Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phồn Chi

Phồn Chi

Tác giả: Ngô Trầm Thủy

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1342942

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2942 lượt.

g đủ mọi cách. Tôi dư biết công ty của anh Lý là đại lý tiêu thụ hàng hóa ngoại nhập. Và nếu muốn, tôi cũng thừa sức tra ra được thành tích tiểu học của anh, hồ sơ trung học và cả nguyện vọng thi vào trường đại học, hay thu nhập hàng tháng của hàng xóm nhà anh đấy. Không phải tôi đang uy hiếp anh, thật đó. Tôi chỉ là đang chứng minh cho anh thấy, tôi là ai và có khả năng làm được những gì. Tôi không muốn anh phải mơ hồ không hay biết gì về người sẽ nuốt tươi anh. Hôm nay, tôi thành thật nói với anh, ngoài việc tôi là người luôn nho nhã, không thích to tiếng, vịn vào thế lực gia đình mà tung hoành xã hội như cá gặp nước thì Từ Văn Diệu tôi, còn có thể là một kẻ rất khác nữa đó. Kẻ đó rất cố chấp và điên cuồng, vì quá thông minh và cao ngạo nên sẽ làm ra những chuyện anh không tưởng tượng được đâu. Hắn ta hiếm khi muốn một thứ gì đó, cơ bản thường thì không hứng thú với những điều người khác thấy hứng thú, nhưng một khi đã xác định mục tiêu, thì dù có phải dùng thủ đoạn tàn nhẫn cỡ nào, hắn cũng không quan tâm đâu.”
“Anh nghĩ tôi sợ anh?” Lý Thiên Dương phản chiến. “Vừa lúc tôi cũng không phải cái gì cũng thích. Vương Tranh là đối tượng mà tôi muốn sống chung cả đời, cho nên tôi sẽ không buông tay.”
“Anh vẫn không hiểu.” Từ Văn Diệu thở dài có chút tiếc nuối, tắt thuốc, cẩn thận dùng tay áng chừng khoảng cách để ném nó vào thùng rác phân loại, rồi quay đầu mỉm cười. “Tôi rất ngưỡng mộ phong thái trấn tĩnh và dũng khí hiện giờ của anh, những người như vậy tôi gặp cũng không ít. Mới đầu thì vô cùng tự tin, nhưng khi có chuyện lại co đầu rụt cổ bỏ chạy.”
“Từ Văn Diệu, anh làm vậy là có ý gì? Anh yêu Tiểu Tranh à? Có bằng với tôi không?”
“Tôi không bàn tới chuyện ai yêu ít hay nhiều, trong tình cảm giữa người với người, thứ tôi không tin tưởng cũng như không muốn đụng vào nhất, chính là tình yêu.” Từ Văn Diệu cho hai tay vào túi áo khoác, mỉm cười nói: “Vì vậy tôi mới nói với anh, tôi cần phải có Vương Tranh.”
“Tên khốn như anh sao có thể khiến Tiểu Tranh tin và yêu cho được? Nếu cậu ấy biết thì thế nào cũng tránh anh thật xa.”
“Cậu ấy không có cơ hội để đẩy tôi đi, vì tôi sớm trở thành điều cậu ấy cần.” Từ Văn Diệu đắc chí. “Cậy ấy kiên cường, nhưng lại cũng vô cùng yếu đuối. Từ nhỏ đã quen với chuyện có người đi trước dẫn dắt mình. Anh Lý, anh từng là người thích hợp, nhưng tiếc là anh đã buông tay trước, vì vậy bây giờ cậu ấy không thể nắm tay anh được nữa, mà là đi theo tôi.”
“Mẹ kiếp…”
“Đừng kích động thế chứ!” Từ Văn Diệu nhìn đồng hồ. “Tôi đã cho người giả dạng anh, nhắn tin cho người yêu cũ của anh biết. Tên Vu Thư Triệt phải không? Đúng là một người đàn ông đẹp. Nội dung của tin nhắn đại ý là vì Vương Tranh bị bệnh nên anh mới không đành lòng rời bỏ cậu ấy, thật ra người anh yêu vẫn là Vu Thư Triệt. Chắc bây giờ anh ta đang cảm động lắm đấy. Tôi luôn nắm bắt được tâm lý người khác, dùng từ cũng vô cùng chuẩn xác. Tóm lại, cái người họ Vu đó sẽ chạy tới bệnh viện sớm thôi. Tôi nghĩ là anh nên chuẩn bị tinh thần ứng phó đi.”
“Mày là thằng khốn!” Lý Thiên Dương nổi điên lên, tung quyền, giáng một đòn vào mặt Từ Văn Diệu.
Thình lình, Từ Văn Diệu bị trúng một đấm của Lý Thiên Dương. Trước khi hắn định tiến thêm một bước là bồi thêm một cú vào bụng anh, thì anh đã tránh đi, lùi về sau mấy bước, xoa xoa cái cằm bị trúng đòn mà nói: “Anh Lý, Vương Tranh vẫn còn đang phẫu thuật trong kia, anh nghĩ bây giờ thích hợp để đánh nhau?”
Lý Thiên Dương ngây ra, bỏ tay xuống, nhưng chưa tới hai giây lại tức giận tung quyền ra đánh tới.
Đời này hắn chưa khi nào bị nhục mạ như thế cả.
Từ Văn Diệu nghiêng đầu né một quyền của Lý Thiên Dương, nhanh nhẹn trở tay khóa tay hắn ở sau lưng, nghiến răng nói: “Anh tưởng tôi không dám đánh anh? Lý Thiên Dương, tôi muốn dạy dỗ anh một trận lâu rồi. Bất quá, tôi vẫn nên cảm ơn anh, nếu chẳng phải vì anh có mắt không tròng thì sao tới lượt tôi có được Vương Tranh.”
Lý Thiên Dương đỏ ngầu mắt, gầm lên một tiếng, giãy ra khỏi tay Từ Văn Diệu, cúi người thui cùi chỏ vào bụng anh. Từ Văn Diệu không ngờ hắn sẽ phản kháng, nên bị trúng một chiêu, mất đà ngã xuống đất. Lý Thiên Dương xông lên, cưỡi lên người anh, vo nắm đấm lại, tính đấm vào mặt anh. Từ Văn Diệu há lại để yên, tay kia nhanh nhẹn tọng vào ngực hắn một cú.
Từ bé, Từ Văn Diệu đã luyện qua võ thuật cận chiến, người thường vốn không phải đối thủ của anh. Lý Thiên Dương lại rất lâu không nói chuyện bằng tay bằng chân. Lần này dễ dàng bị anh đánh cho mặt mày tối sầm, hít thở không thông.
Từ Văn Diệu đứng dậy, nắm lấy cổ áo kéo Lý Thiên Dương lên, dùng giọng điệu hết sức hòa nhã mà nói: “Ngực đau lắm à? Chỉ bao nhiêu đó đã chịu không nổi? Vậy anh có biết Vương Tranh tim phải đau đớn thế nào không? Cậu ấy chưa tới ba mươi tuổi mà đã mắc bệnh tim? Lại còn không phải là bẩm sinh, anh chưa từng suy nghĩ là nguyên nhân vì đâu?”
Thời gian đột ngột như ngừng lại, Lý Thiên Dương cứng đờ cả người, mặt mày thì trắng bệch, một phần vì bị trúng đòn đau, một phần là tìm không ra từ ngữ để biểu đạt


Pair of Vintage Old School Fru