Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341920
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1920 lượt.
ạ. Tuần Tuần nhấc máy, ở đầu dây bên kia vọng đến giọng nói vừa lạ lẫm vừa quen thuộc, đúng là Trì Trinh.
“Tôi biết ngay là một người như cô sẽ không bao giờ dám để lỡ bất cứ cuộc gọi nào”, trong giọng nói của anh ta ẩn chứa vẻ cười cợt, ngay cả lời chào đầu tiên cũng không có, quen thuộc tới mức không thể hình dung nổi.
Tuần Tuần hỏi: “Anh lấy số điện thoại của tôi từ đâu vậy?”.
“Chỉ để nói chuyện, thế thôi. Tôi nghĩ chúng ta có chung cảnh ngộ, vì thế sẽ có cùng những vấn đề.” Anh ta nói có phần thành khẩn, “Sáng nay Giai Thuyên đã về. Cô ấy nói, tối hôm qua sau khi xử lý xong vết thương ở bệnh viện thì đã muộn, may sao nhà chồng cô cách bệnh viện không bao xa nên Tạ Bằng Ninh đã đưa cô ấy tới nhà mẹ chồng cô nghỉ qua đêm. Về điểm này thì cô và Thiệu Giai Thuyên không giống nhau. Cô ấy là người tính tình thẳng như ruột ngựa, bụng nghĩ gì là thể hiện ngay ra nét mặt, nói dối một cái là biết ngay. Khi về cô ấy còn mua đồ ăn sáng cho tôi, trước đây chưa khi nào cô ấy quan tâm đến tôi như vậy.”
“Thế anh đã phản ứng như thế nào?”
Trì Trinh đáp: “Tất nhiên là tôi không vui rồi, vì vị hôn phu của tôi đã đi cả đêm không về. Có lẽ cô ấy cảm thấy áy náy, như thế chẳng phải tôi sẽ càng được hưởng lợi hay sao? Mà tội gì việc vui lại không làm?”.
“Vô duyên”, Tuần Tuần khẽ đáp.
“Cô cũng có thể được hưởng chút lợi như thế đấy, tất nhiên điều kiện đầu tiên là Tạ Bằng Ninh phải phối hợp mới được”. Ở đầu dây bên kia phía Trì Trinh hình như có cả tiếng nhạc từ trong xe, điều đó khiến cho cô cảm thấy ngữ điệu của anh ta càng to. “Đề nghị của tôi hôm qua cô đã suy nghĩ đến đâu rồi? Bọn họ càng ngày càng lộ liễu, điều ấy chưa hẳn đã là một chuyện xấu. Mặc kệ bọn họ, để đến khi thu lưới về càng cảm thấy thú vị. Với bản lĩnh giả bộ hồ đồ như cô thì việc này chắc cũng không khó.”
Tuần Tuần không nói cho anh ta biết rằng, vấn đề này đã bám riết lấy cô suốt một đêm, cô chỉ nói ra những lời mang tính kết luận.
“Tôi rất hoài nghi, nếu anh thực lòng yêu một người, cho dù có tồi tệ hơn nữa thì cũng không thể đặt cô ấy ở vị trí của một con mồi, rồi bày mưu tính kế như vậy.”
Trì Trinh phản bác lời của Tuần Tuần, “Sai! Điều đó chứng tỏ cô chưa hề yêu. Trên thực tế, chỉ có những người đã từng trả giá về tình cảm thì mới biết được. Bởi vì cô thường quá quan tâm một người, nên mới muốn trả lại cho người ấy gấp bội mà những gì người ấy đã mang đến cho cô. Mọi người đều bận như vậy, ai còn hơi đâu mà để tâm tới những người không mấy quan trọng? Không hỏi han, không ngó ngàng thì mới là lạnh nhạt vô tình”.
Tuần Tuần chán chẳng muốn phản bác lại những lý lẽ đó của Trì Trinh, “Bây giờ tôi chẳng có tâm trí đâu mà nghĩ đến những thứ đó!”.
“Nghe kiểu nói ấy thì hình như tâm trạng của cô đang rất tệ, cô cứ việc coi tôi như thùng rác đi”, Trì Trinh nói với giọng hào phóng.
Tuần Tuần không dám tuỳ tiện sử dụng thùng rác đó, cô lo một ngày nào đó khi không vui, thùng rác đó lại mang những điều mình kể đổ dồn sang cô. Cô định kết thúc câu chuyện, nhưng chợt nhớ ra rằng lúc trước hình như Trì Trinh có nói rằng anh ta từng học y, nên do dự một lúc, cô đã hỏi anh ta rằng có nên sử dụng loại thuốc đặc hiệu đó đối với Giáo sư Tăng hay không.
Quả nhiên, trước khi trả lời, Trì Trinh đã hỏi rất kỹ về tình trạng hiện tại của Giáo sư Tăng. Tuần Tuần đành phải kể lại đúng sự thật về nỗi băn khoăn trước hai sự lựa chọn cho sức khoẻ của ông.
Trì Trinh ngẫm nghĩ một lát rồi mới trả lời: “Tôi biết loại thuốc mà cô nhắc tới. Về mặt dược lý mà nói, bác sĩ điều trị cho bố dượng của cô đã nói khá rõ. Phản ứng của mỗi người với cùng một loại thuốc đúng là khác nhau, không ai dám đưa ra một kết luận chắc chắn hoàn toàn. Nhưng dưới góc độ một người bạn, tôi hỏi cô, nếu cô phản đối thì mẹ cô có từ bỏ phương án đó không?”.
Tuần Tuần cũng chẳng còn tâm trí mà để ý tới việc anh ta thêm từ “một người bạn” vào trong câu, cô thừa nhận , chỉ bằng một câu Trì Trinh đã đi ngay vào cốt lõi của vấn đề.
“Tôi nghĩ rằng không”, cô đáp rất thật thà.
“Vậy vấn đề chỉ còn là có ủng hộ hay không mà thôi. Nói một cách thẳn thắn , rõ ràng hơn, chính là vấn đề tiền nong. Theo như tôi được biết, loại thuốc đó khá đắt, hơn nữa cũng không nằm trong danh mục các loại thuốc điều trị bằng bảo hiểm và chi phí công.” Thấy Tuần Tuần im lặng, anh ta liền nói luôn: “Nếu cô gặp khó khăn…”.
Tất nhiên là Tuần Tuần sẽ từ chối, làm sao cô có thể nói cần tiền của anh ta được. Mặc dù trước khi rời đi, mẹ của Tuần Tuần đã nói rõ rằng cần con gái giúp đỡ về mặt kinh tế, loại thuốc đặc trị cần dùng cho Giáo sư Tăng bao gồm cả thuốc tiêm, mà mỗi mũi tiêm mất cả vạn tệ, tính ra, chi phí ban đầu mất chừng hai mươi vạn tệ. Số tiền này tuy không phải là quá nhiều, nhưng nó vượt quá phạm vi điều trị bằng chi phí công, vì vậy đối với một người không có sự hỗ trợ của bạn bè và người thân như mẹ của Tuần Tuần thì đúng là một con số trên trời. Lúc đó Tuần Tuần cũng đã nói rõ với mẹ rằng, số tiền trong tay mà cô có thể huy động tối đa cũng chỉ được hơn tám vạn tệ, mong mẹ c