Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341900
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1900 lượt.
thịt. Tuần Tuần chợt nhận ra, trong cơn tức giận cô đã quên hết mọi nguy hiểm, cô tiến sát tới bên Trì Trinh, trong lúc chỉ vào mặt anh ta mà nhiếc móc thì đồng thời đã bước tới mép ngoài của con đường núi. Họ đang đứng ở một mặt bằng tương đối rộng, dưới chân là những bãi cỏ hoang um tùm, bụi cây lúp xúp ở phía trước che khuất tầm nhìn, phía ngoài bụi cây, thế núi dốc thẳng đứng, không biết chỗ đặt chân lên thì sẽ bị trượt ngã.
Tuần Tuần hít một hơi, vội vàng lùi về sau hai bước.
“Sợ rồi à? Đồ nhát gan! Cô là người quá yêu quý bản thân mình, trong lòng ngoài bản thân ra chẳng còn gì. Cha cô là một tên bịp bợm cáo già, mẹ cô tham lam và thích quyền thế, sẵn sàng bán đứng người trong nhà. Cô là kết quả của sự pha trộn giữa kẻ buôn thần bán thánh và kẻ bán dâm hợp pháp! Ít ra thì bọn họ cũng chạy theo dục vọng tối thiểu nhất, chỉ có điều là trực tiếp, còn cô, nhìn thì tưởng chẳng có tham vọng, mong muốn gì, nhưng thực ra lại là kẻ ích kỷ nhất! Tôi là gã hề không ai yêu quý, ha ha, thế còn cô thì là gì? Cô chỉ là một con bù nhìn rách nát, trống rỗng, chẳng yêu ai! Tạ Bằng Ninh, người đàn ông gặp mặt tối hôm ấy, Tôn Nhất Phàm và cả tôi nữa, tất cả những người đàn ông có điều kiện thích hợp, đều là công cụ để cô tìm kiếm sự ổn định. Nhưng đáng tiếc là cô đã gặp tôi, một gã hề không ai yêu quý và một con bù nhìn không trái tim, đúng là một đôi rất thú vị. Cô càng mong muốn co mình lại để sống cuộc sống yên ổn, tôi lại càng làm cho cô không được như ý. Chẳng phải cô muốn tìm một người đàn ông để sống suốt đời sao, chẳng phải để ra một ‘quỹ không chút gì’ sao? Tôi sẽ làm cho cô không còn gì, chặn mọi đường rút lui của cô, lột mọi lớp da của cô lên, để xem rốt cuộc cô có lấy một nửa thật lòng không! Ly hôn cô không khóc, bị tôi chơi xong vứt bỏ cũng không khóc, nhưng thấy sắp phải bỏ tiền ra để lo việc cho mẹ, cô mới biết rơi nước mắt! Cô là người đàn bà tăm tối nhất mà tôi từng gặp.”
Tuần Tuần không thể nghe thêm được nữa, cô giơ tay còn lại lên định tát cho Trì Trinh một cái thì bị anh ta gạt đi.
“Bị tôi nói trúng tim đen rồi thẹn quá hoá giận chứ gì? Cô thấy chưa, tôi lúc nào cũng là người hiểu cô nhất. Nhưng tôi không hiểu vì sao đàn bà các người cứ hơi một tí là lại đòi tát vào mặt người khác. Đây là lần cuối cùng tôi nói với cô, cho dù tôi thích cô, cho dù tối qua cô đã làm tôi rất vừa lòng, thì cô cũng đừng có mơ là sẽ tát được vào mặt tôi.”
Trì Trinh vừa nói vừa vung vẩy chiếc ví trước mặt Tuần Tuần, “Chỗ tiền mặt và thẻ trong này tổng cộng là bốn mươi ngàn tệ, cô có chắc là không cần chứ? Không cần phải khách sáo thế đâu, qua một vài năm nữa chưa chắc cô còn được cái giá này đâu.”
Tuần Tuần thở dốc, không nói lời nào, trong lòng cô nghĩ, quỷ thần ơi, nếu đúng là quỷ thần thật thì cô nguyện bớt mấy năm tuổi thọ để người đàn ông này biến mất ngay lập tức trước mặt cô.
Nhưng ở cái nơi mà chim cũng không đẻ trứng, tín hiệu di động cũng không có thì ân huệ của quỷ thần làm sao tới nơi được.
“Có khí phách lắm, tôi lại càng thấy yêu cô hơn, nhưng tốt nhất là cô đừng có hối hận.” Trì Trinh lùi về sau một bước, làm động tác định vứt ví tiền xuống núi, nhưng chẳng ai nghĩ tới việc vì mưa liền mấy ngày, lớp đất phủ trên bề mặt các phiến đá núi đã trở nên xốp hơn hẳn, Trì Trinh đứng đúng vào chỗ rất hiểm, động tác ném đồ đi khiến Trì Trinh nghiêng người, bàn chân đặt trên lớp lá ẩm ướt bị trượt, khiến cả một khoảng đất dưới chân anh ta lún xuống.
Bụi cây lúp xúp phía sau lưng cũng đã ngăn lại, nhưng làm sao đỡ nổi trọng lượng của một người đàn ông to lớn. Tuần Tuần bị Trì Trinh túm chặt cổ tay nên chẳng kịp phản ứng gì, cô chỉ cảm thấy mình bất ngờ lộn nhào về phía trước, sau đó toàn thân bị kéo xuống, hai mắt tối sầm lại, kèm theo tiếng rơi của sỏi và cành cây, cô đưa tay túm lấy bất cứ vật gì có thể túm được theo bản năng. Đúng lúc trong đầu không thể nghĩ ra được gì thì xu thế rơi xuống đột ngột dừng lại, hình như có vật gì đó đã móc vào người và giữ cô lại, tiếp sau đó là bàn tay bị túm bất chợt lỏng ra, đến khi cô giữ người lại cho vững thì nghe thấy có một tiếng động trầm, bốn xung quanh chỉ còn lại một mình cô bị treo ngược giữa lưng chừng.
Khoảnh khắc ấy, Tuần Tuần cảm thấy mọi thứ đều trở nên trống rỗng. Đầu óc trống rỗng, bàn tay vần đang trong tư thế bị kéo xuống cũng trống rỗng, một nơi nào đó trong cơ thể cũng vậy. Không thể kêu lên được, không có nước mắt, không kịp sợ hãi, không đau buồn, thậm chí không có cả cảm giác đau, chỉ có những cơn gió núi mang theo hơi lạnh của băng giá luồn qua hang núi đến. Có lẽ Trì Trinh đã đúng, cô thực sự là một con bù nhìn với trái tim trống rỗng, gã hề đáng ghét cũng biến mất, chỉ còn lại bì nhìn giữa núi rừng hoang vu, giơ hai bàn tay, trong lòng cuối cùng vẫn là sự trống vắng.
Tuần Tuần ôm một cành cây to, nín thở sửa lại tư thế, kịp thời đổi từ tư thế treo ngược sang tư thế có lợi hơn trước khi cành cây bị gãy do không chịu được sức nặng của cơ thể cô, người cô đầm đìa mồ hôi. Thì ra, cái mặt bằng mà vừa rồi họ đứng đúng là treo lơ lửn