XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341859

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1859 lượt.

ng Hy, nhưng trong đầu lại không ngừng suy nghĩ không biết nên làm tôi. Ngày mai cha mẹ anh sẽ nhìn thấy Điền Đại Vĩ và những tấm ảnh đó. Nên để mặc sự việc tự phát triển, lấy cái bất biến đối phó với cái vạn biến, hay là ra tay trước, để âm mưu kia không làm được gì.
Đột nhiên anh nghĩ, nếu như Phùng Hy biết chuyện cha anh gặp Điền Đại Vĩ, thì cô sẽ nghĩ thế nào? Điều này không phải là dựng một hàng rào đầy gai ngăn cách giữa cô và cha mẹ anh hay sao? Nếu cô làm vợ anh, cô cũng sẽ là người nhà của anh. Mạnh Thời cảm thấy tương lai mình chỉ có một kết cục: Như con chuột bị nhét trong ống bễ - hai đầu bị o ép.
Đây là điều mà Mạnh Thời không hề mong muốn được chứng kiến. Anh là con trai duy nhất trong gia đình, anh không muốn tương lai cha mẹ anh phải buồn vì chuyện hôn nhân của anh. Anh vẫn hy vọng cha mẹ có thể bỏ qua chuyện Phùng Hy đã từng ly hôn để chấp nhận cô.
Mạnh Thời nhìn điện thoại cười khẩy, đi một vòng quanh phòng, rồi lại gọi điện thoại cho Phùng Hy. Anh phải tốc chiến tốc thắng, nhanh chóng bước vào giai đoạn sống thử.
Lúc đầu Phùng Hy do dự không chịu. Căn hộ mà cô thuê mặc dù nhỏ, sống mấy tháng cũng thấy quen rồi, mất bao nhiêu công sức mới sắp xếp, bố trí phòng cho phù hợp, giờ lại phải bỏ đi, Phùng Hy thấy có phần tiếc.
Cho dù tiếc cũng phải bỏ, Mạnh Thời hạ quyết tâm mềm nắn rắn buông. Nói như lời anh là, họ đã vượt qua ranh giới đó rồi, tội gì phải ở riêng nữa. Phùng Hy nghĩ, thấy sống chung không có gì là không tốt, sống chung có thể hiểu thêm tính cách, lối sống của nhau, lại còn tiết kiệm được một khoản lớn tiền nhà.
Căn hộ của Mạnh Thời có hai phòng ngủ, đương nhiên là rộng hơn căn hộ có một phòng ngủ của Phùng Hy. Và thế là hôm sau Phùng Hy bèn đóng gói đồ đạc chuyển nhà. Chuyển xong đồ đạc lại phải thu dọn, một ngày đã trôi qua như vậy.
Phùng Hy lại sắp xếp bài trí cho tổ ấm mới mà không hề thấy mệt mỏi. Mạnh Thời vừa cười vừa giúp cô một tay, điện thoại di động để chế độ rung trong túi quần đợi tin tức. Không thuyết phục được cha, anh bèn áp dụng phương án dự bị, nói sơ qua tình hình với dì Tạ. Giống như anh tưởng tượng, sau khi đập bàn chửi Điền Đại Vĩ, bác sĩ Tạ tính tình nóng nảy đã hùng dũng về nhà làm mật thám.
Đương nhiên là Mạnh Thụy Thành muốn tìm hiểu về tình hình của bạn gái Mạnh Thời. Hai ngày sau, những thông tin cơ bản về Phùng Hy đã được gửi đến máy vi tính trong thư phòng của ông. Mấy ngày hôm nay Mạnh Thụy Thành không ra khỏi thư phòng, buổi tối gọi riêng chú Tần vào.
Chú Tần vẫn còn nhớ, rất nhiều năm về trước, khi ông nội của Mạnh Thời vẫn còn sống, thư phòng nhà họ Mạnh cũng từng cóbầu không khí nghiêm túc, căng thẳng như thế này. Tối hôm đó, gió thu se lạnh, mẹ Mạnh Thời đến phòng bên để canh cửa. Ông, ông nội Mạnh Thời và Mạnh Thụy Thành ba người vào thư phòng bàn bạc nên cất giấu hay giao nộp các món đồ quý của nhà họ Mạnh.
Ông nội Mạnh Thời do dự một hồi, giao món đồ quý nhất cho ông. Ông nội nói với chú Tần rằng: “Nhà họ Mạnh không có món đồ quý nào ứng phó được, như thế này có thể đề phòng trường hợp bất trắc.”
Ông nội Mạnh Thời không thể ngờ rằng Hồng tiểu binh lại nhiệt tình đập phá đồ đạc như thế. Khi một bức tượng quan âm đời nhà Thanh bị đập vỡ thành bốn năm mảnh, ông nội Mạnh Thời suýt nữa ngất xỉu. Điều duy nhất khiến ông được an ủi là món đồ có giá trị nhất đã được chú Tần chở vào núi Gác Bút, ngay cả Mạnh Thụy Thành cũng không biết địa chỉ cụ thể ở đâu.
Tối hôm nay Mạnh Thụy Thành tỏ ra rất ưu tư, khiến chú Tần như được nhìn thấy bóng dáng của ông nội Mạnh Thời năm xưa. Chú Tần và Mạnh Thụy Thành chỉ hơn nhau năm tuổi, vừa là nô bộc, vừa là bạn bè, vừa là anh em. Chú Tần khẽ cười nói: “Lúc lão gia còn sống, sóng gió dù lớn đến đâu cũng đều vượt qua được.”
Mạnh Thụy Thành nhìn ảnh Phùng Hy trên máy tính đáp lại một câu: “Không ai giàu ba họ, tôi sợ gia tộc họ Mạnh bị lụi bại trong tay Mạnh Thời. Cô gái này đã từng ly hôn, hoàn toàn có khả năng là nhằm vào gia sản của nhà họ Mạnh.”
Chú Tần trầm ngâm một lát, nói: “Mạnh Thời không hiểu nhiều về gia sản của nhà họ Mạnh. Việc cậu ấy bị cô gái đó mê hoặc cũng không nói được điều gì. Tôi nghĩ, chưa chắc đã phải như vậy.”
Đầu óc Mạnh Thụy Thành đã tỉnh táo hơn. Ông vẫn không hài lòng với việc Phùng Hy đã từng ly hôn, “Kể cả không phải thì cô ta cũng đã từng ly hôn. Có lần đầu thì rất có thể sẽ có lần thứ hai.”
“Con mắt của Mạnh Thời chưa chắc đã kém đâu.”
Mạnh Thụy Thành chắp hai tay sau lưng như con thú bị nhốt trong chuồng chạy lung tung. Ông hiểu tính cách của Mạnh Thời, lúc quay đầu lại ông đã có quyết định, “Thiên hạ thiếu gì con gái, tại sao nó lại tìm một đứa đã từng có một đời chồng?”
Chú Tần cũng không nói thêm gì nữa, khẽ thở dài. Chú cũng không đồng ý cho Mạnh Thời tìm người phụ nữ đã từng ly hôn.
Sau một buổi tối bàn bạc, Mạnh Thụy Thành quyết định chơi một ván cờ.
Hiếm khi Nhà Giang mở ra hai cánh cửa lớn đen bóng.
Đằng sau cánh cửa lớn là tiền sảnh, hai bên trái phải có một phòng nhỏ. Nhìn vào bên trong là bức vách làm bằng gỗ t