Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341976
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1976 lượt.
c mới, đãi ngộ của Nghiêu Khai rất tốt, nơi làm việc cũng như thời gian làm rất hợp ý cô. Mất chỗ làm này chưa hẳn là cô không tìm được chỗ khác, nhưng phải chờ đến bao giờ, và đến lúc đó tình hình ra sao cô cũng không thể biết.
Tuần Tuần không muốn động đến “Quỹ khi không còn gì”, số tiền đưa cho mẹ cô trước khi Giáo sư Tăng qua đời cũng đã dùng hết, căn hộ thì không thể bán được, chỗ cổ phiếu và bảo hiểm lúc này đang lỗ to, trong tay mẹ cô tuy có được số tiền tuất kha khá, nhưng đó là sợi dây cứu mạng của mẹ. Là mẹ con, cho dù mẹ không đuổi cô ra khỏi nhà, nhưng nếu cô không có tiền nộp sinh hoạt phí, không biết cô sẽ bị mẹ chửi và sỉ nhục như thế nào nữa.
Tuần Tuần định sẽ đứng thẳng người, ngẩng cao đầu, nhưng sau đó thì sẽ thế nào đây? Không thể cùng với Trì Trinh, nhưng công bằng mà nói, tuy lòng dạ anh ta khó dò song cũng không đến nỗi đê tiện, hèn hạ. Mong có một người theo đuổi mình, dù lên non xuống biển cũng không nề hà, chỉ là giấc mộng của thời thiếu nữ, tuy Tuần Tuần chưa biết rõ mình có ý nghĩa gì với Trì Trinh, nhưng như lời anh ta nói, chỉ cần cô giữ vững lập trường, thì anh ta cũng chẳng thể làm gì được. Chưa biết chừng thời gian lâu dần, ý nghĩ ấy trong lòng anh ta sẽ phai nhạt, còn cô sẽ có được cơ hội, càng dễ dàng tìm được chỗ kiếm miếng cơm tốt hơn.
Tuần Tuần cứ đi đi lại lại trước toà nhà ấy mãi, cuối cùng quyết định quay trở lại Nghiêu Khai. Lúc đó đã quá thời gian làm việc gần mười phút. Vì Trì Trinh, Tuần Tuần cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, lúc này điều tốt nhất là cô coi việc vào làm tại văn phòng thuộc công ty Dịch vụ Tư vấn Kỹ thuật của gia tộc họ Trì như một lần chơi cổ phiếu, được ngày nào hay ngày ấy một cách tự nhiên.
Không ngờ, khi tới khu vực làm việc, thì cô đã thấy bên trong có tới hai chục người đang ngồi, ngoài nhân viên làm việc trong những ngăn ô vuông thẳng hàng của văn phòng, thì là những người đang đứng chờ ở phía trước phòng làm việc chật hẹp. Tuần Tuần bước vào trước cái nhìn của đám đông. Rồi cô chợt phát hiện thấy, trên tấm biển ở cửa của phòng làm việc nhộn nhịp nhất có viết ba chữ: Phòng Tài vụ. Người trung tuổi hôm trước phỏng vấn cô cũng đi từ phòng làm việc của mình ra, đón Tuần Tuần, nói: “Tôi cứ tưởng là cô không tới. Có phải bị tắc đường không? Nào, lại đây, việc hôm nay không nhiều lắm, một lát nữa thì làm quen với môi trường làm việc, bây giờ tôi đưa cô tới vị trí làm việc của mình”.
Người ấy có vẻ hồ hởi, niềm nở, Tuần Tuần không rõ là chủ quản nhân sự anh ta có biết mình có mối liên hệ với Trì Trinh hay không, và biết đến mức độ nào. Cô ngoan ngoãn đi theo ông ta vào phòng Tài vụ, trong đó có một người đàn ông và một phụ nữ. Người đàn ông chừng gần năm mươi tuổi, dáng gầy gò, nhanh nhẹn, người phụ nữ chừng ba nhăm, ba sáu, hơi béo, đeo kính gọng đen.
“Xin giới thiệu với mọi người một đồng nghiệp mới, đây là nhân viên kế toán mới, Triệu Tuần Tuần, mọi người làm quen nhau đi”, người phụ trách nhân sự chỉ Tuần Tuần, nói với hai người kia.
“Bây giờ thì làm gì mà có thời gian rỗi!” Người phụ nữ đeo kính đeo đáp lại với vẻ không vui, “Cô là Triệu Tuần Tuần, ngày đầu tiên đi làm mà đã tới muộn, tôi lại tưởng người về báo cáo đông, thêm một người thì bớt việc”.
Tuần Tuần đỏ mặt, vội cúi gập người xuống tỏ ý xin lỗi, rồi không biết có giúp đỡ được hay không, vội chạy tới phía sau người phụ trách bộ phận Tài vụ chờ sai bảo, trong lòng chỉ lo lại làm sai điều gì.
Trì Trinh không hiểu từ đâu tới, đứng ở ngoài cửa phòng làm việc của họ, nói chuyện với vẻ rất quen thuộc với mấy người tay cầm hoá đơn, mắt không nhìn Tuần Tuần. Đúng lúc đó, người phụ trách nhân sự cũng tiến đến, cười nói với anh ta: “Tổng giám đốc Trì, đây là nhân viên kế toán mới chúng tôi vừa tuyển”.
Rõ ràng là mọi chuyện do anh quyết định, thế mà lại còn diễn. Tuần Tuần đưa mắt nhìn người phụ trách nhân sự, biết ông ta cố tình làm vậy, nên cũng hướng về phía “Tổng giám đốc Trì” cúi người xuống thay cho lời chào.
Trì Trinh nhìn nhân viên mới, hơi trầm ngâm một chút rồi cũng gật đầu. Tuần Tuần cúi đầu nhìn bản báo nợ mà sếp nữ vừa đưa cho, cố ý tránh ánh mắt của Trì Trinh, một tấm phiếu đính không chặt từ tay cô rơi xuống, cô vội cúi người xuống nhặt, không may va vào làm lật cả chiếc máy tính bên cạnh sếp nữ.
Sếp nữ của Tuần Tuần kêu lên một tiếng, Tuần Tuần cuống quýt cúi xuống định nhặt lên, thì đã có người bước đến nhặt hộ đám giấy tờ và cầm chiếc máy tính lên. Đó là một đồng nghiệp ở gần cô nhất. Người ấy đưa đám đồ đó cho Tuần Tuần, nhoẻn miệng cười. Tuần Tuần cảm ơn mấy câu liền, mặt đỏ như gấc. Bình thường cô không phải là người hậu đậu, đúng là trong lòng đang vướng bận thì rất dễ xảy ra sơ suất.
“Phòng Nhân sự các anh càng ngày càng không đáng tin cậy, rõ ràng biết là lúc đang cần người, lần sau có mắt mà chọn người, đề nghị các anh chọn một người biết về giờ giấc một chút”, sếp nữ của Tuần Tuần thể hiện rõ sự không vừa lòng của mình chẳng cần giấu giếm.
Nghe vậy Tuần Tuần lại càng lúng túng hơn, cô cảm thấy như có mìn rải bốn xung quanh, và không