Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134661
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.
g suýt nhảy ra ngoài.
Xương quai xanh tinh xảo, khuôn ngực mềm mại, nước da trơn bóng, vòng eo mảnh khảnh, còn có hai chân thon dài…Bùi Cẩn cảm thấy toàn thân như sắp nổ tung rồi.
Hắn xoay người, lần nữa hung hăng hôn tới.
Nhan Thế Ninh cảm giác được mình bị tách hai chân ra, ý chí được khôi phục, nàng cố gắng đẩy Bùi Cẩn ra, lại nghe hắn nói bên tai: “Thế Ninh, cho ta.”
Lời này tràn đầy tình cảm dịu dàng, từ lỗ tai chui thẳng vào trái tim. Nhan Thế Ninh nhìn đôi mắt đầy sắc dục cùng với sự đè nén không hành động, lòng rung động.
Nhưng nàng không nói gì, chỉ nhích lại gần đáp lại nụ hôn của hắn.
Bùi Cẩn thấy nàng đáp trả thì cười lên, sau đó liền lâm vào sự điên cuồng khó khống chế.
Từ môi xuống xương quai xanh, đến ngực, thẳng xuống bụng sang bên eo, mỗi một tấc, mỗi một phân hắn cũng không bỏ qua, giống như đang đối đãi với một vật trân bảo.
Hắn biết sẽ rất đau nên ra sức làm cho Nhan Thế Ninh thả lỏng.
Nhan Thế Ninh vô cùng khẩn trương nên toàn thân vẫn căng cứng. Nụ hôn của Bùi Cẩn khiến nàng cảm thấy có chút bất an, giống như một mảnh gỗ trôi nổi trên biển, muốn tìm một chỗ để cập bến mà lại không biết chỗ ấy rốt cuộc là ở đâu.
Mà cảm giác lúc ngón tay của Bùi Cẩn tìm được chỗ ấy khiến nàng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng, toàn thân nàng chấn động, sau khi cảm giác được một luồng nhiệt chảy từ bụng xuống thì vội vàng đẩy Bùi Cẩn ra.
“Không được!”
Bùi Cẩn đang bị lửa tình đốt cháy, đột nhiên nghe được tiếng quát của Nhan Thế Ninh thì có hơi giật mình: “Sao vậy?”
Nhan Thế Ninh cắn môi dưới, khô khốc nói: “Hình như ta có nguyệt sự rồi…”
Bùi Cẩn cúi đầu thấy một màu đỏ, thiếu chút nữa đã phun ra một ngụm máu!
Ông trời ơi! Đừng trêu đùa người ta như vậy chứ!
Ông cứ để thích khách một kiếm đâm chết ta đi!
Ai Mới Là Người Đứng Sau Tội Ác
Bùi Cẩn cực kỳ buồn bực, sáng hôm sau vừa thức dậy đã trưng ra một khuôn mặt u sầu. Nhan Thế Ninh nhìn ánh mắt u oán của hắn, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không có phúc hậu nở nụ cười.
Bùi Cẩn nhìn nàng vui sướng khi người gặp họa thì càng thêm oán giận, nhưng rất nhanh hắn lại cười, “Có câu trốn được đầu tháng không trốn được ngày mười lăm, hì hì, ta không vội.”
Nhan Thế Ninh nghĩ cũng đúng, trợn mắt nhìn hắn ấp úng uống trà, sau khi nghĩ đến cái gì, ánh mắt đảo qua đảo lại, thấy bốn bề vắng lặng thì đè thấp âm thanh hỏi: “Huynh nói xem, thích khách là do ai sai khiến?”
Bùi Cẩn nhìn nàng, có chút buồn cười: “Không cần phải để ý như vậy, ở đây không có người đâu.”
Nhan Thế Ninh lắc đầu, nói: “Ta không thể xác nhận được, nhưng ta cảm thấy ai cũng đều có thể cả.”
“Nói một chút xem.” Bùi Cẩn bắn cho nàng một ánh mắt khích lệ.
Nhan Thế có hơi do dự, nhưng khi nàng vô ý ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt sáng rực của Bùi Cẩn thì nở nụ cười “Thật ra huynh cũng đã có phát hiện gì rồi đúng không?”
Bùi Cẩn gật đầu, “Nhưng mà ta còn muốn nghe nàng nói một chút, không phải tiểu sư tử của ta thích nhất là suy luận phá án sao. Nàng cứ nói với ta, lý do của từng khả năng.”
Nhan Thế Ninh thấy hắn nói vậy, thả lỏng, cũng không kiêng dè gì nữa, “Theo ta nghĩ, Thất Vương là đáng nghi nhất. Mặc dù hắn dũng cảm cứu bệ hạ thiếu chút nữa mất mạng, nhưng ai có thể nói đó không phải là khổ nhục kế? Hiện nay hắn cùng Thái tử tranh đoạt ngôi vị hoàng đế rất kịch liệt, hắn liều mình như vậy, khẳng định là đã chiếm được hảo cảm của bệ hạ. Huống chi, huynh xem, lúc thích khách ám sát bệ hạ cũng có kẻ ám sát Thái tử và huynh, nhưng chẳng có ai ám sát hắn, đây không phải là điều đáng ngờ sao? Ta nghĩ, hắn sẽ nghĩ thế này, hai thích khách ám sát huynh và Thái tử, nếu thuận lợi thì không còn gì tốt hơn, nhưng nếu không thành công cũng không hề gì, dù sao mục đích chủ yếu của hắn cũng chỉ là xả thân cứu bệ hạ.”
Bùi Cẩn nhấc ấm nước rót hai chén trà, trong tiếng nước chảy, hắn gật đầu nói: “Quả thật Thất ca rất đáng ngờ, nhưng theo hiểu biết của ta về y, nếu thích khách thật sự do y an bài, y sẽ không để lại bất kỳ điều gì khả nghi.”
Nhan Thế Ninh chớp mắt cười, “Ta định nói đến khả năng thứ hai, Thất vương bị người khác hãm hại.”
“Vậy cũng không chắc chắn, nói không chừng là y cố tình để lộ ra sơ hở này để người ta nghi ngờ.” Bùi Cẩn cười nói, “Thật thật giả giả, hư hư thật thật, đó là thủ đoạn của Thất ca thường chơi đùa.”
Nhan Thế Ninh nhớ tới ánh mắt lúc nào cũng ngạo mạn lạnh lùng như rắn độc của Thất vương gia, trong lòng liền có chút bài xích không rõ.
Nàng nhớ tới lần đầu tiên vào Kinh Thành tham dự cung yến, đi ngoài trở về bị lạc đường, trong lúc tìm kiếm không cẩn thận đụng phải Bùi Chương, hắn khi đó, từ trên cao nhìn xuống mình, chau mày lại, vẻ mặt chán ghét.
“Đang nghĩ gì vậy?” Bùi Cẩn nhận ra nàng đang thất thần.
Nhan Thế Ninh bĩu môi nói: “Ta không thích Bùi Chương, cảm thấy người này thật đáng sợ.”
“Còn đáng sợ hơn ta sao?” Bùi Cẩn vội nắm bắt cơ hội trêu ghẹo.
Nhan Thế Ninh lườm hắn, “Không, huynh đáng sợ hơn hắn nhiều.”