Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341899

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1899 lượt.

ị bỏ lại ở phía sau, nhưng một lúc lâu sau cô lại thấy bóng dáng ấy ở một lối rẽ. Trì Trinh bước khoan thai như đang đi dạo ở phía sau, như thể không nỡ để cho vở kịch hay chấm dứt ở đây.
Đi được khoảng chừng một tiếng, Tuần Tuần cảm thấy không còn lạnh như trước nữa, làn hơi thở ra càng nóng hơn. Dù là đi xuống núi thì việc đi bộ với một chiếc túi trên vai cũng là một việc tốn sức lực. Tuần Tuần đang cân nhắc xem có nên dừng lại nghỉ một lát không thì tiếng chuông điện thoại trong túi bỗng vang lên, đó là điện thoại của mẹ cô.
“Tuần Tuần, con chết ở đâu rồi, mẹ gọi cho con mười mấy lần bây giờ mới được. Rốt cuộc là con đang ở đâu?”
Tuần Tuần nhìn vào điện thoại, bên trên chỉ còn một vạch sóng. Giữa rừng núi hoang vu có thể nhận được một cú điện thoại đã là một chuyện không dễ dàng, hơn nữa chất lượng sóng cũng rất kém, vì vậy cô cứ phải thay đổi tư thế liên tục để nghe rõ tiếng nói ở đầu dây bên kia. Cô không biết giọng mình lúc này có phải nghe rất buồn cười hay không, “Con đang ở một nơi xuân ấm hoa nở”.
“Mẹ không cần biết con đang ở đâu, con mau về đi, nếu muộn thì con sẽ không gặp được mẹ của con nữa đâu!”
Giọng của mẹ cô cuống quýt và còn như đang khóc nữa. Tuần Tuần cảm thấy có chuyện gì đó không ổn. Tuy mẹ cô không thật đáng tin nhưng lại rất mê tín, trong dịp Tết, nếu không xảy ra chuyện gì thì sẽ không bao giờ nói với giọng buồn thảm như vậy.
“Mẹ sao thế? Mẹ đừng cuống lên như vậy, cứ từ từ nói!”
Không hỏi có khi còn không sao, nhưng vừa nghe thấy con gái nói như vậy, lập tức mẹ Tuần Tuần khóc rống lên.
Thì ra, tình cảm giữa mẹ cô và Chu Thuỵ Sinh đang trong những ngày thắm thiết nhất thì bỗng một tối mẹ cô phát hiện ra Chu Thuỵ Sinh giấu mình nói chuyện với ai đó. Nghi ngờ Chu Thuỵ Sinh đang qua lại với người đàn bà khác ở bên ngoài, mẹ cô bèn nấp vào một chỗ nghe lén.
Điều khiến bà ngạc nhiên là từ đầu chí cuối Chu Thuỵ Sinh đều nói đến việc nghiêm chỉnh. Tai của mẹ Tuần Tuần rất thính, bà đã nghe được rằng Chu Thuỵ Sinh đang bàn chuyện hợp tác cùng thực hiện một vụ mua bán lợi nhuận rất cao với một người bạn.
Buổi tối hôm ấy Chu Thuỵ Sinh đã bất ngờ bị đối xử lạnh nhạt, mấy lần cố gắng làm thân nhưng đều bị đạp khỏi giường. Ông ta không hiểu đầu cua tai nheo ra sao, cứ hỏi đi hỏi lại xem bản thân đã làm gì đắc tội với “cục cưng” của mình. Lúc đó mẹ Tuần Tuần mới tức giận nói ra rằng, bà đã dốc lòng dốc ruột với Chu Thuỵ Sinh, ấy thế mà ông ta lại coi bà như người ngoài, một mình nghĩ đến chuyện làm ăn phát tài.
Chu Thuỵ Sinh không chịu thừa nhận, lại còn định tìm cách lấp liếm, nhưng không chống đỡ nổi trước những lời chất vấn của mẹ Tuần Tuần, cuối cùng đành phải nói ra. Ông ta nói, có một người bạn mấy năm nay làm ăn phát tài, thời gian gần đây người ấy đang gặp một cơ hội tốt, nhưng hiềm một nỗi là xoay không kịp, một lúc kiếm không đủ tiền đầu tư, thế là bỗng nhớ đến ông ta và quyết định kéo ông ta vào, hỏi ông ta có muốn hùn vốn cùng làm ăn không. Tất nhiên là Chu Thuỵ Sinh không từ chối.
Chu Thuỵ Sinh còn nói với mẹ cô rằng, khoản đầu tư của người bạn ấy gọi là “huy động vốn trong dân”, nói trắng ra là đem khoản tiền nhàn rỗi của mình cho vay với lãi suất cao. Theo những gì mà Chu Thuỵ Sinh tìm hiểu được thì kiểu “đầu tư” này rất thịnh hành, lợi nhuận cao, thu hồi vốn nhanh, đúng là kiểu tiền đẻ ra tiền. Nhưng vì độ rủi ro cao, hơn nữa việc làm ấy là vi phạm chính sách hiện hành, vì vậy phải giữ kín và chỉ thực hiện đối với những người trong cùng ngành, những người ngoài rất khó xen vào được, nếu không có bạn bè giới thiệu thì dù có nhiều tiền đến mấy người khác cũng không dám làm.
Nghe nói vậy trong bụng mẹ Tuần Tuần thấy ngứa ngáy, suốt đêm không ngủ được, trời còn chưa sáng đã gọi Chu Thuỵ Sinh dậy, hỏi liệu bà có thể tham gia cùng không. Chu Thuỵ Sinh lắc đầu quầy quậy, nói rằng đã gom đủ tiền rồi. Nhưng mẹ Tuần Tuần đâu có chịu nghe, mà cứ một mực đòi Chu Thuỵ Sinh môi giới cho mình, để bà kiếm một khoản kha khá dưỡng già. Chu Thuỵ Sinh lại ra vẻ khó khăn, nói rằng thông thường người ta không nhận những người góp vốn quá ít, nếu muốn tham gia thì ít nhất phải có từ một triệu trở lên, còn mẹ Tuần Tuần chỉ có một chút tiền cỏn con thì đừng nghĩ đến việc đó, nên giữ lại để sống là được.
Mẹ Tuần Tuần đã mắng Chu Thuỵ Sinh là coi thường người khác, bà nói, trong tay mình có khoản tiền tuất của Giáo sư Tăng để lại, bà cũng có thể thế chấp ngôi nhà. Chu Thuỵ Sinh thấy mẹ Tuần Tuần quyết tâm như vậy, đồng ý sẽ nghĩ cách giúp bà và phải tốn khá nhiều công sức mới đưa bà vào làm ăn cùng, nhưng điều kiện là phải giữ bí mật, ngay cả với con đẻ cũng không được tiết lộ.
Mẹ Tuần Tuần đã trông đợi cơ hội phát tài, mừng ra mặt, dốc hết khoản tiền của mình ra vẫn chưa đủ, bà còn tìm cách hỏi vay hơn mười nghìn từ bạn bè, người thân, cuối cùng thì cũng đủ, đường hoàng làm một nhà đầu tư lớn ngồi nhà chờ thu lợi nhuận.
Niềm vui chưa kịp đến thì sáng sớm hôm nay Chu Thuỵ Sinh ôm đầu chạy đến nói, bọn họ đã bị lừa, người bạn bị chó gặm mất lương tâm của ông