watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134653

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/653 lượt.

vẫn còn khiến nàng sợ hãi, nhưng Bùi Cẩn nói có thị vệ đi theo nên nàng cũng yên tâm phần nào, hiện tại hắn lại điều thị vệ đi chỗ khác, nếu chẳng may gặp thích khách thì thật sự xong rồi.
Bùi Cẩn thấy nàng vẫn còn băn khoăn chuyện này thì không khỏi cười khổ, hắn nên giải thích thế nào đây? Cũng không thể nói thích khách là do hắn an bài nên tuyệt đối sẽ không có thích khách nào tới ám sát hắn được!
Suy nghĩ một chút, hắn nói, “Không có việc gì, còn có ám vệ đi theo chúng ta!”
Nhan Thế Ninh nửa tin nửa ngờ, nhưng nhìn hắn cũng không giống như đang nói dối, nàng liền yên tâm.
Vậy thì, tiếp tục đi chơi thôi!
Hai người vừa đi vừa nhìn, đột nhiên, Nhan Thế Ninh giữ chặt tay Bùi Cẩn, nói, “Chàng xem là ai kìa?”
Bùi Cẩn theo ánh mắt của nàng nhìn lại, thấy có một người vừa đi ra khỏi hiệu thuốc đối diện.
“Lý tẩu?” Bùi Cẩn nhận ra người phụ nữ mặc áo vải kia.
Nhan Thế Ninh thấy mình không có nhận lầm, vui mừng kéo tay Bùi Cẩn đi tới.
Bùi Cẩn nhìn bàn tay bị kéo đi, nở nụ cười.
Lý tẩu mua xong thuốc, mang theo tâm sự nặng nề đi về, thấy có người chặn trước mặt thì sợ hết hồn, ngẩng đầu lên nhìn thì sắc mặt lại càng thay đổi.
“Tiểu thư!”
Tha hương gặp cố nhân, Nhan Thế Ninh tràn đầy vui mừng nên không phát hiện trong mắt của Lý tẩu thoáng hiện lên tia kinh hoảng, nhưng Bùi Cẩn lại phát hiện được, thu hết biến hóa ngắn ngủi của Lý tẩu vào trong mắt.
“Lý tẩu, không phải là tẩu chuyển tới phương nam sao, sao lại tới kinh thành rồi?” Nhan Thế Ninh thân thiện hỏi.
Lý Tẩu giả vờ chỉnh sửa đầu tóc nhằm che đậy vẻ mặt mất tự nhiên, ánh mắt lóe lên nói, “Cái kia, ta, ta vốn là định tới phương nam tìm biểu ca của ta, nhưng về sau biểu ca ta lại muốn tới kinh thành buôn bán, nên ta đi cùng tới đây.”
“Vậy sao tẩu không đi tìm ta?” Nhan Thế Ninh hỏi.
Lý tẩu cười khan nói, “Ta sao có thể không biết xấu hổ như vậy đây!”
Nhan Thế Ninh còn muốn nói đôi câu nhưng lại bị Bùi Cẩn cắt đứt, “Từ từ rồi nói chuyện, tìm một chỗ ngồi xuống trước đã.”
“A! Không được! Không được! Ta còn có việc phải đi!” Lý tẩu vội vàng cự tuyệt.
Bùi Cẩn càng ngày càng cảm thấy kỳ lạ, hắn liếc bao thuốc trong tay Lý tẩu, bất động thanh sắc hỏi, “Sao Lý tẩu lại mua nhiều thuốc như vậy?”
Lý tẩu nghe xong liền lộ ra vẻ ưu sầu, thở dài nói, “Biểu ca ta đang ốm nặng.” sau đó lại nói, “Tiểu thư, Vương gia, ta đi về trước, còn phải sắc thuốc cho biểu ca nữa. Ta, ta đi trước đây!”
Nói xong cũng không chờ bọn họ đáp lại liền vội vã rời đi.
Nhan Thế Ninh nhìn theo bóng lưng của Lý tẩu, nhíu mày, “Bùi Cẩn, chàng có cảm thấy rằng Lý tẩu đã thay đổi không?”
Bùi Cẩn cười một tiếng, thầm nghĩ may mà nàng cũng đã nhìn ra, “Có lẽ đã có chuyện xảy ra. A, đúng rồi, Bắc Đẩu dặn ta phải mua một vị thuốc ở đây, nàng đứng đây chờ ta, ta đi vào lấy rồi lập tức ra.”
“Chưởng quỹ, nữ nhân vừa rồi vào đây mua thuốc gì?” Vào hiệu thuốc, Bùi Cẩn thấp giọng hỏi chưởng quỹ. Sau khi biết được tên những vị thuốc kia, hắn liền nhíu mày.
Những thứ thuốc này, cần phải dùng một số tiền lớn! Lý tẩu ăn mặc mộc mạc như vậy, làm sao có nhiều bạc để mua thuốc? Hơn nữa, đã mua liên tục mấy tháng rồi, tính ra cũng phải hơn một ngàn lượng.
Nhớ lại dáng vẻ kinh hoảng của Lý tẩu khi nhìn thấy Nhan Thế Ninh, Bùi Cẩn đột nhiên cảm thấy mọi chuyện rất không thích hợp. Vì vậy, sau khi hồi phủ, hắn lập tức sai người đến canh giữ ở hiệu thuốc, thấy Lý tẩu thì lập tức theo dõi điều tra.
Bùi Cẩn nghĩ, nếu như Lý tẩu có điều gì khó nói thì hắn có thể giúp đỡ, dù sao Lý tẩu cũng coi như là nửa người thân của Nhan Thế Ninh; nhưng nếu như tẩu ta có vấn đề gì, phòng còn hơn chống!






Nhan Thế Ninh Đùa Giỡn Mỹ Nhân
Phúc Khánh lâu do ba tòa lâu nhỏ hợp thành, mỗi lâu tổng cộng có ba tầng, mà mỗi lâu đều có cửa chính riêng.
Nhan Thế Ninh cảm thấy kinh ngạc, “Sao mấy tòa lâu này lại kỳ quái như vậy, chúng ta nên đi đâu bây giờ?”
“Nàng muốn đi đâu?” Bùi Cẩn không giải thích cho nàng, chỉ cười hỏi.
Lâu bên trái nhìn rất tinh xảo, xa xa còn có thể nghe được tiếng đàn trong đó vọng ra, có vẻ náo nhiệt hơn, Nhan Thế Ninh gật gật đầu, nói, “Cái ở bên trái đi!”
Phải, hi vọng là không gặp phải người quen, nếu không việc Hiền Vương đi tìm nam kỹ truyền ra ngoài, chỉ sợ sẽ có vô số người muốn rớt cằm.
Không hổ danh là Đệ nhất lâu, ngay cả mấy gã sai vặt cũng mi thanh mục tú, môi hồng răng trắng, trên mặt còn luôn nở nụ cười thân thiết. Nhan Thế Ninh càng nhìn càng cảm thấy vui mừng.
Bùi Cẩn thấy nàng vẫn nhìn chằm chằm vào người ta, liền hung hăng véo eo nhỏ của nàng, “Xem đủ chưa?”
Nhan Thế Ninh trừng mắt nhìn hắn, sau đó tiêu sái vung quạt lên, “Dĩ nhiên là không đủ!”
Mặc dù là lần đầu tiên đến đây, nhưng Nhan Thế Ninh cũng không luống cuống, chứng kiến các khách nhân khác đều đi lên lầu hai, nàng cũng đi theo lên. Nhìn qua rất thuần thục, cho nên quản sự còn tưởng nàng là khách quen.
“Khách quan, ngài có người quen hay không?” Quản sự là một nam