Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Phụ Nữ Thực Tế, Đàn Ông Phát Cuồng

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 02:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341861

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1861 lượt.

g – sếp của Điền Đại Vĩ muốn làm quen với cha Mạnh Thời, trong khi Điền Đại Vĩ lại muốn lấy lòng cục trưởng. Gộp mấy mối quan hệ này lại, rõ ràng Điền Đại Vĩ rơi vào thế yếu nhất.
Điền Đại Vĩ trừng mắt nhìn Mạnh Thời, lúc thì máu sôi lên chỉ muốn đuổi Mạnh Thời ra khỏi nhà, lúc thì chán chường giải thích anh ta cũng rất khó xử.
Mạnh Thời dựa đầu vào ghế sofa, nhìn Điền Đại Vĩ với vẻ cười cười. Điền Đại Vĩ chỉ kiên trì được hai phút là nản lòng.
Điền Đại Vĩ đã được chứng kiến vẻ đau lòng giận dữ của cha mẹ Phùng Hy, và rồi cũng sẽ được nhìn thấy sự rối ren trong gia đình nhà họ Mạnh. Thư hương môn đệ, danh giá tiếng tăm? Tất cả đều không thể sánh nổi với cuộc sống yên ổn của anh ta – một người dân bình thường. Hiện giờ cô không thể nối lại tình cảm với Phụ Minh Ý như trước nữa, cô muốn ở bên Mạnh Thời sẽ càng mệt, càng khổ, Điền Đại Vĩ đã thấy hả hê rồi.
Điền Đại Vĩ cười, nói với Mạnh Thời: “Cha anh – nhà thư pháp nổi tiếng Mạnh Thụy Thành đích thân gọi điện thoại cho tôi, mời tôi đến nhà ăn cơm vào ngày mai.”
Cha anh đã điều tra được những thông tin về Phùng Hy. Ông mời Điền Đại Vĩ đến là để tìm hiểu về Phùng Hy. Mạnh Thời nghĩ đến những tấm ảnh mà Điền Đại Vĩ chuẩn bị mang đi, “Tôi không thể hiểu. Cục trưởng của các anh cũng có mặt, khoe ra những tấm ảnh này anh không sợ mất mặt hay sao? Một người đàn ông bị cắm sừng, tuy oan ức nhưng cũng chẳng hay ho gì.”
“Anh tưởng rằng tôi lại ngốc đến thế sao? Chắc chắn chúng sẽ xuất hiện bất ngờ, ví dụ vô tình rơi từ trong túi tôi ra.” Nói xong Điền Đại Vĩ nhìn thấy một tia sắc lạnh lóe lên trong mắt Mạnh Thời, như lưỡi dao lướt qua mặt anh, vẻ như chỉ muốn đánh anh.
Điền Đại Vĩ phấp phỏng giải thích một câu: “Anh tưởng tôi thích thế à?Anh cũng đừng nói tôi vô liêm sỉ. Tôi chỉ là một công chức nhà nước bình thường, chỉ muốn leo cao một chút để có được cuộc sống khá hơn. Tôi cũng bị các người lôi kéo và mà thôi.”
“Rốt cục là ai?” Mạnh Thời ép thêm.
“Tôi cũng chưa được gặp. Tôi chỉ nhận được ảnh và bưu kiện, điều kiện đưa ra là tôi đưa ảnh cho cha mẹ anh xem. Anh giỏi thì đi mà điều tra, tôi chỉ biết địa chỉ IP là ở trong thành phố. Nói thực nhé, tôi cũng không nhận hai mươi nghìn tệ đó làm gì. Tôi đã nghĩ rồi, cha mẹ Phùng Hy sau khi hết giận cũng sẽ tha thứ cho con gái thôi. Còn về cha mẹ anh, tôi chỉ có trách nhiệm là để họ nhìn thấy ảnh mà thôi, tôi cam đoan là sẽ không nói thêm câu nào.”
Người này không gửi ảnh, mà bắt Điền Đại Vĩ phải mang đi, thực sự là quá thâm độc. Điền Đại Vĩ cũng không phải nói gì, chỉ cần anh ta đưa ra những tấm ảnh đó, cha mẹ sẽ kết luận rằng anh ta và Phùng Hy ly hôn là vì cô ấy có bồ. Bản thân cha mẹ anh đã khó chấp nhận một người phụ nữ đã từng ly hôn, và một người đàn bà ly hôn vì cặp bồ lại càng khiến họ khinh bỉ.
“Anh chưa được gặp người ta mà cũng tin họ như vậy sao?” Mạnh Thời nghĩ hay là Điền Đại Vĩ có điểm yếu gì bị người khác nắm được, mới dễ bị điều khiển như vậy.
Điền Đại Vĩ nghiến răng nói: “Không phải anh cũng đã từng điều tra tôi rồi đó sao? Ngay cả việc tôi nhận một tấm thẻ chơi golf mười nghìn tệ anh cũng biết rõ ràng. Chuyện này giấu đi thì không sao, nhưng nếu điều tra nghiêm túc, lời ong tiếng ve bay ra chắc chắn tôi sẽ không lên được chức phó phòng. Ngoài ra, ngay sau hôm cha anh gọi điện thoại, người này đã tìm đến tôi, anh ta biết rất nhiều thứ. Cục trưởng của chúng tôi rất thích thư pháp, đã từ lâu ông ấy muốn kết giao với cha anh nhưng chưa tìm được cửa. Đúng lúc lời mời của cha anh có thể giúp tôi lấy lòng sếp. Cha anh đề nghị, ông ấy muốn mời thêm cả cục trưởng của chúng tôi, chắc là sợ tôi không đi. Cục trưởng của chúng tôi rất mừng. Ông ấy thấy tôi rất làm được việc, lúc đó còn vỗ vai tôi nói rằng, lần này việc đề bạt tôi lên phó chắc chắn không có vấn đề gì. Thà tin là sẽ có còn hơn là không tin, tôi không muốn việc thăng quan tiến chức của tôi bị ảnh hưởng, lần đề bạt chức phó phòng này hết sức quan trọng đối với tôi. Nể tình vợ chồng với Phùng Hy trước đây, tôi đã nói hết rồi. Anh đừng nhìn tôi với con mắt như vậy, nếu không vì anh thì sự việc đâu đến nông nỗi này. Tôi đã nói rõ hết. Anh tự suy nghĩ xem nên làm thế nào đi.”
Vẻ hùng hồn của Điền Đại Vĩ khiến Mạnh Thời vô cùng bi ai. Vì con đường thăng tiến của mình, vì muốn bảo toàn lợi ích cho mình mà anh ta hãm hại Phùng Hy một cách vô liêm sỉ. Anh ta rất thông minh chọn cách không nói gì cả, giống như những gì Mạnh Thời nhìn thấy hôm nay, để Linh Tử nói thay anh ta. Nhìn thấy đám ảnh trên tràng kỷ, không đợi anh ta mở miệng, cha mẹ Phùng Hy đã tức đến tím người. Họ còn là cha mẹ đẻ của Phùng Hy, nếu đổi thành cha mẹ anh thì sẽ thế nào?
Mạnh Thời không biết nên đánh anh ta một trận hay chửi anh ta một trận.Đột nhiên anh cảm thấy Điền Đại Vĩ rất đáng thương. Những gì anh ta đã làm thực sự không xứng với dáng vẻ khôi ngô tuấn tú mà ông trời ban tặng cho anh ta. Ích kỷ, hèn nhát, tham lam, làm sai mà còn nghĩ mình bị oan. Anh có thể đe dọa Điền Đại Vĩ. Tuy nhiên dọa anh ta ngày mai không được mang những tấm ảnh đó đi