Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.
gạt tay Trì Trinh ra khỏi người mình.
Trì Trinh nói: “Cô xem cô kìa, người khác liệu có biết tính tình cô nóng nảy đến thế không? Mắt cô nhìn kiểu gì đấy? Hận tôi à? Tôi đã làm chuyện gì đó quá đáng hay sao? Sao tôi lại cảm thấy mình tốt hơn cô rất nhiều. Ít ra tôi cũng không hề lừa gạt cô và càng không hề ép buộc cô. Tôi nói tôi yêu cô, đó là những lời thật lòng, nhưng từ trước tới nay tôi chưa bao giờ nói rằng sẽ lấy cô! Là cô tự ly hôn, tự tìm đến làm việc cho công ty tôi, rồi dùng chìa khoá mở cửa nhà tôi, trèo lên giường tôi, tất cả đều do cô tự nguyện. Đến ngày hôm nay, mỗi bước đi đều là sự lựa chọn của cô. Nếu có trách thì hãy trách cô đã tính nhầm nước cờ!”.
Tuần Tuần gật đầu liên tiếp, rồi khẽ nói: “Anh nói đúng lắm. Tôi không trách anh, anh yêu tôi như vậy, lại tốn nhiều tâm sức như vậy, làm sao tôi dám trách anh? Là tôi đê tiện, biết rõ là không bình thường mà vẫn còn lao đầu vào, thua cuộc là do tôi tự chuốc lấy”.
Tuần Tuần đảo mắt nhìn xung quanh tìm chiếc kẹp tóc, nhưng khi tìm được rồi thì không sao cầm chắc trong tay khiến nó rơi xuống đất, rồi lại đỏ mặt lên đi tìm, cuối cùng ngồi thụp xuống một hồi lâu. Trì Trinh xuống giường, lặng lẽ đến bên cô, cúi người định nhặt giúp, nhưng Tuần Tuần đã đứng phắt lên, lùi về sau hai bước, không nói câu nào, túm vội tóc thành chiếc đuôi ngựa rồi bắt đầu đi sắp xếp hành lý của mình.
“Cút!” Tuần Tuần quăng chiếc túi trên vai về phía Trì Trinh, rồi nhân đà ấy vùng khỏi tay Trì Trinh, bước ra khỏi phòng, rồi chợt nhớ còn cầm chiếc thẻ phòng, cô lẳng lặng móc ra ném lại, chiếc thẻ phòng không may bay đúng vào mặt Trì Trinh.
Nhìn mặt của Trì Trinh biến sắc, Tuần Tuần chẳng còn tâm trí nào mà chờ thang máy nữa, cô chạy một mạch năm tầng cầu thang. Cuối cùng cô xuống đến đại sảnh của sơn trang, gió lùa qua khe cửa khiến cô rùng mình vì lạnh. Mấy nhân viên phục vụ đang cười cười nói nói và treo những chiếc đèn lồng lên cầu thang, nhìn họ, Tuần Tuần chợt nhớ hôm nay là Ba mươi Tết, những trang trí đầy sắc màu càng làm nổi bật sự trống trải xung quanh.
Tuần Tuần hỏi thăm về chuyến xe du lịch xuống núi ở quầy, nhân viên phục vụ đáp, bình thường mỗi ngày có hai chuyến xe du lịch, nhưng hôm nay là trường hợp đặc biệt, không những các chuyến xe ấy tạm dừng mà ngay cả người dân bản địa chở khách lẻ hàng ngày cũng đã nghỉ về nhà ăn Tết. Dưới chân núi có thể có xe về thành phố, nếu cô vẫn cứ muốn đi thì đi theo đường núi mà người dân ở đây mở ra để xuống cửa của khu danh thắng rồi sau đó tính tiếp. Tuần Tuần bèn hỏi về hướng cụ thể và tình hình con đường núi ấy thì được biết, nếu đi bộ bình thường thì cũng phải mất ít nhất là ba tiếng đồng hồ, vì thế cô không khỏi đôi chút do dự.
Đúng lúc đó Trì Trinh bước ra khỏi thang máy, đứng dựa vào lan can chỗ ngồi nghỉ trong đại sảnh, vừa mân mê chiếc thẻ phòng vừa nhìn Tuần Tuần, thấy vậy bèn nói chêm vào: “Lúc này, có ma mới chịu đưa cô xuống núi”.
Tuần Tuần không phải là người dễ bị kích động, nhưng cô cảm thấy không thể ở lại nơi này thêm một giây nào nữa.
Ra khỏi sơn trang Minh Đăng, con đường núi đi xuống cách đó khoảng hơn một trăm mét. Theo những tin tức mà Tuần Tuần tìm hiểu được, trước khi có đường thông xe thì đây là con đường lên núi duy nhất, dù bây giờ đã có đường lớn, nhưng hàng ngày người dân quanh vùng vẫn đi theo con đường này. Mặc dù một phần con đường men theo thế núi, một phần được bắc bằng những cây cầu đâm vào vách núi nhưng rất chắc chắn, và cũng không có những rủi ro lớn, chỉ cần dọc đường không gặp trở ngại gì thì cô hoàn toàn có thể xuống tới cổng của khu danh thắng dưới chân núi trước khi trời tối.
Tuần Tuần thử đi xuống một đoạn, quả nhiên không thấy lung lay như trong tưởng tượng, chỉ có điều sau trận mưa tối qua, nhiệt độ đã xuống dưới mức không độ, mặc dù lúc này đã tạnh mưa, nhưng những cơn gió núi lùa vào buốt giá như kim châm. Mỗi bước chân Tuần Tuần đều hết sức thận trọng, đồng thời cô cũng thấy rất mừng vì những bộ đồ mặc bên ngoài mình, nó khiến cô cử động dễ dàng hơn.
“Muốn xuống núi thật à? Tôi thấy cô điên thật rồi!”, giọng nói như hồn ma bám riết lại vang lên phía sau.
Tuần Tuần không quay đầu lại, đáp bằng giọng lạnh lùng: “Chẳng liên quan gì đến anh”.
“Đừng có coi nhau như người lạ vậy, dù nói thế nào thì tôi cũng nên tiễn cô một đoạn.”
“Rốt cuộc là anh muốn gì, hay là để tôi nhảy từ đây xuống thì anh mới vừa lòng?”, Tuần Tuần dừng lại hỏi.
Trì Trinh cười, bước lên mấy bước, đưa ví tiền đến trước mặt cô.
“Đừng có nghĩ tôi là kẻ ác đến vậy. Cô quên không mang theo đồ này. Tôi đã nói là cho cô thứ này, dù sao thì cô cũng đã cho tôi một đêm rất vui vẻ, tôi không thể để cho cô thiệt thòi.”
Tuần Tuần tiếp tục bước về phía trước, đến lúc này rồi mà Trì Trinh vẫn không quên sỉ nhục cô.
“Sao, cô không cần à?” Trì Trinh nói với giọng lười biếng, “Sau này cô đừng có hối hận đấy”.
Đối với Tuần Tuần chuyện cô hối hận nhất đã xảy ra rồi, thế thì còn gì đáng sợ nữa? Cô đi về phía trước, ngược hướng gió, tiếng bước chân của Trì Trinh dần dần b