pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341929

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1929 lượt.

ngọt, phải quản lý…”.
“Con chỉ tiện mồm nói thế thôi, bây giờ thì không có chuyện gì nữa rồi.” Tuần Tuần nói xong thì gác máy, mặc dù có thể hình dung ra cảnh ở đầu dây bên kia mẹ cô sẽ nhảy dựng lên như thế nào. Cô thấy hối hận, chuyện này ngay từ đầu không nên nói với mẹ.
Khi về đến nhà thì Tạ Bằng Ninh đã ở trong thư phòng. Tuần Tuần đi thăm con mèo, đúng là nó không bị trừng phạt nhiều, sau đó cô bước tới bên chồng, đặt chỗ bánh mẹ chồng làm lên bàn của anh.
“Mẹ nói tối qua anh về nhà, nhưng lại quên không đưa cho anh thứ này.”
Tạ Bằng Ninh nhìn cô một cái, rồi mở hộp ra, cười: “Có còn là trẻ con nữa đâu, ai mà ăn những thứ này”.
“Tay của Thiệu Giai Thuyên không sao chứ?”, Tuần Tuần hỏi với giọng rất thản nhiên.
“À, đã tiêm vắc xin rồi, chắc là không có chuyện gì đâu.” Tạ Bằng Ninh đặt tay lên tay của Tuần Tuần, “Sao quầng mắt em thâm thế, không ngủ được à? Bệnh của chú dượng em thế nào rồi?”.
Tuần Tuần nhìn vào hai bàn tay giao nhau, bụng nghĩ, không lẽ đây đúng là “phản ứng áy náy” như lời Trì Trinh nói?
Ngẫm nghĩ một lát, cô khẽ nói: “Bằng Ninh, em có chuyện này muốn thương lượng với anh… Bây giờ trong túi anh có dư tiền không?”.
“Em cần bao nhiêu?”, Tạ Bằng Ninh ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên kể từ sau đám cưới Tuần Tuần hỏi tiền anh, trước đây về mặt kinh tế họ đã quy định rất rõ ràng, Bằng Ninh lo tiền tiêu trong nhà và trả cho Tuần Tuần một khoản tiền như đã hứa, cô chưa bao giờ kêu thiếu tiền.
“Anh có bao nhiêu?”, Tuần Tuần cúi đầu xuống hỏi.
“Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Bệnh của chú dượng em cần phải có hai mươi vạn tệ, nhưng số tiền mà em có cộng với số tiền của mẹ không đủ.”
“Hai mươi vạn tệ, sao lại như thế được? Rõ ràng là chú dượng em được hưởng chế độ bảo hiểm y tế cơ mà!”
Bằng Ninh nói như vậy, Tuần Tuần buộc phải nói cặn kẽ bệnh tình của chú dượng cho chồng nghe.
“Như thế không thể được!” Tạ Bằng Ninh cũng từng học y, nên hiểu về sự việc này chẳng mấy khó khăn. Cố nén nỗi kích động trước đó, anh lấy lại bình tĩnh giảng giải cho vợ, “Trước hết chúng ta tạm thời chưa bàn tới sự an toàn của loại thuốc đó, mà vấn đề ở chỗ mẹ em đã đưa ra một quyết định rất không sáng suốt. Dựa vào đâu mà hai mẹ con em lại dốc tất cả những gì mình có để trả chi phí cho loại thuốc ấy, còn các con ông ấy thì ngồi nhìn mà chẳng làm gì? Nếu là người khác sẽ hiểu rõ cái lợi cái hại ở trong đó hơn. Mẹ em không có văn hoá thì không cần nói đến, nhưng em cũng hồ đồ! Nếu như…”.
Bằng Ninh cứ thao thao bất tuyệt phân tích cho cô thấy cái lợi, cái hại, cái được, cái mất và hậu quả của chuyện đó, phân tích rất sáng suốt và đầy lý lẽ.
Tuần Tuần cứ ngây người ra nghe Bằng Ninh nói, rồi đột nhiên cắt ngang lời anh: “Bằng Ninh, vừa rồi mình thu tiền cho thuê nhà cả năm, liệu anh có thể đưa trước chỗ tiền đó cho em được không? … Ý em là chuyển sang cho em, sau này em sẽ bù lại”.
Sau khi tổ chức đám cưới một năm, hai vợ chồng đã đầu tư mua một căn hộ nhỏ, vì đất ở khu vực đó tăng giá, nên họ đã cho thuê, thu nhập cũng kha khá.
“Xem ra em không nghe rõ những lời anh nói rồi!”, Tạ Bằng Ninh thở dài.
“Thế những lời em nói, anh có nghe rõ không?”
Lúc ấy căn hộ đó phải trả hết tiền ngay, khi mua giá đất còn tương đối rẻ, Bằng Ninh bỏ ra một nửa, một nửa còn lại là tiền Tuần Tuần gom góp được trước khi cưới và tiền bán một ít đồ nữ trang.
Bằng Ninh do dự một lát, rồi đáp: “Đúng là đưa số tiền đó cho em không có vấn đề gì. Nhưng mấy hôm trước Giai Thuyên nói là ở chỗ cô ấy có một hạng mục đầu tư rất thích hợp cho chúng ta, nên anh đã đưa số tiền tạm thời chưa sử dụng đến cho cô ấy rồi”.
Tuần Tuần đã rõ, mẹ chồng cô cũng có lần nói, Thiệu Giai Thuyên làm cố vấn cho một công ty đầu tư tiền tệ ở Thượng Hải…
Không hiểu sao tôi cứ có cảm giác anh ta đang sỉ nhục trí thông minh của cô.
Rất nhiều lúc, vì cô đòi hỏi quá ít nên người ta mới không cho cô cái gì, kết quả là cô chẳng có gì cả.
Trì Trinh đúng là đồ khốn, câu nào anh ta nói cũng như đinh đóng cột.
Tuần Tuần chầm chậm rút tay về, hỏi bằng giọng lạnh lùng: “Không lẽ anh thấy rằng đến một câu thông báo cho em biết cũng là điều không cần thiết?”.
Tạ Bằng Ninh có vẻ hơi bối rối, “Anh tưởng rằng em không để ý đến chuyện này”.
“Giống như việc em đã không để ý đến chuyện tối qua anh ở đâu chứ gì?”
Lần này thì đúng là ánh mắt của Tạ Bằng Ninh không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Một hồi lâu sau, anh ta mới mỉm cười tự giễu: “Nói đến chuyện tiền nong, tự nhiên anh cảm thấy em biến thành một người khác”.
Nói rồi Tạ Bằng Ninh lấy ra từ ngăn kéo một chiếc thẻ ngân hàng và đẩy về phía Tuần Tuần.
“Thôi được rồi, cãi nhau về chuyện này đúng là vô vị. Trong đó có hai mươi vạn, trong tay anh chỉ có khoản tiền mặt ấy thôi, nếu em cần thì cầm lấy đi.”
Tuần Tuần đưa tay miết lên chỗ lồi của tấm thẻ, trong đầu toàn nghĩ đến những chuyện không liên quan.
Đó là một sự so sánh rất khập khiễng.
Ngửa tay ra xin tiền của người khác chẳng khác gì việc cởi bỏ quần áo trước mặt người ấy. Nếu chấp nhận sự giúp đỡ của Tr