Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341919

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1919 lượt.

ô cân nhắc thật kỹ lưỡng. Nhưng mẹ cô nhất quyết không thay đổi ý định. Khi Tuần Tuần hỏi mẹ có thể dồn được bao nhiêu thì mới tá hoả rằng, trong suốt mười mấy năm giữ tiền, số tiền bà tích góp được còn ít hơn cả con gái.
Vay tiền là điều mà Tuần Tuần rất kỵ, dù là giữa những người rất thân thiết nhưng nếu có chuyện liên quan đến tiền thì vẫn trở nên rất khó nói, huống chi Trì Trinh lại là người đặc biệt, nhìn thì thấy trẻ trung nông nổi, nhưng thực ra lại là người rất khó nắm bắt được.
Khi gần tối, Tuần Tuần dặn dò cô hộ lý rồi rời khỏi bệnh viện. Mẹ chồng cô gọi điện tới bảo cô trước khi về nhà thì ghé qua chỗ bà lấy ít đồ ăn về, vì thế Tuần Tuần phải tới nhà bố mẹ chồng một lúc.
Mẹ chồng của Tuần Tuần là một người khéo tay, sau khi về hưu nhàn rỗi không có việc gì làm, bèn nghiên cứu cách thức chế biến các món ăn. Tối qua bà đã làm một ít điểm tâm nên muốn con trai và con dâu nếm thử. Bà là người rất tinh tế, biết Tuần Tuần không thích ăn đồ ăn ngọt, vì vậy ngoài đồ dành cho con trai còn làm riêng cho Tuần Tuần mấy thứ hợp khẩu vị của cô. Tuần Tuần thật lòng khen tài nghệ của bà, khiến bà vui tới mức mỉm cười suốt, trước khi Tuần Tuần ra khỏi cửa còn không quên nhắc: “Mấy chiếc bánh này mẹ cho thêm ít kiềm ăn đấy, ăn nhiều chất kiềm vào thì mới sinh được con trai”.
Tuần Tuần nghe thấy thế liền dừng bước lại. Cách đây không lâu, cô còn luôn trong trạng thái chuẩn bị làm mẹ, nhưng bây giờ, cô đã rất khó hình dung ra đứa con máu thịt của cô và Tạ Bằng Ninh trông như thế nào.
Cô đứng ở cửa, cười đáp lại: “Thứ này phải để đàn ông ăn nhiều hơn thì mới được ạ. À, phải rồi, mẹ ơi, tối hôm qua chẳng phải là anh Bằng Ninh và cô ở nhà ta hay sao? Sao mẹ không bảo anh ấy tiện thể cầm về luôn?”.
“Tối hôm qua?” Ánh mắt bà không che giấu nổi vẻ ngạc nhiên, rồi tối sầm lại ngay sau đó.
“À… ừ… Đúng thế, con phải biết là người già trí nhớ kém lắm, vì thế lại phải để con đến lấy.”
Tuần Tuần gượng cười và gật đầu: “Đâu có, thời gian này vì chuyện của chú dượng con nên con thường xuyên phải ở bệnh viện, ít có thời gian đến thăm bố mẹ”.
Mẹ chồng vuốt ve cánh tay của Tuần Tuần, “Con ngoan, con vất vả quá. Bằng Ninh bận công việc, nếu không thì nó cũng phải đỡ cho con một ít. Nhưng phụ nữ chúng ta là phải như vậy đấy. Đàn ông lo sự nghiệp ở bên ngoài, còn chúng ta thì phải chăm lo việc trong nhà cho tốt. Con cũng thông cảm cho nó, cố gắng dành thời gian ở bên chồng”.
Tuần Tuần không nói gì. Cô bước ra khỏi nhà mẹ chồng, nhìn về hướng mặt trời sắp lặn, hít một hơi thở thật sâu. Có một câu nói rất đúng với cô lúc này: Mẹ chống dù có tốt đến mấy thì cũng là mẹ của người ta. Cho dù trước đó bà có yêu mình đến thế nào đi chăng nữa, thì khi hai vợ chồng có vấn đề, bà cũng sẽ đứng về phía của con trai.
Trên đường về, cô liên tục nhận được điện thoại của mẹ nói, bác sĩ bảo với bà, nên nhanh chóng đưa ra hướng điều trị cho Giáo sư Tăng, nếu quyết định lựa chọn phương án thứ hai, thì phải đến bệnh viện ký cam đoan, tiền điều trị cũng phải nộp dần.
Tuần Tuần hỏi: “Nhưng tiền của con vẫn không đủ thì phải làm thế nào?”.
Mẹ cô ngẫm nghĩ trong mấy giây, rồi cằn nhằn: “Mẹ đã bảo con từ lâu rồi, hàng ngày con nên quản tiền chặt hơn, nhưng con thì sao nào, cái gì cũng nhất nhất nghe lời Tạ Bằng Ninh. Lấy chồng ba năm rồi mà trong tay chỉ có được ngần ấy tiền, như vậy thì còn nói được gì nữa”.
Tuần Tuần không cãi lại bởi cô biết có làm như thế cũng chỉ là vô ích.
“Ngày mai con mang tám vạn tệ của con đến, mẹ cũng còn được một ít, số còn lại sẽ tính sau”, mẹ Tuần Tuần nói.
“Mẹ nghĩ ra được cách gì?” Khả năng của mẹ đến đâu thì Tuần Tuần quá rõ.
“Con bàn với Tạ Bằng Ninh, chắc chắn nó sẽ có tiền.”
“Anh ấy ư?”
“Không phải là nó thì là ai? Người đang nằm trong bệnh viện là bố vợ nó, chuyện liên quan đến sống chết, không lẽ là con rể mà không lo gì?”
“Con với anh ấy vợ chồng, mỗi đồng con bỏ ra đều là tài sản chung của vợ chồng, sao lại nói là anh ấy không lo?”
“Tám vạn tệ? Lúc đầu mẹ phải khổ sở vất vả bao nhiêu để con lấy được Tạ Bằng Ninh chỉ là để lấy tám vạn tệ ấy thôi sao? Nhà vợ xảy ra chuyện lớn, nó đã lấy con thì việc của con cũng là việc của nó.”
Câu “bán mình một cách hợp pháp” của Trì Trinh tự nhiên vang lại lên bên tai Tuần Tuần.
“Giữa con và anh ấy xảy ra chút chuyện”, Tuần Tuần thấp giọng.
“Cái gì?”, rõ ràng là mẹ của Tuần Tuần không nghe rõ.
“Con phát hiện ra rằng, trong lòng anh ấy đã có người khác.”
“Nó cùng với đứa con gái khác giở trò ở bên ngoài bị con bắt được à?”
“Chuyện đó thì không có, nhưng con cảm thấy được.”
Ở đầu dây bên kia, mẹ Tuần Tuần im lặng. Tuần Tuần đưa chiếc điện thoại ra xa, quả nhiên, một lát sau, những lời của bà bắt đầu như trận roi quất xuống, “Cái gì mà cảm giác? Sao mày lại không mở mắt ra mà giống hệt thằng bố chết tiệt của mày thế? Nó đâu có bị mày bắt tại giường, mà cho dù bắt thì cái lý cũng ở trong tay mày cơ mà, thế thì nó lại càng phải đưa tiền ra. Đừng có hồ đồ nữa! Mẹ mày dạy mày thế nào? Đối với đàn ông phải ngon