Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342940
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2940 lượt.
tâm trạng lúc này.
Nỗi nhớ nhung dành cho Vương Tranh được vùi chôn quá lâu, như bức danh họa cổ xưa xinh đẹp đầy màu sắc được giấu ở tận dưới đáy của một huyệt động, nay lại thốt nhiên huyệt động bị người mở ra, mặt trời và không khí ngồn ngột rọi vào, Lý Thiên Dương mới phát hiện, té ra màu sắc ban sơ kia rất nhanh chóng tan rã, hóa thành tầng tầng bụi đất.
Không phải là hắn không nghĩ tới chuyện bệnh của Vương Tranh có liên quan tới hắn, mà là hắn không dám nghĩ. Hắn sợ một khi xác định rồi thì sự thật ấy quá nặng nề. Hắn bây giờ chỉ tin chắc mình vẫn còn yêu Vương Tranh, nhưng tình yêu chỉ đơn lẻ xây trên những yếu tố kích thích đang tỏa tiết ra, hiển nhiên không thể thừa nhận lòng hổ thẹn áy náy, thống khổ, hối hận kèm với những lo lắng bất an trầm trọng này được.
Lần đầu tiên, Lý Thiên Dương mới dám nhìn thẳng vào vấn đề: hắn và Vương Tranh có tái hợp được không, trong lòng còn có nhau chăng, tình cảm duy trì mãi mãi được chứ… đã không còn ý nghĩa gì nữa.
Giữa hai người rõ ràng có một rãnh biển không đáy ngăn cách. Bàn chuyện tình yêu, viễn cảnh tương lai của cả hai, về khung cảnh tươi đẹp của cuộc sống ẩm thực nam nữ, nhưng hiển nhiên, tất cả đều không đủ để tạo thành cây cầu bắc qua vực sâu.
Từ Văn Diệu dường như dùng ánh mắt tận hưởng mà đặt tất cả đau khổ của hắn vào đáy mắt, rồi bỏ bàn tay nắm cổ áo hắn ra, lùi lại sau mấy bước, phủi tay, giọng nói hiền lành vô hại: “Anh Lý, nếu tôi và anh còn muốn đứng ngoài này chờ Vương Tranh phẫu thuật xong, tôi nghĩ chúng ta nên kiềm chế bản thân một chút. Anh thấy sao?”
“Từ Văn Diệu, mày có gan thì chờ đó!” Lý Thiên Dương hằn học nhổ một bãi nước bọt, thở hổn hển, cởi bỏ nút áo sơ-mi, mặt mày xanh mét, đi tập tễnh tới ngồi xuống ở chiếc ghế cách Từ Văn Diệu thật xa, cúi người, khuỷu tay duỗi ra đặt trên đầu gối, ôm lấy đầu im lặng không lên tiếng, thân hình cao lớn của hắn lúc này nhìn sang chỉ thấy được vẻ yếu đuối mong manh.
Từ Văn Diệu thì thư thái hơn rất nhiều, anh chỉ lấy khăn tay ra, chặm nhẹ lên chỗ cằm và khóe môi vừa bị đánh. Khi nãy, Lý Thiên Dương ra tay không chút nương tay, nên giờ chạm vào thôi cũng thấy thật đau.
Nhưng anh tin chắc rằng Lý Thiên Dương lại càng đau hơn anh nữa, đánh rắn phải đánh dập đầu. Quyền cước của anh hôm nay, điểm rơi đều là các bộ phận Lý Thiên Dương sơ hở.
Lý Thiên Dương, hay những gã đàn ông từng thay lòng rồi hối hận khác đều giống nhau. Một khi hắn đã gây ra lỗi lầm khiến Vương Tranh khắc cốt ghi xương thì tự hắn cũng sẽ thấy không thể tha thứ chính mình được, dù là có thật lòng muốn cứu vãn mối quan hệ với Vương Tranh thế nào, hoàn cảnh của hắn hẳn nhiên là như vậy rồi. Cũng không thể trách được, ai bảo tự làm tự chịu, ai bảo khiến người đó phải quỵ lụy vì tình tới mức chết đi sống lại đến nỗi mắc bệnh tim.
Vì vậy, Lý Thiên Dương mới từ chối tìm hiểu Vương Tranh đã trải qua những gì. Có lẽ hắn biết chuyện Vương Tranh đã rất đau khổ lúc bị vứt bỏ, có lẽ hắn thật lòng hối hận và muốn bù đắp mọi chuyện. Nhưng tất cả ý nghĩ của hắn đều chỉ là giả thuyết được dựng trên nền tảng rằng Vương Tranh vẫn còn yêu hắn. Vương Tranh bởi vì yêu hắn mà tổn thương, nên có thể tìm người để chữa lành cho mình.
Điều mà Từ Văn Diệu muốn làm chính là chọc vỡ những bong bóng ảo tưởng của Lý Thiên Dương.
Một khi Lý Thiên Dương hiểu, tổn thương và sỉ nhục không thể nào bù đắp được, thì hắn liền mất đi tư cách trước kia đáng lẽ ra hắn có.
Xem ra mọi chuyện tiến triển rất thuận lợi.
Nhưng không thể cười trước mặt tên đàn ông này được! Từ Văn Diệu nói với bản thân. Tuy tâm trạng bây giờ phấn khích như lúc nhận được phần thưởng vì đã hạ đo ván được lũ bạn học ngày bé. Song, bản chất ở hai trò không khác biệt. Trong bản năng của đàn ông, luôn tồn tại cái gọi là hiếu thắng, sẽ vô cùng thích thú nhìn đối thủ bị thảm bại, rồi tận tình thụ hưởng những chiến lợi phẩm sau đó. Và điều khiến Từ Văn Diệu thích thú hơn cả chính là hưởng thụ quá trình chiến thắng đó.
Lần này, mọi chuyện càng tuyệt vời hơn khi phần thưởng sau cùng là Vương Tranh.
Từ Văn Diệu nhìn về phía phòng giải phẫu, nhờ Lý Thiên Dương mà bây giờ anh đã không còn thấy hoang mang hay bất an như trước nữa. Cả người dâng trào nhiệt huyết, lớp băng tuyết luôn phủ đầy người được khai phá, như có một lò lửa đã được nhóm lên, nung nấu huyết quản trong anh. Anh nheo mắt nhìn chằm chằm vào cánh cửa đang khép chặt, tin chắc rằng lần này nhất định sẽ giành được Vương Tranh về mình.
Khi hoàn tất, phải mang người ấy tới chỗ sát cạnh anh, để mọi lúc đều có thể nhìn thấy, và không bao giờ bị bất kỳ cánh cửa hay sinh tử ngăn cách nữa.
Nguyên do vì sao lại khao khát làm như vậy đã không còn quan trọng nữa. Vì dù có lý luận hay biện minh cỡ nào cũng không giải thích rõ ràng tâm tình của anh khi này. Từ mười bốn tuổi trở về sau, anh đã không có mong muốn cháy bỏng nào, cũng không thấy hạnh phúc hay đau khổ tột cùng nữa. Đáng lý vào độ thiếu thời, ai ai cũng sẽ vì một người nào đó mà tim đập chân run, những khi nhớ nhung tới sẽ có phản ứng sinh lý rồ