Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Phù Thế Phù Thành

Phù Thế Phù Thành

Tác giả: Tân Di Ổ

Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341987

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1987 lượt.

anh ta lại nhắc đến tàu hoả gì đó, nên gọi ngay phục vụ đến để thanh toán.
“Cô muốn mời tôi ăn cơm à?”, Trì Trinh tò mò.
“Hôm nay vốn là tôi và mẹ cùng ăn cơm với nhau, tôi không rõ vì sao anh lại tới. Thôi, coi như để cảm ơn anh đã tặng quà cho mẹ tôi là được”, Tuần Tuần đáp miễn cưỡng.
Trì Trinh cũng không phản đối, mặc cho cô lấy ví tiền ra.
Tuần Tuần cầm hoá đơn liếc qua, bất giác thầm kêu lên, mẹ đúng là đã ra tay rất mạnh. Những món ăn bà gọi đều rất đắt!






Người Ở Lại Mới Là Người Thực Sự Yêu Cô
Sau hơn một tháng đi làm, lần đầu tiên Tuần Tuần nhận được lương. Vì là đang trong thời gian thử việc, trừ tiền thuế thu nhập số còn lại chẳng còn được như mong muốn. Nhưng vì đã ba năm cô chưa được sở hữu số tiền chính đáng thuộc về mình như vậy, do vậy dù chỉ là một xu cô cũng rất coi trọng.
Cô mang tiền lương về nhà, đưa cho mẹ một nửa. Mẹ cô đang ngồi xem phim truyền hình, nhận được tiền từ tay cô, nét mặt cũng dịu đi hẳn, chậm rãi đếm xong rồi mới cất vào trong túi, sau cùng mới nói bằng giọng không vui: “Con đi làm cả tháng trời mới kiếm được có ngần ấy thôi à? Nếu sớm biết như thế này thì lúc đầu sao lại còn làm như vậy. Con cũng biết đấy, giá cả bây giờ cái gì cũng đắt, đồng tiền chẳng còn mấy giá trị, nhìn thì không phải là ít, nhưng đi tiêu mới thấy nó chẳng là gì, nếu phải trả tiền thuê nhà, trừ tiền ăn nữa thì không biết có đủ không…”
Tuần Tuần nghe xong, suy nghĩ một lát, để lại một ít cần thiết cho sinh hoạt, chỗ còn lại đưa hết cho mẹ cô, “Đủ hay không thì con cũng chỉ còn ngần này”.
Mẹ cô đáp: “Thực ra mẹ cũng không có ý đòi tiền của con, dù con không đưa lấy một xu thì mẹ cũng vẫn nuôi con lớn khôn. Đưa cho mẹ cũng là để mẹ giữ hộ con mà thôi”.
Thấy thời cơ đã chín muồi, Liên Tuyền nhận thấy mình và Tăng Dục có lẽ nên rút lui vì vậy khẽ đập vào tay bạn gái nói: “Chúng ta đi trước đi. Anh có chuyện này muốn nói riêng với em.”
Tăng Dục vẫn còn đang mải tranh luận với Trương Vu Thành về việc trưng thu thuế bất động sản, nghe thấy Liên Tuyền nói thế mới như sực tỉnh, vội nói: “Vâng, vâng”, rồi cười tít mắt đứng lên cùng Liên Tuyền rời khỏi chỗ đó, trước khi đi còn nháy mắt với Tuần Tuần.
Nhìn theo hai người đó, Trương Vu Thành nói với Tuần Tuần: “Tôi là người lạc hậu nên thường không hiểu lắm về những chuyện này…Theo tôi, họ hoàn toàn hợp nhau, chỉ là không hiểu vì sao lại cứ cố vạch ra ranh giới giữa hai người. Thực ra, giữa nam và nữ dù cả hai người đều có sức hấp dẫn đối với nhau, nhưng không đi đến hôn nhân là chuyện bình thường, còn chuyện yêu nhau thực lòng và kết hôn tất nhiên lại càng là chuyện bình thường. Tôi muốn thấy hai người đó mở rộng lòng và nói rõ với nhau một lần, như vậy chuyện sau đó sẽ dễ hơn nhiều”.
Tuần Tuần nói: “Nhưng thường thì mở rộng lòng lại là chuyện khó khăn nhất”.
“Điều cô nói cũng rất đúng”.
Lúc ấy chưa tới tám giờ, còn tương đối sớm. Trương Vu Thành đề nghị đến thường thức trà ở quán bạn anh ta, Tuần Tuần không từ chối.
Vừa lên xe của Trương Vu Thành thì Tuần Tuần nhận được điện thoại, Trì Trinh vẫn không chịu từ bỏ, một mực khuyên cô tới dự buổi gặp mặt giữa các đồng nghiệp, anh ta nói đã nộp cả tiền của cô rồi, bảo cô mau tới.
Cô tắt điện thoại xong, Trương Vu Thành cười hỏi: “Tôi không chiếm dụng quá nhiều thời gian của cô đấy chứ?”.
“Không đâu. Chỉ là đồng nghiệp thôi mà.”
“Phải, sau giờ làm việc thỉnh thoảng xả hơi một chút cũng là chuyện tốt, trước đây lúc nào tôi cũng trong trạng thái căng thẳng, lúc nào cũng nghĩ đợi công việc đi vào quỹ đạo sẽ hưởng thụ cũng chưa muộn. Ai ngờ, sự nghiệp thì cũng có thể gọi là thuận lợi, nhưng vợ tôi vì thấy tôi quá dồn tâm trí vào công việc, chán nản đã làm đơn ly hôn. Tôi cảm thấy cô là một người vợ rất tốt.”
“Tôi…”, Tuần Tuần không biết nên đáp lời như thế nào, nói rằng vì chồng có người khác nên chia tay, hay là vì mình có hành vi không đoan chính. Dường như cả hai điều đó đều đúng, nhưng lại cũng không đúng. Đúng lúc cô đang đắn đo, điện thoại lại vang lên.
Trì Trinh nói: “Triệu Tuần Tuần, gặp mặt đồng nghiệp cũng là một hoạt động tập thể của công ty, cô có biết điều đó không? Cô mà như thế…”.
Lần này Tuần Tuần không nhiều lời với anh ta nữa mà tắt ngay điện thoại, dù cô đã hình dung ra vẻ mặt tức giận của anh ta.
“Thực ra cũng không có quá nhiều nguyên nhân, sau khi một thời gian ở cùng nhau cảm thấy tình cảm không hợp, vì thế chúng tôi đã đi đến quyết định chia tay nhau”, Tuần Tuần nói với Trương Vu Thành.
“Vậy cô đã nghĩ tới việc tìm một người bạn đời như thế nào chưa?”
“Đó nên là một người mang lại cho tôi cảm giác an toàn, không phải nơm nớp lo sợ ngày mai sẽ ra sao, thế là được.”
Nói xong, cô bỗng thần người ra, thực ra Tạ Bằng Ninh chẳng phải cũng đã từng như vậy sao?
“Tôi hiểu, nghe nói nhà cô còn có mẹ, bố dượng thì vừa mới qua đời, đúng không?”
“Đúng vậy, tôi…xin lỗi”. Tiếng chuông điện thoại một lần nữa lại vang lên quấy rầy cô, vì có người bên cạn