Tiền Đặt Cược Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/657 lượt.
người trong cung đến.”
“…” Trời ơi, ta nói nhiều vậy làm gì! Vẻ mặt Bùi Cẩn sầu não.
…
Ở rất xa, Bùi Cẩn đã ngửi thấy hương vị thuộc về cung Cảnh Nguyên, mà lúc hắn đi tới cửa thì đã thấy Thái Tử sải bước từ trong cánh cửa đi ra.
Sắc mặt Thái tử lạnh nhạt, giữa trán mơ hồ ẩn giấu chút phiền muộn, điều này làm cho vẻ vốn đã dịu dàng của hắn càng khiến cho người ta thêm yên mến.
“Cửu ca.” Thái tử lên tiếng gọi trước.
Bùi Cẩn vội đáp lễ, lúc này hắn lại là một Hiền Vương nho nhã, “Thập đệ ở đây à.”
Thái tử nhìn thoáng vào điện, không nói gì.
Vương Phúc Sinh bên cạnh đúng lúc nói: “Cửu điện hạ vào trước đi.”
Bùi Cẩn nhìn Thái tử, gật đầu.
Bùi Cẩn vừa vào trong đã nhìn thấy trên đất đầy mảnh vụn, lòng không khỏi trầm xuống.
Diên đế vẫn như vậy, ngồi bên bàn, nhất cử nhất động đều là phong độ của đế vương. Ông liếc nhìn Bùi Cẩn, ném một bản tấu chương trên bàn cho Bùi Cẩn.
“Ngươi có gì để nói không!”
Bùi Cẩn nhặt tấu chương trên mặt đất lên, vừa mở ra sắc mặt đã thay đổi, hắn quỳ xuống, nói: “Nhi thần bị oan.”
Diên đế nhìn hắn, ánh mắt lạnh lẽo vô tình, “Năm tên thích khách, ba tên là sát thủ giang hồ, hai tên là nhân sĩ Nam Cương! Hừ, ngươi ở Nam Cương hai năm, thu nạp người thật tốt nhỉ!”
Sắc mặt Bùi Cẩn trở nên trắng bệch, lại không nói nhiều, chỉ nói: “Nhi thần bị oan.”
“Trẫm cho ngươi một cơ hội để giải thích.” Diên đế lạnh lùng nói.
Bùi Cẩn quỳ gối trên nền gạch đá trơn bong cứng chắc mà lạnh buốt, khí lạnh từ đầu gối truyền tới đáy lòng, sau một lúc lâu, hắn nặng nề nói: “Nhi thần không có ý với ngôi vị hoàng đế!”
Chỉ mấy chữ, nói năng mạnh mẽ, đúng lý hợp tình, lại mang theo sự tủi thân xót xa không thể nói rõ.
Ta không muốn ngai vàng, buông bỏ quyền thế, tán hết gia sản, chỉ mong làm một vương gia nhàn nhã, ta hà gì phải hành thích! Hà gì phải giết cha giết huynh!
Chỉ mấy chữ, cũng là toàn bộ những lời giải thích!
Diên đế nhìn thẳng vào lưng của nhi tử đang quỳ, hắn phát hiện trên mặt đứa con này đã không còn hoảng loạn như lúc đầu, chỉ còn lại vẻ mặt không hề sợ hãi và vô vị. Không chút nào sợ hãi, cũng chẳng có gì. Loại thái độ này khiến Diên đế có chút gai mắt, hắn híp híp hai mắt, phát hiện ra cho tới bây giờ hắn vẫn không nhìn thấu đứa con này.
Hai hoàng tử tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, lòng hắn biết rõ. Mà hai đứa con này, hắn đều có chỗ hài lòng lại có chỗ không hài lòng. Bởi vậy từ đầu đến cuối vẫn không thể ra quyết định.
Vậy thì, để Trẫm xem tấm lòng của bọn chúng đi!
Diên đế nghĩ như vậy, sau đó hắn quả thật đã làm. Hắn sai Vương Phúc Sinh tìm ba tử sĩ, bảo bọn chúng ám sát vào đại yến trung thu.
Mục tiêu ám sát là Đương Kim Thiên Tử!
Hắn an bày xong chỗ ngồi, ba hoàng tử, cự ly bằng nhau, hắn muốn biết, lúc hắn có nguy hiểm thì ai sẽ tới cứu giúp.
Nhưng kết quả thì, ba tên thích khách lại biến thành năm tên, toàn bộ kế hoạch của hắn đều bị xáo trộn. Tuy là Thất Vương xả thân cứu giá để hắn thấy được sự thành tâm, nhưng đó không phải là kết quả hắn mong muốn.
Hắn muốn biết, hai tên thích khách còn lại là do ai phái tới?
Ai lại có gan đưa thích khách vào cung như vậy!
Diên đế sai người tra xét, bản thân lại suy nghĩ, nhưng từ đầu tới cuối vẫn không thể xác định được đáp án.
Trời sinh bản tính đa nghi nhạy cảm khiến hắn liệt tất cả mọi người vào hàng tình nghi.
Ám sát Thái tử, Cửu vương và Thập Tam, Thất vương là hiềm nghi lớn nhất! Nhưng Diên đế cũng hiểu rõ đứa con này của mình, nó sẽ không để thiếu sót bày ra rõ ràng như vậy! Huống chi, nó đã xả thân cứu giúp, lòng dạ này cũng thật là quá lớn!
Như vậy thì do Thái Tử gây nên? Cố ý tự ám sát mình, giá họa cho Thất Vương gia? Chuyện như vậy thì rất có thể! Hoàng hậu xem Thất Vương là cây đinh trong mắt nên có thể làm ra chuyện như vậy!
Vì thế, hắn cố ý gọi Thái Tử đến, lạnh lùng chất vấn. Nhưng ai ngờ, Thái tử lại quỳ xuống nói ----“Nếu phụ hoàng nghi ngờ thì cứ phế nhi thần đi.”
Phế nhi thần đi! Phế nhi thần đi! Lúc nghe lời này, Diên đế đã nhiều lần muốn đập nát đồ rửa bút yêu quý nhất bấy lâu nay.
Thái tử luôn luôn mềm yếu nhu thuận lại có thể nói ra những lời đoạn tuyệt hàm chứa uy hiếp như vậy, Diên đế chỉ cảm thấy khí huyết bị chảy ngược, hận không thể một kiếm đâm chết hắn!
Nhiều năm như vậy, đã uổng công bồi dưỡng hắn rồi!
Đương nhiên, Cửu vương gia cũng bị tình nghi, bởi vì thị vệ đã dâng tấu chương về hai gã thích khách này, giấy trắng chữ đen viết rất rõ ràng:
------ Thích khách chính là nhân sĩ Nam Cương! Hơn nữa đã từng gặp Cửu vương gia.
….
Thời gian bất tri bất giác trôi qua, Bùi Cẩn vẫn quỳ thẳng sống lưng, không nói lời nào. Mà Diên đế cũng cứ vẫn nhìn hắn, ánh mắt sắc bén như đao.
Cũng không biết qua bao lâu, Diên đế nhẹ nhàng thở ra, nói: “Ngươi đứng lên đi!”
Bùi Cẩn tạ ơn, đứng lên, loạng choạng. Vương Phúc Sinh duỗi tay nâng đỡ.
“Đa tạ Vương tổng quản.” Bùi Cẩn cười dịu dàng mà miễn cưỡng.
Diên đế thoáng thấy vết máu trên ống quần hắn và trên những mảnh vụn dưới đất, hơi xúc động, nghĩ đến đi