XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341978

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1978 lượt.

n ngồi xuống, đưa mắt nhìn xung quanh, bắt đầu tính thử xem tiền mặt trong túi cô mang theo hôm nay có đủ hay không. Đó là một nhà hàng Hồng Kông trong khu mua sắm ở đường Cao Trung Đoan, món ăn rất tinh tế, giá cả cũng không hề rẻ chút nào. Tuy lần nào cũng là mẹ Tuần Tuần mời, nhưng đến khi thanh toán tiền thì bà chỉ chăm chăm vào việc xỉa răng, Tuần Tuần đã quen với kiểu ấy từ trước.
“Mẹ tiện tay gọi mấy món điểm tâm cho con, con xem thực đơn đi. Nhân dịp cuối tuần cũng nên tự thưởng cho mình một bữa”, mẹ Tuần Tuần đẩy bảng thực đơn sang phía cô với một vẻ điệu đà, tao nhã.
Tuần Tuần lật xem thực đơn một lượt rồi gập lại: “Con không đói lắm, con ăn mấy món điểm tâm mà mẹ gọi là được rồi.”
“Như thế sao được? Mẹ đã nói rồi, hôm nay mẹ đãi con một bữa thật ngon”, đôi lông mày cong cong của mẹ Tuần Tuần hơi chau lại. Hôm nay bà ăn mặc rất chải chuốt, xem ra bà đã tốn không ít công sức cho việc này. Khẽ nhấp một chút nước chanh, bỗng nhiên bà nở nụ cười, giơ tay vẫy về phía ngoài cửa.
Tuần Tuần quay đầu lại, cái người hết giờ làm đi đánh bóng đang đi về phía họ, xem ra anh ta đã đánh một quả “sát biên”.
Tuần Tuần không chút ngạc nhiên vì sự “bất ngờ” đó, mà chỉ hạ giọng, nói với mẹ cô bằng vẻ bất lực: “Đi dạo phố là đi dạo phố, mẹ gọi anh ta tới làm gì?”.
Mẹ cô cầm thực đơn che mặt, đáp: “Con ngốc thế? Mẹ gọi người đến để thanh toán tiền thì có gì là không tốt? Món ăn ở đây đắt lắm!”. Nhân lúc Trì Trinh vẫn chưa tới nơi, bà nói tiếp với con bằng vẻ bí hiểm và đắc ý: “Con cứ yên tâm, mấy món mẹ vừa gọi là đắt nhất đấy”.
Đúng lúc Tuần Tuần trừng mắt lên thì Trì Trinh ngồi xuống bên cạnh, hỏi với vẻ rất hào hứng: “Cô và Tuần Tuần nói chuyện gì mà có vẻ chăm chú thế?”.
Mẹ của Tuần Tuần đáp với vẻ rất nhân từ: “Tôi đang nói với Tuần Tuần, mấy người trẻ tuổi các con đi làm vất vả, cần phải ăn mấy thứ để tẩm bổ”.
Tuần Tuần bổ sung mấy câu: “Đúng thế, nếu không thì ăn mấy con ngỗng béo là bổ nhất!”.
Trì Trinh gọi người phục vụ đến, cười, nói: “Bổ hay không bổ thì tôi cũng không hiểu lắm, nhưng tôi thích nhất là món gà rán mật ong và món tôm Quảng Đông của nhà này, nếu cô và Tuần Tuần chưa thử, thì theo cháu nên gọi thêm một suất… Hôm nay cô để tóc đẹp quá, trông rất hợp với đôi khuyên tai”.
Mẹ Tuần Tuần cười có vẻ thích thú, “Tôi cứ tưởng Tuần Tuần nhà tôi tất bật tìm công việc gì tốt, cuối cùng hoá ra lại là công ty của nhà cậu. Đúng là không phải là người một nhà thì không bước chân vào được!”.
“Cháu cũng đã nói với Tuần Tuần rồi, nếu cô ấy bằng lòng thì thực ra không phải vất vả đến thế”, Trì Trinh nói xa xôi rồi liếc nhìn Tuần Tuần.
“Không phải là người ngoài, sao lại nói vất vả với không vất vả”, mẹ Tuần Tuần thực sự coi Trì Trinh là người trong nhà.
Tuần Tuần phì cười, bây giờ thì cô đã rõ, chỉ cần mẹ cô và Trì Trinh gặp nhau, thì cô sẽ trở thành người ngoài cuộc ngay. Tăng Dục đã rất đúng khi nói rằng: Người bình thường không thể nào nói chuyện nghiêm túc với người mắc bệnh thần kinh được, họ sẽ làm cho bạn mắc chứng tâm thần phân liệt, rồi sau đó đánh bại bạn bằng kinh nghiệm của họ.
Tuần Tuần ấn vào cánh tay đang cầm cốc nước đang đưa lên định uống của Trì Trinh, bình tĩnh nhắc nhở: “Cốc của anh vẫn còn ở trong tay người phục vụ, cốc này là của tôi”.
“Ồ!” Trì Trinh như hiểu ra vấn đề, quay sang nói với mẹ Tuần Tuần: “Có Tuần Tuần ở trong công ty, tuy vất vả một chút, nhưng cũng giúp cháu rất nhiều”.
“Tổng giám đốc Trì đừng có đề cao tôi quá.”
“Tôi chỉ nói ra những lời thật lòng. Có lẽ cô không biết hết đâu, Trần Châu là người do cha tôi cử tới, còn Tôn Nhất Phàm thì là người của vợ cha tôi, chỉ có cô mới là người của tôi.”
Mấy từ “người của tôi” được Trì Trinh nói ra với vẻ rất thân thiết, Tuần Tuần biết là anh ta cố tình nói như vậy. Đúng là đáng ghét, chỉ hơn được mấy câu mà cũng cười rất vui. Lúc này Tuần Tuần mới cảm thấy câu nói đó của Trần Châu là rất xác đáng. Tuy cô không phải là bạn gái của anh ta, nhưng giờ đây con công này đã quen với việc chìa hẳn cái đuôi trọc lốc về phía cô.
“Tôi thực sự không hiểu việc đấu đá phe phái của các anh, tôi chỉ biết công việc của mình thôi”, Tuần Tuần thể hiện rõ lập trường.
Trì Trinh mỉm cười, “Cô biết từ chối Tôn Nhất Phàm thế là đủ rồi”.
“Ôi chao!”, tiếng thở dài của mẹ Tuần Tuần đã kéo sự chú ý của hai người trở lại.
“Nhìn cảnh hai đứa mà cô chợt nhớ đến chuyện giữa cô và bố đẻ Tuần Tuần. Giờ thì ông ấy đã biến thành tro bụi rồi, nhưng hồi còn trẻ ông ấy cũng có những điểm giống cậu, chiếc mũi cao, đôi lông mày đen, nhưng ông ấy không bản lĩnh như cậu, cũng ít hơn tôi hai tuổi và rất thích đấu khẩu với tôi… Trì Trinh này, giá như cháu sinh sớm mấy năm thì tốt biết bao, phụ nữ nhanh già, lấy người ít tuổi hơn mình thì trong lòng lúc nào cũng nơm nớp lo sợ.”
“Mẹ, sao mẹ lại lôi những chuyện đó ra nói thế?”
Trì Trinh bắt đầu cảnh giác, mắt hơi nheo lại, chờ đợi câu tiếp theo của mẹ Tuần Tuần. Không ngờ bà đột ngột chấm dứt dòng hồi ức ấy, đưa tay sờ lên đôi khuyên tai to tướng, “Đôi khuyên t