Tác giả: Ngô Trầm Thủy
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1342946
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2946 lượt.
i trốn trong chăn tự an ủi bản thân nhằm giảm bớt khoái cảm chực trào thiêu đốt. Nhưng lạ là, sau khi dự tang lễ của người thầy trẻ đó xong, Từ Văn Diệu không còn chút ham muốn nào nữa.
Ban đầu, anh cũng đã từng điên cuồng muốn chạm vào cơ thể người khác. Vốn dĩ anh là người đẹp trai từ bé, trổ mã cũng sớm hơn bạn bè đồng lứa, mỗi khi tươi cười hay ngượng ngùng đều hấp dẫn ánh mắt người khác, đến khi trưởng thành hơn một chút, thân thể càng cường tráng, mức độ được yêu thích cũng tăng vùn vụt.
Trong giai đoạn bốc đồng nhất ở Mỹ, anh từng tham gia vào những cuộc làm tình tập thể, dưới trợ giúp của thuốc kích thích để đạt tới cao trào, nhưng cũng không tìm được cảm giác rung động hay những khao khát đã mất.
Anh chẳng qua chỉ là một cái cây đã chết từ rất lâu, trong khi bề ngoài vẫn đẹp đẽ, xanh mơn mởn.
Đã rất nhiều lần nghĩ rằng bản thân sẽ cứ như thế tới lúc chết đi, cũng đã chuẩn bị cho sự cô độc suốt đời. Khi Vu Huyên còn sống, anh từng nói với cô, sống chẳng qua là tiếp tục đi đứng hít thở mà thôi, không có chuyện làm được hay không.
Từ lúc anh hiểu chuyện tới nay, ông và cha anh đều trải qua vô số chuyện chết chóc thảm khốc. Trong thời kỳ chiến loạn, ông nội anh từng nhìn đầu của em gái mình bị giặc treo lên tường thị chúng, rồi lau nước mắt mà tiếp tục nhiệm vụ gánh trên vai. Một người chú ruột của anh cũng đã hy sinh khi đuổi theo giặc lên núi, sau đó ôm tên thủ lĩnh cùng nhảy xuống vực. Những người đàn ông nhà họ Từ không một ai là kẻ yếu đuối, lâm trận rút lui.
Vì vậy, Từ Văn Diệu cũng không được phép cúi đầu.
Anh, đơn giản là tiếp tục tồn tại, không còn gì thú vị, nhưng vẫn phải ra sức hoàn thành.
Khi ấy, anh không nghĩ rằng có ngày gặp được Vương Tranh.
Ngay từ đầu vốn dĩ cũng không có cảm giác gì đặc biệt, sau đó thì chẳng rõ là tự bao giờ, hẳn bắt đầu từ nụ hôn sau khi uống rượu hôm ba mươi Tết. Cũng chỉ là những rung cảm mơ hồ, nhưng khi nụ hôn sâu thêm lại trở thành một xác minh vững chắc, như thể tìm được một chốn ấm áp bất tận vậy. Anh đã thấy mình hôn cậu đến quên hết mọi sự. Phút ban đầu là do bản thân thôi thúc, khắc sau đã hóa thành niềm lưu luyến chẳng đặng xa rời. Anh thấy mình như trở lại những ngày còn bé, ngồi trong chậu nước ấm, để bà vú cẩn thận và chậm rãi rửa sạch tứ chi mập mạp, ngắn tũn của mình.
Sau đó, anh lại thử thêm hai lần nữa, lần nào cũng đều khiến anh thấy mình được gột sạch.
Trong tay anh là cơ thể mềm mại hấp dẫn đầy mê hoặc của một người đàn ông trẻ tuổi. Môi đối phương dính chặt vào môi anh, khoang miệng thoang thoảng mùi rượu thơm khó cưỡng, hơi thở ấm áp trực tiếp phả ra trêu ghẹo nơi cổ, chỉ cần sát gần thêm một chút là ngửi thấy mùi hương thanh khiết mát lành, mùi thanh xuân hòa với mùi cơ thể. Những yếu tố đó, trong dĩ vãng dễ dàng khiến anh rung động, và đương nhiên là hạ thân anh đã có phản ứng. Nhưng vượt lên trên những dục vọng bản năng, những khao khát trần tục, anh lại thấy một cánh cửa rỉ sét lâu ngày được mở ra, để cho ánh sáng và không khí tràn vào bên trong căn phòng tối đen, khiến anh càng mong muốn người nọ lấp đầy trái tim trống rỗng của mình hơn.
Tình yêu là gì? Liệu đó có phải là yêu không? Và sẽ duy trì được bao lâu? Từ Văn Diệu không muốn bàn tới nữa. Anh chỉ thấy vào chính giây phút đó được trở về ngày còn bé. Lúc ấy là cuối tuần, các bạn trong nhà trẻ đều được cha mẹ đón về nhà, và theo lẽ thường anh cũng đã được người giúp việc đón, nhưng anh đã đợi mãi, đợi mãi, đến khi trời tối mịt, cũng không thấy ai tới rước mình.
Mãi cho tới khi anh ngủ thiếp đi sau cơn khóc lả người thì lại bị ai đó lay tỉnh, là thư ký riêng của cha mình. Bình thường, cha anh lúc nào cũng quy tắc, nghiêm cẩn, đối với chuyện giáo dục con cái lại càng hà khắc hơn. Anh chỉ được gặp người thư ký đó thoáng qua một vài lần, nhưng lần này anh ta lại tới đưa anh về nhà. Khi đó, anh vừa đói vừa mệt, song không quên hỏi người giúp việc đâu rồi, thư ký mặt mày khó xử, sau nửa buổi mới ngập ngừng đáp, bà ấy về nhà rồi.
Sau đó nữa thì anh mới hay, ngày hôm đó người giúp việc vốn dĩ nấu canh thịt bò cà chua cho anh, nhưng bà đột ngột bị xuất huyết não, té ở cửa ra vào, thái dương đập xuống bậc thềm bằng đá.
Vốn cứ ngỡ rằng đã quên chuyện không vui ngày bé, nhưng trong lúc chờ Vương Tranh phẫu thuật lại bất chợt nhớ tới. Không ai biết một đứa trẻ vừa đói vừa mệt, ngồi chờ người tới đón giữa bốn bề hoàng hôn lặng lẽ là cảm giác gì. Bản thân anh cũng cố tình lãng quên, nhưng kỳ thực chỉ là thân thể vẫn còn lưu trữ hồi ức đó, để đến mấy mươi năm về sau trả lại cho anh một cách rõ ràng.
Đó là cảm giác vừa cô độc vừa hoảng sợ đến cực độ khi bị vứt bỏ một mình cô đơn ở một nơi nào đó.
Từ Văn Diệu siết chặt tay, cơ hồ là trợn trừng mắt nhìn vào cánh cửa phòng mổ vẫn đóng chặt. Giờ phút này lại nghĩ tới kết quả xấu nhất, nếu như điều đó thật sự xảy ra, anh không biết mình sẽ làm ra điều gì nữa.
Nói không chừng sẽ giết cái lão giáo sư tài ba được ca tụng ngất trời đó cũng nên.
Nhưng đúng lúc này, cánh cửa phòng mổ lại được mở ra.
T