Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341921
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1921 lượt.
còn hai đứa con không có tình người của ông ấy nữa. Dù nói thế nào mẹ cũng cứ phải thử. Ông ấy không phải là người xấu, nếu có tác dụng phụ thì cũng sẽ không xảy ra với ông ấy. Hơn nữa, bệnh viện cũng nói quá lên về tác dụng phụ của loại thuốc ấy, họ chỉ muốn gia đình người bệnh cam đoan mọi chuyện, để họ không phải chịu bất cứ trách nhiệm gì”.
“Vấn đề là mẹ đã ký vào bản cam đoan đó chưa? Mẹ cũng biết chú ấy còn có con cái, bọn họ có thể gây khó dễ cho mẹ. Mẹ, mẹ hãy nghe con, chú Tăng đối xử với mẹ con ta rất tốt, chúng ta cố gắng chăm sóc chú ấy thật chu đáo, chú ấy sẽ qua khỏi thôi.” Tuần Tuần khuyên nhủ mẹ hết nước hết cái, trong lòng cô không khỏi thấy buồn. Chính bản thân cô cũng không tin vào điều kỳ diệu, thế mà cô vẫn phải thốt ra những lời nói không thật ấy với mẹ mình. Nhưng cô không thể để mẹ làm chuyện ngốc nghếch ấy được, nếu chẳng may xảy ra chuyện gì, thì chỉ riêng chuyện mọi người phỉ nhổ cũng đủ để mẹ cô chết chìm.
Mẹ Tuần Tuần ngẩng lên, “Mẹ là vợ hợp pháp của ông ấy, chúng nó dựa vào đâu mà không cho mẹ ký? Ngay cả lãnh đạo nhà trường có đến thăm hỏi thì cũng phải hỏi thăm chỗ mẹ! Chúng nó cũng biết thế, cho nên mới không dám nói câu gì.”
“Chúng nó?”
“Thì là anh trai và chị gái của Tăng Dục chứ ai nữa.”
“Họ về rồi à?”, Tuần Tuần giật mình.
Mẹ cô đáp: “Không phải vậy. Tối hôm qua cô của Tăng Dục đến, mọi chuyện trong nhà họ Tăng đều do cô ta đứng ra giải quyết. Bác sĩ nói, họ đều biết mọi phương án điều trị. Mẹ và cô ta đã đấu lý với nhau, mẹ được anh trai cô ta cưới hỏi về làm vợ đoàng hoàng, chứ không phải là nhân tình nhân ngãi. Cô ta không nói được câu nào nữa, cuối cùng phải dịu giọng. Cô ta và anh em Tăng Dục không thể chỉ tay chỉ chân với mẹ được, bệnh của chồng mẹ, mẹ tự quyết định”.
Tuần Tuần nghi ngờ mình đã nghe sai, ngẫm nghĩ một hồi, dần dần mới hiểu rõ, nếu những điều mẹ cô nói là sự thật thì chỉ còn có một khả năng.
Tuần Tuần hỏi mẹ bằng giọng chậm rãi: “Có phải họ nói rằng, mọi chuyện đều do mẹ quyết, còn chi phí họ không biết đúng không?”.
“Không biết thì mặc kệ không biết! Chờ dượng con tỉnh lại, để ông ấy biết mình đã sinh ra những đứa con như thế nào.”
Những lời của mẹ Tuần Tuần nói đều rất có lý, Tuần Tuần nghe mà lạnh toát. Lúc đầu cô đã tưởng rằng, cho dù anh chị của Tăng Dục có hận cha đến thế nào đi chăng nữa thì rốt cuộc máu mủ ruột rà, nhưng bây giờ xem ra, cô đã đánh giá thấp “sự tỉnh táo” của họ. Tình hình bây giờ là, nếu Giáo sư Tăng hôn mê không tỉnh lại, không tự chăm sóc được bản thân, thì mọi nỗi khổ đều đổ xuống đầu mẹ Tuần Tuần – người mà lúc đầu dù có phải làm vợ thứ ba cũng sẵn sàng bước chân vào nhà họ Tăng. Nếu quyết định lựa chọn cách mạo hiểm dùng thử thuốc, cách mà mẹ cô bất chấp sự phản đối của mọi người thì mọi chi phí bà đều phải bỏ ra. Nếu bệnh tình của Giáo sư Tăng có sự chuyển biến tích cực, thì ông vẫn cứ là cha của bọn họ, đó là tin vui, giả thử cha họ có để lại cho mẹ kế số tài sản còn lại, bọn họ cũng sẽ không để bụng, vì họ thừa hưởng ở cha sự thông minh, hiểu biết, mất đi một vài căn nhà thì có thấm vào đâu, nhưng nếu Giáo sư Tăng mà có mệnh hệ nào, thì mẹ cô sẽ mất tất cả, ai cũng có thể nói bà đã không nghĩ gì đến sự an nguy của chồng, bụng toàn chứa rắn rết hiểm độc.
Nhưng điều nực cười là, mẹ Tuần Tuần lại tự cho mình là tinh khôn, còn lấy làm vui mừng vì kết quả đấu tranh, nhưng bà đâu có biết, cảm giác thắng thế trí tuệ lớn nhất của bà là việc cò kè mặc cả với những người buôn bán nhỏ, làm sao có thể so được với những người nhà họ Tăng vốn tài cao, hiểu rộng. Nhìn toàn bộ sự việc, bọn họ chỉ có thắng mà không thua.
“Mẹ, mẹ không thể làm thế được, làm như thế là tự dồn mình vào đường cùng đấy!”, Tuần Tuần nắm lấy cánh tay mẹ van nài.
Mẹ của Tuần Tuần lau sạch giọt lệ cuối cùng, nói: “Tuần Tuần, vậy con bảo mẹ phải làm sao đây? Hãy nói cho mẹ biết, con đường nào không phải là con đường cùng?”.
Tuần Tuần buồn bực vì cô không thể đưa ra nổi nửa câu trả lời, không biết ai là người ngốc hơn ai đây? Mẹ của cô đã thắng trong mười bốn năm qua, ngoài điều đó ra, thì ngay từ đầu bà đã đánh mất chiếc thẻ của cuộc chơi.
“Nếu như dượng...”
“Mẹ đánh cuộc là ông ấy sẽ tỉnh lại!” Mẹ Tuần Tuần lẩm bẩm, “Ông ấy đã nói là sẽ chăm sóc mẹ suốt quãng đời còn lại, khi về hưu ông ấy sẽ đưa mẹ tới quảng trường để khiêu vũ, vì vậy, ông ấy phải tỉnh lại.
Vay Tiền Như Thay Áo
Sau khi khuyên mẹ trở về nhà, Tuần Tuần ở lại túc trực bên Giáo sư Tăng. Nhìn khuôn mặt mỗi ngày một hõm sâu xuống của bố dượng, Tuần Tuần rất khó có thể gợi lại rằng, ông đã từng là một người có bước đi vững chãi, cử chỉ nho nhã, không biết lúc ấy có khi nào ông nghĩ mình sẽ ngã gục và hôn mê vào một ngày nào đó, thân thể ông trở thành quân cờ trong ván cờ giữa những người thân của mình không nhỉ?
Buổi chiều, có một số học sinh trong trường đến thăm Giáo sư Tăng, Tuần Tuần đang tiếp họ thì có chuông điện thoại di động, màn hình hiển thị số điện thoại l