watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134654

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/654 lượt.

ẩn lấy khăn tay ra lau sạch tay, sau đó ôm nàng “an ủi” nói, “Lần này không có cơ hội, còn có lần sau mà, nàng không cần thương tâm, không cần thương tâm!”
“….” Thương tâm em gái ngươi! Nhan Thế Ninh mặc xong quần liền đá cho hắn một cái.
Bùi Cẩn một phát bắt được chân của nàng, sau đó đột nhiên lại té nhào xuống giường, Nhan Thế Ninh còn chưa kịp phản ứng, miệng đã bị che lại.
Vừa rồi bôi thuốc cho Nhan Thế Ninh, Bùi Cẩn cảm thấy đáy lòng của mình lại lớn tiếng kêu gào, miếng ngon ở trước mặt mà hắn còn phải nín nhịn, thật sự là vô cùng buồn bực!
Khi nào thì mới có thể ăn một lần thoải mái đây!
Bùi Cẩn thấy mình cũng cần phải lạt thủ tồi hoa một lần, chứ nếu như lại tiếp tục thương hương tiếc ngọc, sợ rằng hắn sẽ chết vì nín nhịn mất!
(Lạt thủ tồi hoa: dùng tay hái hoa)
Nhan Thế Ninh bị hôn đến mức không thở nổi, nhìn thấy bát cháo trên bàn liền vội vàng đẩy Bùi Cẩn ra, nói, “Còn không ăn thì cháo sẽ nguội mất”
Bùi Cẩn cũng sợ nếu tiếp tục dây dưa, hắn sẽ bị liệt hỏa đốt người, liền để mặc cho nàng đẩy mình ra.
Cháo thịt bò thơm ngát ngon miệng, Nhan Thế Ninh ăn một hơi hết hơn nửa bát. Mà điểm tâm cũng mềm dẻo thơm nức, Nhan Thế Ninh càng ăn càng vui mừng hớn hở.
“Nhà chàng đổi đầu bếp rồi sao? Sao thức ăn làm ra lại ngon như vậy?” Nhan Thế Ninh ăn nốt muỗng cháo cuối cùng, nàng nhớ rõ tay nghề nấu ăn của đầu bếp trong Vương phủ, thậm chí còn không bằng đầu bếp ở phủ Tướng quân, tất nhiên phải nói đầu bếp của phủ Tướng quân tốt hơn là vì mẹ con Nhan Thế Tĩnh đã bỏ ra một số tiền lớn mời về từ đại tửu lâu.
Bùi Cẩn thấy Nhan Thế Ninh vui thích ăn điểm tâm, nghe nàng nói như thế liền gõ trán nàng một cái, “Cái gì gọi là “đầu bếp nhà chàng”? Thì ra nàng vẫn coi mình là người ngoài sao?”
Nhan Thế Ninh ôm trán trừng hắn, nhưng cũng không lên tiếng phản bác lại, nàng dường như còn chưa có tự giác được mình chính là nữ chủ nhân của Vương phủ.
Bùi Cẩn lại nói tiếp, “Đây không phải do đầu bếp trong phủ làm, lúc ra ngoài mua thuốc, ta mua ở Phúc Khánh lâu cho nàng đấy!”
Nghe được ba chữ “Phúc Khánh lâu”, hai mắt của Nhan Thế Ninh lập tức sáng lên. Lúc chưa tới kinh thành, nàng đã nghe nói đến danh tiếng của Phúc Khánh lâu. Mặc ở Tô thị, ăn tại Phúc Khánh! Mỹ thực của Phúc Khánh Lâu bao gồm cả thiên hạ! Có điều lúc trước nàng liên tục ở trong phủ tướng quân, không có cơ hội đến đấy một lần.
Bùi Cẩn nhìn nét mặt của nàng liền đoán ra nàng muốn làm gì, hắn sờ sờ cằm nói, “Muốn đi?”
Nhan Thế Ninh trừng mắt nhìn.
“Có thể đi thật sao?”
“Nàng có muốn đi nghe hát không?”
“Có.”
“Vậy thì đi!”
Ngồi trong xe ngựa, Nhan Thế Ninh đột nhiên nhớ tới một việc khi còn bé, khi đó có một gánh hát rất nổi tiếng đến Tuyên Thành biểu diễn, con cái các nhà đều được phụ mẫu dẫn đi nghe hát, nàng cũng rất muốn đi nhưng Dung thị lại không có tiền, mà cái hà bao nhỏ của nàng cũng móp méo, không có mấy đồng. Đang lúc nàng uể oải thì Bùi Cẩn đi tới trước mặt nàng, nói, “Muốn đi nghe hát sao?”
Vốn sợ bị hắn bắt nạt, Nhan Thế Ninh cũng lười để ý đến hắn, nhưng sức hấp dẫn của việc nghe hát quá lớn, cho nên nàng rất không có tiền đồ mà gật đầu. Kết quả, Bùi Cẩn thật sự mang nàng đi nghe hát, nhưng không phải là mua vé vào cửa như những người khác , mà là… trèo tường.
Đêm hôm đó rất lạnh nhưng trong lòng nàng lại thấy ấm áp, nàng nằm sấp trên nóc tường, nghe hát, ăn mứt quả, cuộc sống có biết bao tốt đẹp.. đương nhiên, nếu như lúc nàng mua mứt quả không bị tên khốn kia cướp mất một xâu thì sẽ càng tốt đẹp hơn.
“Ta dẫn muội đi xem trò vui, sao muội lại không có chút cảm tạ nào vậy?” Khi đó, tên vô sỉ này nói như vậy.
“Chàng có mang đủ tiền không?" Nhan Thế Ninh nhớ lại đủ loại chuyện đã xảy ra, không yên tâm hỏi, trước kia hắn dẫn nàng đi nghe hí khúc Bá Vương
(nghĩa là đi xem hát không trả tiền, nghĩa cũng dựa như là ăn cơm bá vương), đừng bảo là lần này mang nàng đi ăn cơm chùa đấy!
Bùi Cẩn nhìn Nhan Thế Ninh tuy mặc nam trang nhưng vẫn có phong thái của nữ nhi mà thấy buồn cười, sau đó lấy ra một xấp ngân phiếu nhét vào trong ngực nàng, nói, “Ta không có bạc, nàng là đại gia.”
Nhan Thế Ninh nhìn nhìn ngân phiếu, sau đó dè dặt cất thật kỹ… Người này, rốt cuộc là hắn có bao nhiêu gia sản đây!
Hai người không lập tức đi tới Phúc Khánh lâu mà dạo chơi trên đường trước.
Trên đường, người đi lại không dứt, chủ các sạp hàng ra sức hét thật to, rất náo nhiệt, bốn người Bùi Cẩn cải trang đi lẫn trong đám người cũng không làm người khác chú ý. Nhan Thế Ninh vốn nghĩ rằng ra khỏi Vương phủ rồi, nàng sẽ thoải mái vui chơi một phen, ai ngờ sau lưng lại có thêm hai hộ vệ đi theo, vì vậy nàng chỉ có thể làm bộ dè dặt.
Bùi Cẩn nhìn nàng muốn chơi nhưng lại không dám, cười một tiếng, nói với thị vệ ở phía sau, “Các ngươi không cần đi theo nữa, đi tìm một chỗ uống rượu đi.”
Hai thị vệ nghe lệnh rời đi, nhưng Nhan Thế Ninh lại bất an nói, “Như vậy sao được chứ, vạn nhất có thích khách thì làm sao?” Lúc ra cửa, Nhan Thế Ninh cũng có chút sầu lo, chuyện ám sát lúc trung thu