Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341901

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1901 lượt.

ta sau khi có được tiền đã bỏ trốn mất tăm, bản thân ông ta cũng bị lừa mất hơn một triệu.
Mẹ Tuần Tuần vừa nghe nói thế, rụng rời chân tay, khóc lóc ầm ĩ đòi lôi Chu Thuỵ Sinh đến báo cảnh sát. Chu Thuỵ Sinh liền né tránh, nói chuyện cho vay nặng lãi trong dân không được luật pháp bảo hộ, báo cảnh sát còn bị xử là đằng khác.
Mẹ Tuần Tuần nghe mà như bị sét đánh, ngoài khoản tiền dốc hết trong nhà chưa kể, các khoản vay của bạn bè, người thân đã nói rằng sau Tết ra có lãi sẽ lập tức trả lại mọi người, lại còn cả khoản mấy trăm nghìn ở ngân hàng nữa, đến kỳ hạn mà không trả được thì chắc chắn đến già sẽ phải lang thang đầu đường xó chợ. Sau khi ngất đi, tỉnh dậy bà nhớ đến con gái, thế là lập tức gọi điện cho con như phát cuồng, không ngờ đúng lúc Tuần Tuần trên đường xuống núi, sóng điện thoại rất kém, gọi tới cả chục lần mới được.
Tuần Tuần im lặng nghe trọn vẹn câu chuyện từ đầu chí cuối. Mẹ cô khóc lóc rất thảm thiết, tiếng khóc ấy nghe rất xa xôi, xa tới mức còn không rõ bằng tiếng gió u u giữa lưng chừng núi. Những cơn gió ấy thổi vào cô, dường như chỉ một tích tắc thôi là cô có thể rơi xuống vực sâu không đáy. Tuần Tuần không còn nghĩ ra được lời để trách mẹ, một hồi lâu sau cô chỉ hỏi xem bây giờ Chu Thuỵ Sinh đang ở đâu.
Mẹ Tuần Tuần đã khóc và nói, Chu Thuỵ Sinh cũng bị lừa rất thảm, bây giờ đã đi ra ngoài để nghĩ cách. Tuần Tuần cười cay đắng, lập tức bảo mẹ cô gọi cho Chu Thuỵ Sinh bằng điện thoại cố định trong nhà, đúng như dự liệu, máy của Chu Thuỵ Sinh luôn ở trong trạng thái bận.
Trước một kẻ cáo già như Chu Thuỵ Sinh thì mẹ Tuần Tuần chẳng khác nào một con cá, kêu khóc cầu xin người ta làm thịt. Đó đâu phải là đầu tư, rõ ràng là một vụ lừa gạt. Trên đời này làm gì có những người có tiền lại to gan và ngu ngốc như mẹ của Tuần Tuần, bọn lừa gạt mà không ra tay kiếm chác thì mới là chuyện ngược đời.
Mẹ của Tuần Tuần không biết phải làm gì, đành hỏi con gái xem nên giải quyết ra sao? Khoản tiền đảm bảo cho phần đời còn lại của bà không lẽ đành chịu mất trắng như vậy? Mà như thế cũng đành, nhưng nếu các chủ nợ tìm đến nhà thì bà sẽ phải làm như thế nào đây?
“Tuần Tuần, bây giờ mẹ chỉ có thể trông cậy vào con. Con không thể bỏ mặc mà không lo cho mẹ.”
Tuần Tuần thẫn thờ đáp: “Mẹ bảo con phải lo cho mẹ như thế nào bây giờ?”.
“Nhất định phải nghĩ ra cách, con có thể hỏi Trì Trinh, mẹ là mẹ vợ tương lai của nó, nhất định nó sẽ có cách”, mẹ Tuần Tuần nhắc đến Trì Trinh như chết đuối vớ được cọc.
“Mẹ vợ tương lai cái gì?” Tuần Tuần cất tiếng cười khan đầy chua chát, “Mẹ đừng nhắc đến con người ấy nữa, con và anh ta đã chấm dứt rồi”.
Thoạt nghe, mẹ Tuần Tuần không tin, nhưng rồi bà cũng ý thức được rằng con gái mình nói thật, thế là lập tức giận dữ trách mắng, “Đến một thằng đàn ông mà con cũng không giữ nổi. Trời đất ơi, sao tôi đen đủi đến thế này!”.
Đúng thế, sao mà đen đủi đến thế! Tuần Tuần cũng tự mình hỏi như vậy, cô chỉ cầu mong một cuộc sống bình thường yên ổn, nhưng cuộc sống cứ như thùng thuốc nổ giấu dưới lòng đất bị người khác châm ngòi sau một đêm. Tuần Tuần nghĩ đến cái tên mà mẹ cô vừa nhắc đến, bất giác rùng mình. Lúc đầu cũng chính anh ta đưa Chu Thuỵ Sinh đến với mẹ cô, để rồi sau đó mẹ cô bị Chu Thuỵ Sinh lừa cho đến cả quần cũng không còn, và những chuyện khiến cho anh ta thấy rất hả hê liên tiếp xảy ra, không lẽ đó cũng chỉ là sự trùng hợp?
Trái tim bị băng giá làm cho tê buốt của Tuần Tuần bỗng vụt lên một ý nghĩ, mặc cho mẹ cô tiếp tục khóc lóc, kể lể, cô không nghĩ đến chuyện có kịp xuống núi trước khi trời tối hay không mà quay ngoắt người chạy ngược lại như điên.






Anh Hề Và Con Bù Nhìn
Quả nhiên Trì Trinh đang đứng trên lưng chừng núi ngắm nhìn những chiếc lá bị một lớp băng mỏng bao phủ bên trên.
“Tôi biết trước rằng cô không nỡ rời xa tôi”, Trì Trinh nở nụ cười ngạc nhiên, mắt nhìn Tuần Tuần từ đầu đến chân.
Tuần Tuần thở dồn dập, giọng nói phát ra không biết là giống cười hay khóc.
“Chu Thuỵ Sinh ở đâu?”
Sắc mặt Trì Trinh đanh lại, dường như Tuần Tuần nghe được cả tiếng hai hàm răng nghiến vào nhau. Trì Trinh khoá chặt lấy tay của Tuần Tuần, ấn bàn tay sắp chạm vào mũi mình xuống. Điệu bộ của Trì Trinh khiến người ta thấy sợ, nhưng lúc này Tuần Tuần không sợ bất cứ điều gì, dường như cơn giận dữ làm máu trong người cô sôi sục, chỉ mong sao nó bốc thành ngọn lửa thiêu cháy Trì Trinh.
“Được lắm, nếu cô đã nói như vậy thì dù tôi có phủ nhận cũng chẳng có ý nghĩa gì. Là tôi đã sai khiến Chu Thuỵ Sinh đấy, thì sao nào? Bây giờ cô đi báo cảnh sát đi, đi đi, để rồi xem hậu quả sẽ ra sao? Nếu không thì cô cứ mạnh tay vào, tiến thêm mấy bước nữa đi, như thế mọi việc mới kết thúc, và nếu may mắn thì chúng ta sẽ cùng chết.” Nói rồi Trì Trinh đưa tay ra đẩy, Tuần Tuần hơi loạng choạng, va người vào cành của bụi cây lúp xúp, những giọt mưa đêm qua mang theo lớp băng mỏng rơi xuống, có mấy giọt rơi vào cổ Tuần Tuần, giống như những con kiến độc bò trên da


Polly po-cket