Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341864
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1864 lượt.
thì để làm gì? Một âm mưu bất thành, chắc chắn sẽ có thêm âm mưu khác. Địch ở chỗ tối đề phòng vẫn hơn. Mạnh Thời thầm nghĩ, làm thế này là để cha mẹ anh phản đối mà thôi, còn có gì khác đâu? Tưởng rằng hiện nay vẫn là chế độ cha mẹ toàn quyền quyết định tất cả trong xã hội cũ ư?
Phùng Hy sắp tỉnh rồi, anh không muốn để cô nhìn thấy gã đàn ông bẩn thỉu này nữa. Mạnh Thời cười, nói: “Tôi sẽ mang tiền đến, chuyển vào tài khoản không tiện bằng đưa tiền mặt. Tôi hiểu nỗi khó xử của anh, con người ta sống ai chả có những khó khăn. Tôi chỉ mong sau khi chuyện này trôi qua, anh biến mất hoàn toàn khỏi cuộc sống của cô ấy.”
Điền Đại Vĩ cười khẩy: “Nói cho anh biết là tôi sẽ không nhận một xu nào đâu. Chẳng qua là tôi thấy thương cô ấy thôi. Người đàn ông mà cô ấy yêu chỉ gây phiền hà cho cô ấy mà thôi!”
“Tôi hiểu, cô ấy chỉ muốn tìm một người có điều kiện phù hợp để lấy mà thôi. Cho dù cô ấy tốt với anh đến đâu, nhịn nhục anh đến đâu, cô ấy đều không yêu anh. Đây là nguyên nhân khiến anh hận cô ấy đúng không?” Mạnh Thời hỏi vặn lại.
Điền Đại Vĩ nghe thấy thế liền nổi cơn thịnh nộ.
Mạnh Thời khẽ cười: “Nhưng anh nhầm rồi. Cô ấy cũng đã từng yêu anh. Kể cả cô ấy lấy chồng là để có tấm chồng, cô ấy cũng vẫn sẽ dành toàn tâm toàn ý để yêu. Có những tình yêu mãnh liệt, có tình yêu âm ỉ, tình yêu của cô ấy đối với anh là tình yêu âm ỉ. Chỉ có điều anh không biết trân trọng mà thôi, anh dội cho cô ấy quá nhiều gáo nước lạnh, ngọn lửa âm ỉ đã biến thành tro tàn. Linh Tử cũng không đến nỗi, chỉ có điều hơi lắm điều một chút mà thôi, nhưng cũng còn được coi là dám đứng ra bảo vệ anh. Liệu mà đối xử.”
Mạnh Thời nhìn thấy Điền Đại Vĩ nghiến răng ken két, bị anh sỉ nhục đến mức ê chề. Mạnh Thời cúi người bế Phùng Hy lên, quay lưng về phía Điền Đại Vĩ. Anh dám cược là Điền Đại Vĩ không dám động tay trả đũa. Anh đã coi Điền Đại Vĩ như con rối rồi. Có thật là anh ta thương Phùng Hy không? Anh ta chỉ sợ Mạnh Thời mà thôi.
Lúc ra khỏi phòng, anh liếc về phía Linh Tử đang ngồi ở cửa nói: “Đừng trừng mắt với tôi như vậy. Chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ. Anh Điền, chúc anh ngày mai mọi việc thuận lợi. Cảm ơn anh hôm nay đã nói với tôi rất nhiều điều có giá trị. Còn tiền anh không nhận cũng không sao, coi như tôi mắc nợ với anh. Anh có thể bảo tôi trả anh bất kỳ lúc nào.”
Phùng Hy vẫn như đang ngủ say, ngoan ngoãn dựa vào trước ngực Mạnh Thời. Anh lại một lần nữa cảm thấy xót xa trong lòng, người phụ nữ của anh, vì anh mà phải chịu đựng nhiều nỗi oan ức đến vậy. Anh thầm nghĩ, kẻ chụp ảnh kia thật sự không hiểu anh. Anh sẽ không bao giờ bỏ rơi Phùng Hy vì điều này.
Thang máy đi xuống, tâm trạng của Mạnh Thời cũng đang đi xuống. Anh thấy may mắn vì mình đã đi lên cùng Phùng Hy. Nếu không có mặt anh ở đây, chắc chắn Phùng Hy sẽ không nói với anh đã xảy ra chuyện gì, mà chỉ nói với anh một câu “Cha mẹ em tức phát điên” cho qua chuyện.
Rốt cục kẻ nào đã chụp ảnh để đe dọa Điền Đại Vĩ? Mạnh Thời liền nhớ ngay đến Giang Du San. Mạnh Thời cười đau khổ, nếu thực là cô ta thì con người này thật quá là thâm hiểm. Mình không giành được cũng không muốn người khác giành được, hoàn toàn là cách làm không ăn được thì đạp đổ.
Hồ nước trong xanh lấp lánh ánh mặt trời, nhìn từ xa như những chùm sao lung linh dưới mặt hồ. Mặt trời đã lùi dàn xuống phía tây, các chủ cửa hàng nhỏ dưới chân núi Nam Sơn liền bày bàn ghế, bận rộn chuẩn bị cho buổi chợ đêm tối nay.
Mạnh Thời đỗ xe dưới một hàng cây. Phùng Hy đã tỉnh, cô ngồi lặng lẽ. Cô nói muốn được yên tĩnh một lát, bảo Mạnh Thời xuống xe.
Mạnh Thời không dám đi đâu xa, đành phải đứng ở ngoài xe hút thuốc.Phùng Hy nấu món lê tuyết với đường phèn cho anh, khuyên anh hút ít thuốc, Mạnh Thời định sẽ cai từ từ, vì thế trong túi không có thuốc. Nhưng lúc này đây anh lại nhớ đến mùi thuốc, bèn vào một cửa hàng mua một bao, ngậm điếu thuốc trong miệng hồi lâu mà chưa châm lửa.
Một phụ nữ trung niên đeo băng đỏ nhìn Mạnh Thời bằng ánh mắt cảnh giác, đợi anh hút xong vứt mẩu điếu thuốc xuống sẽ chạy đến phạt vi cảnh.Được ngậm điếu thuốc Mạnh Thời đã cảm thấy vui hơn, anh chậm rãi châm thuốc trước ánh mắt chơ đợi của người phụ nữ đó, lại còn cười cười với chị ta.
Chị ta cũng cười, nhưng dĩ nhiên là nụ cười khinh miệt. Người phụ nữ không bỏ đi ngay, đứng ở cách đó hơn chục bước canh phòng.
Mạnh Thời gõ cửa xe, “Hy Hy, chị kia đang đợi anh ném mẩu thuốc xuống rồi phạt anh kìa, em tìm cho anh xem có gạt tàn không? Nếu không anh sẽ lên xe hút?”
Mục đích của anh là đòi lên xe. Nhưng Phùng Hy không cho anh lên. Sau khi tỉnh lại, Phùng Hy định quay về quyết một phen sống mái với Điền Đại Vĩ, nhưng lại bị Mạnh Thời khuyên nhủ bằng những lời như “vàng thật không sợ thử lửa”, “chó cắn người, người không thể đi cắn chó, cùng lắm là luộc chó để ăn”, lại còn bị anh kéo đến núi Nam Sơn để ăn món thịt thỏ rút xương. Cô không thấy thoải mái, lần trước Điền Đại Vĩ chỉ nói mấy câu khó nghe, đã bị Mạnh Thời tẩn cho một trận. Lần này cô định đánh Điền Đại Vĩ, thì Mạnh Thời lại tỏ ra lịch