Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134650
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/650 lượt.
ạ ngài.” Nói xong liền gắp một miếng tôm bóc vỏ đưa tới bên miệng Nhan Thế Ninh.
Nhan Thế Ninh nhìn thoáng qua Bùi Cẩn, mặc dù hắn đang cười nhưng nàng vẫn nhìn ra được câu uy hiếp “Nàng dám ăn thử xem!”, vì vậy, Nhan Thế Ninh nhìn hắn, cười khẽ một tiếng, há miệng ra.
Bùi Cẩn giận dữ, thấy Ngọc Lộ đã rót đầy ly rượu thì lập tức bưng lên uống. Ngọc Lộ vốn muốn uy rượu, thấy ly rượu đã cạn lại vội vàng rót đầy.
Nhan Thế Ninh hít hà hương rượu trong không khí, liếm liếm đôi môi, rượu này có thể so với rượu trái cây trong cung đấy!
Uống rượu, nàng thích nhất!
“Mỹ nhân, rót rượu cho gia.” Nàng sờ soạng bàn tay nhỏ bé của Phong Thu, cười nói.
Bùi Cẩn trợn mắt, về phủ nhất định phải chặt tay nàng! Trong lòng nghĩ như thế, lần nữa bưng ly rượu lên uống cạn.
Ngọc Lộ thấy ly lại trống không, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt vẫn luôn mỉm nhưng lại khiến người ta cảm thấy có sát khí trong đó của Bùi Cẩn, há to miệng, sau đó cúi đầu, yên lặng rót đầy rượu vào trong ly.
Phong Thu bưng ly rượu lên, đưa đến bên môi của Nhan Thế Ninh, nói, “Gia, đây là Tham hoan tửu, là loại rượu ngon nhất trong lâu.”
Nhan Thế Ninh nhấp một ngụm, liên tục gật đầu, “Rượu ngon, rượu ngon!”
“Gia, ngài uống chậm thôi.”
Nhìn Phong Thu càng dựa càng gần, sắp chạm đến ngực của Nhan Thế Ninh đến nơi rồi, Bùi Cẩn cắn răng, thấy Nhan Thế Ninh ngửa cổ uống rượu, một giọt rượu tràn ra khỏi khóe miệng, lúc Phong Thu muốn dùng tay lau cho nàng thì Bùi Cẩn không ngồi yên được nữa.
Hắn đẩy Ngọc Lộ ra, đứng lên đi đến bên cạnh Nhan Thế Ninh, xách bả vai Phong Thu ném ra ngoài, sau đó ôm chầm lấy Nhan Thế Ninh, mỉm cười nói với hai người đang ngây ngốc kia, “Nơi này không cần các ngươi nữa, các ngươi lui ra đi. Nhớ đóng cửa lại!”
Phong Thu cùng Ngọc Lộ hoảng loạn đi ra ngoài, đóng cửa lại, nhỏ giọng nói, “Chúng ta làm sai cái gì sao?”
“Không có, hầu hạ rất tốt mà. Vị gia kia hình như còn rất yêu thích ta..”
“Nhưng vị gia kia lại không yêu thích ta, nhìn cũng không nhìn ta lấy một cái, liên tục nhìn vị gia của ngươi..”
“Chẳng lẽ…” Phong Thu đột nhiên bừng tỉnh, “Chẳng lẽ bọn họ là một đôi, hay là vị gia kia yêu thích vị gia của ta?”
Ngọc Lộ gật đầu, “Ta thấy rất có thể là như thế.”
“Vậy ngươi nói vị gia của ta có yêu thích vị gia của ngươi không?”
Ngọc Lộ suy nghĩ một chút, nói, “Khó nói lắm! Bất quá ta cảm thấy là dù không thích cũng sẽ thích thôi, ngươi cũng nghe thấy rồi đấy, vị gia của ta còn dặn phải đóng cửa lại, chỉ sợ là không chịu nổi nữa rồi..”
“Ừ” Phong Thu gật đầu liên tục, nhưng lại có chút lo lắng, “Mặc dù mùi của Tham hoan tửu sẽ làm cho người ta không kìm lòng được, nhưng nếu làm mạnh quá cũng sẽ đau..”
“Liên quan đến ngươi chắc, dù sao đó cũng là chuyện riêng của khách. Chúng ta đi báo với Bạch quản sự đi. Ô ô, đã tiếp nhiều khách như vậy, lần đầu tiên bị đuổi ra ngoài, quá mặt mặt!”
Trong phòng.
Nhan Thế Ninh nhìn Bùi Cẩn cười buồn rười rượi, da đầu bắt đầu tê dại.
“Ái phi thích ngắm mỹ nhân phải không?” Bùi Cẩn tiến tới gần.
Nhan Thế Ninh gượng cười, ngửa người tránh ra sau.
“Ái phi còn muốn có người hầu hạ nữa phải không?” Bùi Cẩn tiếp tục tiến tới gần.
Nhan Thế Ninh tiếp tục gượng cười, tiếp tục tránh đi.
Bùi Cẩn nhìn nàng chằm chằm, mỉm cười, mỉm cười, tiếp tục mỉm cười, sau đó bất thình lình trầm mặt xuống, một tay kéo cả người nàng qua nằm sấp lên đầu gối của mình, xòe rộng bàn tay ra nhắm thẳng cái mông mượt mà của nàng mà đánh xuống.
Nhan Thế Ninh vừa nghe lời này liền biết là không tốt rồi.
Quả nhiên!
Bùi Cẩn kéo nàng dậy, sau đó ôm nàng ngồi dạng hai chân ra, đối mặt với hắn. Giường nệm rất thấp, Bùi Cẩn khẽ cử động, hai chân của Nhan Thế Ninh lập tức vòng quanh hông hắn. Tư thế này khiến Nhan Thế Ninh giật mình nhưng Bùi Cẩn nhanh tay đè nàng lại, sau đó lột nam trang trên người Nhan Thế Ninh xuống, hai vai và bộ ngực bị quấn trong vải trắng lập tức lộ ra ngoài.
Nhan Thế Ninh bất chấp việc vật thô sáp đang dán chặt dưới mông của mình, dùng tay bảo vệ vải trắng, vẻ mặt đề phòng, “Chàng, chàng, chàng lại muốn làm gì?”
Nhưng còn chưa kịp nói hết, một bàn tay của Bùi Cẩn đã nắm chặt hai tay của nàng, kéo ra sau lưng, tay còn lại cởi nút buộc trước ngực nàng ra. Cởi xong, kéo một cái, hai con thỏ nhỏ liền nhảy ra ngoài.
Nhan Thế Ninh chưa kịp cảm thấy lạnh đã phải đau đớn kêu lên một tiếng, bởi vì Bùi Cẩn cúi người xuống, hung hăng cắn lên con thỏ nhỏ phía bên trái của nàng.
Con thỏ nhỏ bị buộc chặt trong vải trắng vốn đã có chút căng tức, lại bị cắn như vậy dĩ nhiên là đau rồi!
“Chàng, chàng nhẹ một chút!” Tay của Nhan Thế Ninh bị nắm giữ, không có cách nào để giãy dụa, chỉ có thể uốn éo người.
Bên này uốn một cái, lại uốn sang bên kia một cái, phía dưới của Bùi Cẩn càng có thêm tinh thần, hắn buông con thỏ nhỏ trong miệng ra, hôn lên môi Nhan Thế Ninh, uy hiếp, “Nàng còn cử động nữa ta sẽ ăn nàng luôn ở đây!”
Nhan Thế Ninh cảm giác phía dưới bị chống đỡ, không d