Tác giả: Tô Hành Nhạc
Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015
Lượt xem: 134642
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/642 lượt.
nói của La phi thì trong lòng khẽ động.
Đáy mắt La phi dần lộ ra vẻ ưu sầu, “Ta cũng chỉ hơn ngươi có năm, sáu tuổi mà thôi, nhưng mà thân thể này sợ là không được bao lâu nữa rồi.”
Nhan Thế Ninh kinh ngạc, “Làm sao lại thế được?”
“Hiện tại ngươi thấy khí sắc của ta rất tốt đúng không, kỳ thật là do son phấn mà thôi. Thân thể ta vốn yếu ớt, lúc sinh Kha Nhi lại khó sinh, tiêu hao hơn nửa tinh khí trong người..” La phi lắc đầu, cười bất đắc dĩ, sau đó lại nói tiếp, “Nhà mẹ đẻ ta lại không có danh phận gì, trong cung ta cũng không có ai để dựa vào, nếu chẳng may có một ngày ta không gắng gượng được nữa, thì Kha Nhi biết làm sao bây giờ..”
Lời thành thật như này, Nhan Thế Ninh không dám tiếp lời, dù sao nàng cũng chỉ mới gặp La phi có vài lần.
La phi biết Nhan Thế Ninh khó xử nhưng chuyện tới bây giờ, nàng cũng bất chấp tất cả. Không phải mỗi lần nàng đều có lý do chính đáng để gặp Nhan Thế Ninh, chứ đừng nói là nói chuyện riêng hai người. Nhan Thế Ninh có thể không để ý đến bản thân mà bảo vệ Tiểu Thập Tam, chứng tỏ nàng ta không giống với những người kia.
Cuộc sống của nàng cũng không còn bao lâu nữa, mà thân thể của bệ hạ cũng đang dần xuống dốc rồi, ai có thể biết khi Tiểu Thập Tam trưởng thành thì người ngồi trên vị trí kia sẽ là ai. Hoặc là, ai có thể biết Tiểu Thập Tam có thể trưởng thành hay không. Làm một người mẹ, nàng nhất định phải phòng ngừa mọi bất trắc có thể xảy ra.
“Thế Ninh, có mấy lời này nhất định ta phải nói với ngươi, người đừng trách ta lỗ mãng, nhưng là một người mẹ, ta không thể không nói được. Nếu như, ta nói là nếu như, sau này ta có chuyện gì, hi vọng ngươi và Cửu Vương gia có thể chiếu cố cho Kha Nhi!”
Nhan Thế Ninh nhìn ánh mắt khẩn thiết của La phi, trong lòng nàng có chút sợ hãi, việc này quá đột ngột, nàng nên ứng phó như thế nào mới phải đây?
Một lát sau, Nhan Thế Ninh mới mỉm cười, chậm rãi nói, “Nương nương đừng nói những chuyện không tốt lành như vậy, vì Tiểu Thập Tam, nương nương nhất định phải bảo trọng. Chuyện tương lai, không ai nói chính xác được.”
Nói xong, Nhan Thế Ninh hung hăng khinh bỉ chính mình một phen, những lời này nói ra có khác gì chưa nói đâu, kỳ thật chính là sợ gánh trách nhiệm, thật sự là làm lạnh lòng người. Nhưng nàng cũng bất lực, nội cung sâu như biển, nàng không thể hứa hẹn bất cứ chuyện gì được. Cho nên, nàng rất áy náy nhìn La phi.
Quả nhiên, La phi có chút thất vọng, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại nét mặt, “Ngươi nói đúng, không ai biết trước được chuyện tương lai. Vừa rồi là ta lỗ mãng, khiến ngươi chê cười rồi!”
“Không sao!” Nhan Thế Ninh đáp lại.
Đề tài nói chuyện sau đó liền nhẹ nhàng đi rất nhiều, hầu như đều là nói về Tiểu Thập Tam. Một lát sau, Nhan Thế Ninh thấy cũng đến giờ nên đứng lên từ biệt.
Mà cây trâm vàng kia, nàng cũng không hề cầm.
Buổi tối hôm đó, lúc Bùi Cẩn về phủ, Nhan Thế Ninh đã ngủ được một giấc. Thấy hắn trở lại, nàng liền kể lại chuyện của La phi.
Bùi Cẩn nghe xong, ôm nàng vào ngực, nói, “Nàng làm rất tốt!”
Nhan Thế Ninh vẫn có chút không yên lòng, nói, “Vậy nếu như sau này Tiểu Thập Tam thật sự có chuyện, chúng ta nên trông nom hay mặc kệ?”
Bùi Cẩn hỏi ngược lại, “Vậy theo nàng thì nên trông nom hay mặc kệ?”
Nhan Thế Ninh suy nghĩ một chút mới nói, “Tiểu Thập Tam thật sự rất đáng thương!”
“Vậy chúng ta nhúng tay vào đi!” Bùi Cẩn quen tay, lần vào trong đồ lót của Nhan Thế Ninh.
“Nhưng nhìn mặt nó chỉ khiến người ta muốn khi dễ nó thôi, nếu không phải ngại mình nhiều tuổi, thiếp cũng muốn khi dễ nó.. A.., đau.. Không cần!” Kinh sợ vì sự xâm nhập bất ngờ, Nhan Thế Ninh vội vàng ngăn cản.
Bùi Cẩn cắn một cái lên mềm mại của nàng, ngẩng đầu cười hắc hắc, “Vậy chúng ta sớm sinh một đứa đi, để cho nàng tha hồ khi dễ nó..”
Nói xong liền vươn tay xuống phía dưới.
Nơi mềm mại bị xoa nắn, cả người Nhan Thế Ninh lập tức mềm nhũn.
Bắc Đẩu nhíu mày nhìn ba tòa lâu tráng lệ trước mặt, phân vân xem nên đi vào lâu bên trái hay bên phải. Sau một hồi liền quyết định đi vào lâu bên phải.
Nam nhân, chắc sẽ không quấn loạn lên người ta đúng không? Bắc Đẩu thầm nghĩ như vậy.
Sự thật lại chứng minh suy nghĩ của Bắc Đẩu là cực kỳ ngây thơ.
Nam tử tên Mạn Phong kia uốn éo y hệt rắn nước, Bắc Đẩu bỗng dưng hoài nghi mình có phải là đi nhầm nơi rồi không?
“Ngươi là nam nhân?”
Đầu óc Bắc Đẩu chuyển một cái liền có quyết định. Nếu người ta đã mất công hạ độc, vậy thì hắn liền phối hợp một chút vậy!
Có điều bởi vì thể chất mà Bắc Đẩu không bị ảnh hưởng bởi mấy loại độc bình thường này, thế thì hắn phải phối hợp như thế nào mới được đây? Rốt cuộc, khi động tình thì phải làm những gì chứ?
Nhất thời, Bắc Đẩu không biết phải làm sao, đành cầm bình rượu lên rót vào trong chén, cuối cùng linh cơ chợt lóe, nói, “A… Đầu ta thật choáng váng!” Nói xong liền nghẹo đầu sang một bên.
Mạn Phong nhu tình cười một tiếng, nói, “Gia uống nhanh quá nên mới thế, từ từ một chút không được sao? Hay là