Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341860
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1860 lượt.
sự nhã nhặn. Phùng Hy giận dỗi để mặc anh đứng ngoài, trước khi chưa hiểu ra vấn đề, quyết không cho anh lên xe.
Phùng Hy nhìn quanh trong xe, đưa tay với chiếc gạt tàn. Ai ngờ chiếc xe của Mạnh Thời tồi tàn quá, chiếc gạt tàn bị kẹp chặt. Đột nhiên cô nhìn thấy Mạnh Thời nhếch mày lên tỏ ra rất đắc ý. Phùng Hy hứ một tiếng, đưa tay ra ngoài cửa, “Bỏ vào đây, em đỡ.”
Mạnh Thời hậm hực, bắc thang cho cô, bày trò để cô bớt bực, thế mà vẫn không chịu xuống nước, định không cho anh lên xe thật à? Phùng Hy dường như cũng thấy mình có lý, giận Mạnh Thời lúc cần ra tay lai không ra tay. Hiện giờ cô hận Điền Đại Vĩ chỉ muốn ăn tươi nuốt sống anh ta. Mạnh Thời ân cần nắm tay cô, cung kính đặt vào trong xe, “Nô tài không dám dùng bàn tay ngọc ngà của lão Phật gia đâu ạ, lão Phật gia bỏ vào trong đi ạ. Nô tài sẽ tự lực cánh sinh ạ.”
Còn cách nào nữa? Mạnh Thời rút hết thuốc lá trong bao ra cho vào trong túi, mỗi lần rít xong một hơi, lại gạt tàn thuốc vào trong hộp. Nhìn thấy người phụ nữ kia trừng mắt nhìn Mạnh Thời với vẻ tuyệt vọng rồi bỏ đi, Phùng Hy cũng không nhịn nổi.
Thấy cuối cùng cô cũng đã chịu cười, Mạnh Thời như trút được gánh nặng, thò tay qua cửa sổ xoa gáy cho cô, Phùng Hy gạt ngay tay ra, bực dọc nói: “Anh đánh em xỉu làm gì. Giờ lại đòi quay ra làm người tốt, còn lâu!”.
“Hê, không phải trong y học có nói người nào hay kích động thì dễ tẩu hỏa nhập ma đó sao? Đó là nhà của anh ta, kể cả chúng ta có đập phá đồ đạc nhà anh ta, anh ta mà gọi cảnh sát đến thì chúng ta vẫn phải ngoan ngoãn mó tiền ra mà đền, như thế là bất lợi! Hơn nữa, đánh anh ta một trận cũng chẳng để làm gì, lúc đó hả giận nhưng cũng không có tác dụng gì, để anh ta tức đến nổ đom đóm mắt mới gọi là cao tay.” Mạnh Thời nói như vậy, Phùng Hy lại gật đầu liên hồi.
Cô thực sự quá bực, tưởng rằng có thể hùng dũng kéo cha mẹ rời khỏi nhà anh ta, kết quả lại để cha mẹ ôm cục tức về nhà. Cô nghĩ hay là bắt xe về nhà, nhưng rồi lại nghĩ để cha mẹ bớt giận rồi tính sau. Cô nghiêm túc tự phân tích một hồi, thấy chẳng qua là cha mẹ quá mất bình tĩnh về chuyện cô ly hon, chắc là cuối cùng sẽ hiểu cô thôi. Thứ hai vẫn còn hợp đồng phải ký, ký xong hợp đồng còn phải xuất hàng nghiệm thu hàng, cô thực sự không thể bỏ đấy mà đi được.
Phùng Hy cũng rất buồn, cha mẹ nghe xong lời của Điền Đại Vĩ là kết tội cô, không chịu nghe lời giải thích nào. Trước khi xa gia đình đi học đại học, năm nào cô chẳng là học sinh giỏi đó sao? Cha mẹ cô bắt đầu không tin tưởng cô từ bao giờ? Hai năm sau khi điều lên tổng công ty, chỉ tết mới về nhà một lần, thế nên ít có thời gian chuyện trò tâm sự với họ ư? Các gia đình khác cha mẹ bênh con, không hỏi đúng sai phải trái chỉ khen con mình ngoan. Kể cả là bênh sai, nhưng cũng vẫn cảm nhận được tình thân ấm áp.
Cô nhìn Mạnh Thời, bất ngờ hỏi: “Mạnh Thời, cha mẹ anh có bênh anh không? Ý em muốn hỏi là cho dù anh phạm một sai lầm cực lớn nhưng các cụ vẫn thương anh ấy?”
Mạnh Thời giật mình, không lẽ là Phùng Hy đang nghĩ đến sự tuyệt tình của cha mẹ cô, và mong cha mẹ anh là người hiền hậu ư? Anh xắn tay áo lên, chỉ vết sẹo trắng trên cánh tay, nói: “Em nhìn đây này, hồi nhỏ bị cha anh đánh trầy, rách da rách thịt đây này!”
Anh nhìn thấy Phùng Hy khẽ cau mày, bèn quay lưng về phía cô, nhìn Nam Hồ khẽ nói: “Cha anh rất gia trưởng, mẹ anh không có tiếng nói gì trong gia đình, thấy cha anh đánh anh cũng chỉ biết khóc. Nhà thì rộng, cứ như cách biệt hoàn toàn với bên ngoài. Hy Hy, anh nhìn thấy nhà em được trang trí rất ấm áp, anh nghĩ, giá như anh cũng có một ngôi nhà như thế thì tốt biết bao. Tuy nhỏ một chút, nhưng thế mới giống là nhà”.
Phùng Hy nhìn thấy vết sẹo trên cánh tay Mạnh Thời to như chiếc đũa, chợt thấy động lòng thương Mạnh Thời thẫn thờ nhìn ra mặt hồ với vẻ buồn buồn, cô đẩy cửa xuống xe, đứng ở phía sau ôm chặt anh. Mặt tựa vào bờ vai cứng rắn của anh, lắng nghe nhịp đập của trái tim anh. Cô khẽ nói: “Anh thích thì anh chuyển đến ở cùng, diện tích hơi nhỏ một chút nhưng vẫn có thể sống thoải mái, không hề thua kém nhà rộng!”
Mạnh Thời lại một lần nữa bị Phùng Hy làm cho cảm động. Anh không hẳn là nói dối. Mẹ anh nghe lời cha anh, những lúc cha đánh anh, mẹ cũng không thể can ngăn. Chỉ có điều, vết sẹo trắng trên cánh tay anh là do anh không cẩn thận để mình ngã trong quá trình luyện võ với chú Tần. Hơn nữa mẹ anh rất thương anh, cha anh cũng rất thương anh.
Anh quay người lại, xoay mặt cô, mỉm cười nói: “Đi ăn thịt thỏ rút xương nhé, em đói chưa?”
Phùng Hy vỗ vỗ bụng, “Đói rồi, ăn thịt thỏ không béo đâu! Lần trước chỉ ăn được một miếng, ngon thật.”
Mạnh Thời khóa xe, lúc nắm tay Phùng Hy đến nhà ông Đặng ăn thịt thỏ đã ngộ ra một điều rằng: Trong tình yêu không thể thiếu lời nói dối chân thành thiện ý.
Chống chọi
Nỗi bi ai mỗi lúc một lan rộng, cô muốn hiện thực hơn một chút, nhưng lại vẫn bước vào cuộc tình mới không hiện thực.
Mạnh Thời thong thả ăn cơm, nói chuyện cùng Phù