Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134830
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/830 lượt.
ám náo loạn nữa.
Bùi Cẩn thấy hai mắt nàng đẫm lệ, bộ dạng rất đáng thương, rốt cuộc cũng không đành lòng dọa nàng nữa, nhưng hắn cũng không muốn buông tha nàng như vậy. Nhìn thấy ly rượu trên bàn, hắn nói, “Ái phi muốn gọi người hầu hạ đúng không, phu quân sẽ hầu hạ nàng thật tốt.”
Nói xong liền đổ rượu vào trong miệng, sau đó dán lên miệng của Nhan Thế Ninh, đưa toàn bộ rượu vào trong miệng của nàng.
Nhan Thế Ninh không ngờ Bùi Cẩn sẽ làm như vậy, bị sặc một chút, rượu tràn ra khỏi môi, Bùi Cẩn lập tức dùng lưỡi liếm sạch, một giọt cũng không lãng phí, sau đó lại dán lên đôi môi đỏ mọng thơm ngát hương rượu của nàng.
Giữa răng môi hai người tràn ngập hương rượu, Bùi Cẩn càng thêm tham lam mút vào.
Cảm giác choáng váng lại đến nữa, nhưng không giống như lúc trước, Nhan Thế Ninh cảm thấy thân thể của mình càng ngày càng mềm, càng ngày càng nóng, giống như có một ngọn lửa trong người nàng vậy. Nàng cảm thấy rất khát, chỉ muốn uống nước. Mà trong miệng nàng lại bị mút vào ngọt ngào như vậy, giống như muốn hút khô cả người nàng, đầu óc Nhan Thế Ninh nóng lên, đầu lưỡi tự động quấn lấy ngọt ngào kia.
Phản ứng của nàng khiến Bùi Cẩn giật mình, bởi vì mỗi lần hắn hôn môi của nàng, nàng đều sẽ tránh né, chưa từng đáp lại lần nào. Bùi Cẩn mừng rỡ dừng nụ hôn lại, sau đó nâng đầu của nàng lên.
Lúc này, trâm cài đầu của Nhan Thế Ninh không biết đã tuột ra từ lúc nào, tóc đen cứ thế rơi xuống, xõa tung trên vai. Trước ngực nàng hơi đỏ lên, gò má cũng đỏ như lửa. Đôi môi khẽ mở, đôi mi thanh tú cau lại, hai tròng mắt mê ly, lông mi thật dài ướt nhẹp. Cảm giác thấy bên môi trống không, thân thể càng thêm khó chịu, nàng không nhịn được mà vặn vẹo thân thể.
Lúc nàng vặn vẹo, cái mông vừa vặn ma sát lên vật gì đó, Bùi Cẩn chợt cảm thấy có một luồng điện chạy khắp cả người mình, vội vàng giữ lấy eo của nàng, không để cho nàng lộn xộn nữa.
Mà Nhan Thế Ninh đang rất khát, nhìn thấy môi của Bùi Cẩn thì không nghĩ nhiều, tiến tới. Trong lúc khó chịu còn phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào.
Cảm giác được cái lưỡi thơm tho của nàng khẽ liếm trong miệng mình, toàn thân Bùi Cẩn trở nên căng thẳng, lửa nóng dưới bụng trong nháy mắt đứng thẳng lên. Hắn lần nữa quấn lấy cái lưỡi của nàng, cạy mở hàm răng của nàng ra, sau đó mãnh liệt công kích.
Trong phòng, khói trắng uốn lượn trong không khí, từ từ tản ra khắp phòng, trộn lẫn với hương thơm của Tham hoan tửu, tạo thành một mùi hương say mê lòng người.
Mập mờ, lưu luyến và nồng nàn.
Bùi Cẩn không có ý định làm chuyện đó ở chỗ này, mặc dù sự chủ động của Nhan Thế Ninh đúng là khiến hắn cũng có chút khó kìm chế.
Môi vẫn kề môi, dây dưa, tay của hắn cũng từ eo đi xuống cái mông mềm mại của nàng. Lòng bàn tay lập tức nóng lên, đầu tiên, chỉ là chậm rãi vuốt ve, cuối cùng là càng ngày càng kịch liệt hôn mút, dục vọng càng ngày càng khó kìm nén. Hắn sít sao ôm Nhan Thế Ninh vào trong ngực, để mông của nàng dính sát vào lửa nóng của mình, nếu như có thể, hắn thật sự muốn đem cả người nàng khảm vào trong xương của mình.
Ngực Nhan Thế Ninh vẫn để trần, hai trái anh đào đã sớm nhếch lên, tư thế hiện tại của hai người càng khiến ngực nàng dán sát vào quần áo của Bùi Cẩn, điều này khiến nàng phát ra một tiếng than nhẹ.
Đầu óc càng ngày càng choáng váng, thân thể càng lúc càng nóng, không biết mình đang ở đâu…
“Khát..” Toàn thân khó chịu, Nhan Thế Ninh thống khổ than nhẹ.
Bùi Cẩn nghe được, tạm thời buông nàng ra, hắn vốn định rót cho nàng chén trà nhưng Nhan Thế Ninh lại không đợi kịp, nhìn thấy bầu rượu liền cầm lên uống.
Nhan Thế Ninh ngửa đầu, tham lam uống từng ngụm một.
Bùi Cẩn nhìn rượu tràn ra khỏi môi nàng, chảy xuống cằm, chảy xuống cần cổ thon dài, tiếp tục chảy xuống bộ ngực sữa, trong mắt bốc lên lửa nóng. Hắn không xen vào không được, nâng một bên mềm mại của nàng lên, nặng nề mút vào trong miệng.
Bộ ngực sữa để trần quá lâu, có chút lạnh, bị Bùi Cẩn ngậm vào trong miệng như thế thì rất ấm áp, Nhan Thế Ninh ưỡn cong thân thể, không kìm lòng được mà ưỡn cao bộ ngực lên để hắn dễ dàng hơn. Cảm giác tê ngứa lan khắp toàn thân, Nhan Thế Ninh có cảm giác mình sắp hỏng mất rồi!
Bùi Cẩn cũng đã sắp tới giới hạn sụp đổ, dục hỏa càng lúc càng cao, sắp đốt hắn cháy sạch rồi, bất quá hắn lại có lực tự chủ hơn người, ngay tại lúc dục hỏa sắp thôn tính lý trí, hắn vẫn có một vài giây ngắn ngủi để hoàn hồn.
Chuyện gì đã xảy ra?
Vì sao đột nhiên Nhan Thế Ninh lại động tình như thế?
Bùi Cẩn nghi hoặc, Nhan Thế Ninh lại không nhịn được nữa, rơi nước mắt nói, “Bùi Cẩn, thật khó chịu!” Nói xong lại bắt đầu uốn éo thân thể.
Bùi Cẩn không biết rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, thấy thần sắc của nàng thống khổ như vậy thì đau lòng, khẽ hôn lên môi của nàng, nói, “Thế Ninh, chờ!”
Nói xong liền cởi bỏ thắt lưng của nàng, bàn tay theo đó mà chui vào trong.
Phía dưới đã bị mưa xuân làm cho ướt nhẹp, Bùi Cẩn vừa chạm ngón tay vào, Nhan Thế Ninh lập tức chấn động toàn thân. Bùi Cẩn thấy nàng nhắm chặt hai mắt, lông mi khẽ rung thì sủ