watch sexy videos at nza-vids!

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Phu Quân, Kiềm Chế Chút!

Tác giả: Tô Hành Nhạc

Ngày cập nhật: 03:40 22/12/2015

Lượt xem: 134643

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/643 lượt.

hoáng qua này bị Bùi Cẩn thu hết vào mắt, vì thế mà nghi hoặc trong lòng hắn càng sâu hơn, nhưng rất nhanh hắn đã nở nụ cười ôn hòa, “Nếu thế thì phải chúc mừng thập đệ rồi!”
Đối diện với ánh mắt thâm thúy của Bùi Cẩn, Thái Tử lúng túng cười một tiếng liền cúi đầu xuống.
Hoàng Hậu lại rất đắc ý, nghiêng người nói với Diên Đế, “Thần thiếp đã xem Hoàng lịch, trong đó nói mùng sáu tháng sau là ngày tốt.”
Chuyện đính hôn này phải nắm chặt, gần đây danh tiếng của Thất Vương đang lên cao, người của mình cũng có suy nghĩ không an phận, phải nhanh chóng làm đám hỏi với phủ Thừa tướng thì mới có thể ổn định lại cục diện, phải biết rằng còn một nhóm người nữa ở đang đứng ở phe trung lập.
Diên Đế cũng không lập tức trả lời ngay, chăm chú thổi lá trà trong chén. Lúc trước, ông không có ý kiến gì về hôn sự này, luận diện mạo hay gia thế thì quả thật là Nhan Thế Tĩnh rất xứng với chức Thái Tử phi, nhưng kể từ sau ngày Trung thu, Diên Đế lại có chút do dự.
Lúc ấy, Nhan Thế Tĩnh đầu tiên là hoảng loạn trốn sau lưng Thái Tử, sau đó lại lôi kéo chị gái cản trước mặt mình, nữ nhân vì tư lợi mà sợ chết như thế làm sao có thể làm Thái Tử phi được.
Diên Đế trầm mặc khiến Hoàng Hậu cảm thấy bất an, không khí bỗng trở nên rất ngột ngạt. Bùi Cẩn trao đổi ánh mắt với Nhan Thế Ninh, sau đó cả hai ngầm hiểu ý đối phương, tiếp tục chơi đùa với Tiểu Thập Tam.
La phi không biết chân tướng, nên không cảm thấy sự trầm mặc của Diên Đế, thấy mọi người đều im lặng thì cười cười, nói tiếp, “Khi đó khí trời ôn hòa, rất thích hợp.”
Diên Đế tiếp tục thổi lá trà, cúi đầu che đậy cái nhăn mày của mình. Trước kia ông còn cảm thấy La phi ngây thơ, thật thà chất phác, không có tâm cơ, sao giờ lại càng ngày càng ngu xuẩn như vậy rồi. Lườm Tiểu Thập Tam chỉ biết ăn với chơi thì kiên nhẫn trong lòng Diên Đến càng vơi đi, cuối cùng không uống trà nữa mà đặt chén trà xuống bàn, “Chuyện này để sau rồi nói!”
Nụ cười trên mặt Hoàng Hậu đã cứng lại, nhiều năm chung sống, bà biết rõ tâm tình của Diên Đế lúc này rất không tốt, có điều bà không hiểu vì sao đang tốt đẹp mà Diên Đế lại trở nên như thế! Chẳng lẽ Diên Đế muốn hạ thấp thế lực của Thái Tử?
Nhận thức này khiến Hoàng Hậu kinh hãi, sau lưng cũng đổ mồ hôi lạnh.
Không được! Không được! Nhất định phải khiến cho hôn sự này thành công!
Hoàng Hậu lại bắt đầu tính kế, không chú ý tới chuyện mà mọi người đang nói nữa.
Thái Tử thấy phản ứng của Diên Đế thì lại thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu uống trà để che giấu vui vẻ nơi khóe miệng.
Buổi họp mặt này tan rã không vui vẻ gì. Bùi Cẩn và Thái Tử ở lại đàm luận quốc gia đại sự, còn Nhan Thế Ninh thì bị La phi lôi kéo đến tẩm cung của mình.
Lúc La phi lên tiếng mời thì Nhan Thế Ninh rất do dự, bởi vì nàng biết vì Bùi Cẩn, nàng không nên quá thân cận với bất cứ vị hoàng tử nào. Nhan Thế Ninh nhìn Bùi Cẩn ra hiệu, thấy Bùi Cẩn gật đầu, nàng mới yên tâm để Tiểu Thập Tam dắt đi.
Cảnh sắc trong nội cung quanh năm đều tươi đẹp, tuy giờ đã là mùa thu nhưng trong hoa viên vẫn còn rất nhiều loại hoa đua nở, hương thơm vương vất cả đường đi.
Tiểu Thập Tam đi lâu thì mỏi chân, bà vú muốn ôm nó nhưng nó lại không chịu, uốn éo vươn tay nhìn Nhan Thế Ninh.
“Ôm! Ôm!”
“Kha Nhi, đừng có quấn lấy Cửu tẩu nữa.” La Phi tuy là trách mắng nhưng trên mặt lại là nụ cười hiền từ.
Nhan Thế Ninh vội nói, “Không sao” rồi ôm lấy Tiểu Thập Tam.
Tiểu Thập Tam vừa lòng, thỏa mãn nằm trên vai Nhan Thế Ninh, tay cầm điểm tâm vừa đi vừa ăn. Vụn bánh rơi xuống vai áo, ngón tay của nó quá nhỏ, không thể nhặt được nên thè lưỡi ra liếm sạch, không bao lâu sau thì vai áo của Nhan Thế Ninh đã ướt một mảng lớn.
Nhan Thế Ninh cảm giác được ẩm ướt trên vai, thừa dịp La phi không chú ý liền nhẹ nhàng vỗ lên mông của Tiểu Thập Tam.
“Nhắc mới nhớ, ta còn chưa cám ơn ngươi.” Sau khi đến tẩm cung, hai người ngồi xuống, La phi nói, “Đêm trung thu đó nếu không có ngươi thì Tiểu Thập Tam đã xảy ra chuyện rồi.”
Tiểu Thập Tam không chịu xuống, ngồi trên đầu gối của Nhan Thế Ninh, uốn éo liên tục, không chịu yên lặng lấy một giây.
Nhan Thế Ninh vừa nhìn Tiểu Thập Tam vừa nói, “Nương nương khách khí rồi, lúc ấy Thế Ninh cũng không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ đứa bé không có tội gì cả.”
La phi nghe xong lời này thì càng yên tâm hơn, thành tâm thật ý nói, “Ngươi thật tốt!”
Nhan Thế Ninh khẽ mỉm cười, không lên tiếng.
Lúc này, nha hoàn bưng một cái khay tới, trên khay là một hộp nhỏ màu tím.
La phi đưa hộp cho Nhan Thế Ninh, “Ngươi cầm lấy đi.”
Nhan Thế Ninh mở ra nhìn, thấy bên trong là một cây trâm vàng khắc Điệp nhi bay múa, trên cánh của bươm bướm còn được khảm bảo thạch, cực kỳ đẹp mắt. Nhan Thế Ninh thầm nghĩ, nếu như cài trâm này đi dưới ánh mặt trời, nhất định sẽ cực kỳ loá mắt.
“Vật này quá quý trọng, Thế Ninh không thể nhận được.” Nhan Thế Ninh nhanh chóng trả lại.
La phi lại đẩy tới, “Cầm lấy đi! Những thứ này dù sao cũng chỉ là vật ngoài thân, chỉ cần Kha Nhi bình an là tốt rồi.”
Nhan Thế Ninh nghe được sự thẫn thờ trong giọng