watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/651 lượt.

tử chừng ba mươi tuổi, trông rất nho nhã, thanh âm cũng cực kỳ dễ nghe.
Nhan Thế Ninh chưa từng gặp nam tử nào như vậy, nhất thời có chút ngây ngẩn cả người, nên không cảm thấy được ánh mắt nguy hiểm của Bùi Cẩn.
“Người quen?” Nhan Thế Ninh buồn bực, quay đầu nhìn về phía Bùi Cẩn.
Quản sự nghe xong những lời này liền biết ngay đây là vị khách lạ. Kỳ thật có người quen hay không chính là ngôn ngữ trong nghề. Nhưng quản sự cũng không giải thích, hắn trà trộn trong chốn phong nguyệt này nhiều năm như vậy nên cũng không phải là hạng người hời hợt, vừa nhìn “Hắn” sau lưng nam tử, cũng biết vị này mới là chủ nhân chân chính, vì vậy, hắn hướng ánh mắt hỏi thăm về phía Bùi Cẩn.
Bùi Cẩn cắn răng, mỉm cười, tiến lên kéo vai Nhan Thế Ninh, trả lời, “Không cần, trực tiếp dẫn chúng ta đi lên là được.”
Lúc này, một khách nhân đi tới, lấy ra một một tờ ngân phiếu đặt lên bàn, cười nói, “Bạch quản sự, tối nay để Nguyệt Phong đến hầu hạ ta.”
Bạch quản sự thu bạc, sau đó đưa cho vị khách kia một tấm thẻ bài.
Thấy khách nhân kia vui vẻ ra mặt thì Nhan Thế Ninh cũng hiểu, sau đó nàng liền nói với Bạch quản sự, “A, không, chúng ta cần. Ừm… ngươi an bài cho ta hai người đi.” Nói xong, móc ngân phiếu ra đặt lên bàn.
Vừa rồi người khách kia đưa năm mươi lượng cho một người, bây giờ nàng muốn hai người thì đưa một trăm lượng hẳn là không có vấn đề gì đúng không?
Bùi Cẩn thấy thế thì xấu hổ, cô nàng này học xấu nhanh như vậy đấy!
Nhan Thế Ninh đắc ý giương cằm lên nhìn hắn, muốn lừa gạt nàng, hừ, không có cửa đâu!
Đồ đạc trong phòng bao hết sức đẹp mắt, một chiếc bàn bát tiên, hai giường nhỏ, trên tường treo tranh mỹ nhân phong tư yểu điệu, khụ, tranh nam mỹ nhân, trên bàn bày một bình hoa cổ, trên kệ bày một khối ngọc lưu ly, ngoài ra còn có một cái lò hương nhỏ.
Nhan Thế Ninh chưa thấy qua cách bài trí này bao giờ, trong mắt tràn đầy tò mò, bức tranh mỹ nam tử lộ vai kia cũng rất có ý tứ, vì vậy nàng cứ chuyên chú xem, cho đến khi Bùi Cẩn không nhịn được nữa, lấy bức tranh kia xuống ném sang một bên.
Nhan Thế Ninh ung dung phẩy quạt, “Chàng làm gì vậy?”
Bùi Cẩn hí mắt cười, “Nàng không thấy là phu quân đẹp hơn tranh sao?”
Nhan Thế Ninh đánh giá nhìn hắn từ trên xuống dưới, khinh thường nói, “Không thấy.”
Bùi Cẩn có chút hối hận vì đã dẫn nàng ra ngoài.
Nhan Thế Ninh lườm một cái, thấy hắn buồn bực thì thầm sảng khoái, hừ hừ, tức chết ngươi đi, tức chết ngươi đi!!
Lúc Phong Thu và Ngọc Lộ vào phòng thì Nhan Thế Ninh đang nằm ngửa trên giường nệm uống trà, thấy hai người đẩy cửa đi vào thì quên luôn cả việc nuốt ngụm trà trong miệng xuống.
Hai nam tử chỉ khoảng mười lăm mười sáu tuổi, tóc đen được buộc hờ hững bằng một dải lụa, giữa mi tâm là một đóa hoa mai bằng nhũ đỏ, một người mềm mại đáng yêu, một người thanh tú sạch sẽ.
Nhan Thế Ninh thấy bước chân của bọn họ rất nhẹ nhàng, giơ tay nhấc chân đều đẹp như vẽ thì không khỏi âm thầm líu lưỡi, tại sao lại có nam nhân đẹp như vậy!
Bùi Cẩn thấy nàng mở to hai mắt, thèm nhỏ dãi thì thắc mắc, tại sao trước kia hắn lại không phát hiện ra nàng háo sắc như vậy chứ, không đúng, tại sao nàng lại không sắc với hắn chứ?
Hắn sờ sờ mặt của mình, diện mạo của hắn cũng không đến nỗi kém bọn họ đi, chẳng lẽ cô nàng này lại thích loại yếu đuối như thế à?
Phong Thu và Ngọc Lộ thấy phản ứng của Nhan Thế Ninh thì biết là khách nhân rất hài lòng, sau khi trao đổi ánh mắt với nhau, Phong Thu đi tới trước giường của Nhan Thế Ninh, quỳ xuống nói, “Phong Thu đến hầu hạ ngài.”
Đồng thời, Ngọc Lộ cũng đi tới, quỳ xuống bên cạnh Bùi Cẩn, nói lời giống hệt.
Nghe được hai nam nhân kiều mị nói chuyện, rốt cuộc Nhan Thế Ninh cũng phải thừa nhận mình không có kinh nghiệm, thật sự là quá mất tự nhiên, bất quá, thấy trên mặt Bùi Cẩn là biểu tình “Xem đi, xem đi, nàng không thích hợp để đến đây”, nàng liền thẳng sống lưng lên, sau đó làm ra một động tác khiến Bùi Cẩn phải nghẹn họng, nhìn trân trối.
Nhan Thế Ninh dùng cán quạt nâng cằm của Phong Thu lên, kiều mị hỏi, “Vậy ngươi muốn hầu hạ ta như thế nào?”
“Phốc!” Bùi Cẩn phun trà ra ngoài.
Ngọc Lộ thấy thế thì vội vàng lấy khăn ra lau cho hắn, cử chỉ thân mật, nịnh nọt cực kỳ, thỉnh thoảng còn cọ cọ lên người Bùi Cẩn, rất có cảm giác yêu thương nhung nhớ.
Bị một nam nhân cọ tới cọ lui trên người, toàn thân Bùi Cẩn không được tự nhiên. “Để ta tự làm.” Tuy nói chuyện nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm vào Phong Thu, nếu hắn ta dám giống như Ngọc Lộ, cọ lên người Nhan Thế Ninh, hắn lập tức sẽ ném hắn ta ra khỏi cửa sổ.
Thật may là Phong Thu chỉ ngượng ngùng trả lời, “Gia muốn người ta hầu hạ như thế nào, người ta liền hầu hạ như thế đó.”
Toàn thân Nhan Thế Ninh nổi da gà, “Được, được, được.”
May mắn là đúng lúc này thì thức ăn được bưng lên.
Nhan Thế Ninh vừa thấy khay ngọc rượu vàng, sơn hào hải vị, liền bất chấp nam mỹ nhân có ở bên hay không, định giơ đũa lên tấn công thức ăn, ai ngờ nàng vừa mới chạm đến đũa bạc, thì Phong Thu đã đoạt trước một bước.
“Gia, người ta hầu h