nhiều nữa. Nhưng Vương Tranh là một ngoại lệ.”
“Một khi đã là như vậy thì tôi không thể để cậu ấy ở ngoài tầm mắt của mình, tạo thành tổn thương không cần thiết được. Tôi sẽ mang cậu ấy theo sát bên cạnh.” Từ Văn Diệu nhẹ nhàng nói, như thể đang bàn về chuyện thời tiết vậy, anh thậm chí còn khẽ mỉm cười. “Thực ngại khi phải nói với anh Lý rằng, sau này tôi sẽ không cho phép anh xuất hiện trước mặt Vương Tranh nữa. Cậu ấy chỉ có thể ở bên tôi mà thôi!”
Lý Thiên Dương biến sắc, dụi tắt điếu thuốc, lạnh lùng đáp: “Anh cứ thử xem.”
“Dĩ nhiên là tôi phải thử chứ, hơn nữa còn dùn


XtGem Forum catalog