Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341975
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1975 lượt.
ai mà cậu tặng tôi, tốt thì tốt thật đấy, nhưng đeo mãi cũng thấy đau”.
Tuần Tuần định nói, “đôi vũ khí lợi hại” ấy đeo ở đâu chẳng đau.
Trì Trinh lập tức hiểu ý bà, liền đáp: “Như vậy là không ổn rồi, chắc chắn là họ gia công không cẩn thận. Hoá đơn còn ở trong hộp đấy ạ… Hay là thế này, để cháu bảo người tới, lát nữa sẽ đưa cô về lấy chiếc hộp, rồi sau đó tới cửa hiệu đó đổi lấy đôi khác, nếu không được thì chọn thêm đôi nữa. Cũng chỉ tại cháu sơ suất không chọn cẩn thận”.
Tuy miệng mẹ Tuần Tuần nói: “Thế thì phiền cho các cháu quá”, nhưng ai cũng thấy vẻ mừng rỡ hiện rõ trên nét mặt bà.
“Cô biết cháu là người làm việc gì cũng rất ổn thoả, bố Tuần Tuần chẳng thể nào so sánh được với cháu.”
“Đâu có, cô quá khen rồi.”
Trì Trinh cúi đầu uống nước, vẻ mặt như không có chuyện gì. Tuần Tuần không khỏi cảm thấy khâm phục anh ta, nếu so về khoản lựa gió bẻ lái thì Tuần Tuần không phải là đối thủ của anh ta. Trần Châu và Tôn Nhất Phàm đều coi Trì Trinh là vật trang trí trong công ty, nhưng ai là chim hoàng yến đích thực thì vẫn còn chưa biết.
Trì Trinh gọi điện thoại lệnh cho người đến ngay lập tức. Lúc đầu Tuần Tuần nghĩ đó là lái xe của công ty, đang nghĩ xem mình có nên tránh mặt không, không ngờ, chỉ một lát sau người xuất hiện bên bàn ăn của họ chính là người phụ trách nhân sự, Chu Thuỵ Sinh.
Chu Thuỵ Sinh đưa tay gạt mồ hôi trên trán, khuôn mặt trắng đỏ bừng, chắc hẳn ông ta đã phải tới đây với tốc độ nhanh nhất có thể. Nhìn thấy Tuần Tuần ông ta cũng không tỏ vẻ gì ngạc nhiên mà chỉ chào họ một câu xong, quay sang hỏi Trì Trinh: “Tổng giám đốc gọi tôi có việc gì ạ?”.
Ở công ty, Tuần Tuần không mấy khi gặp Chu Thuỵ Sinh. Trong suy nghĩ của cô thì đó là một người tháo vát và giàu kinh nghiệm, lúc nào cũng tươi cười, với ai cũng hoà nhã, vì giỏi dàn xếp mọi chuyện nên không khỏi khiến người ta cảm thấy ông ta quá khôn khéo. Bởi Chu Thuỵ Sinh là người duy nhất biết Trì Trinh và Tuần Tuần quen biết nhau, nên thường ngày Tuần Tuần luôn có ý cảnh giác đề phòng. Thực ra, Chu Thuỵ Sinh cũng giữ chuyện đó rất kín, phải tinh ý lắm thì mới nhận thấy ông ta luôn tỏ ra thiện chí với cô.
Trì Trinh bảo Chu Thuỵ Sinh ngồi xuống, rồi nói rõ nhiệm vụ đưa mẹ của Tuần Tuần tới đổi đôi khuyên tai. Cô cảm thấy áy náy, vì như vậy rõ ràng là Trì Trinh đã sai người của công ty đi giải quyết việc cá nhân, hơn nữa ánh mắt của Chu Thuỵ Sinh khiến cô thấy rất không tự nhiên. Có lẽ, trong mắt ông ta dường như cô và những cô gái được Trì Trinh bao chẳng có gì khác biệt.
“Mẹ, để lát con đưa mẹ đi đổi là được, tiện thể đưa mẹ đi mua quần áo, được không? Không cần phải phiền đến người khác đâu.” Miệng nói, mắt Tuần Tuần nhìn mẹ ra hiệu, hy vọng bà sẽ hiểu tình hình trước mắt, không để con gái rơi vào hoàn cảnh khó khăn.
Chu Thuỵ Sinh vội nói: “Không có gì phiền đâu, cô Tuần Tuần khách sáo quá rồi. Không ngờ mẹ cô lại trẻ như vậy, nếu được giúp đỡ tôi rất lấy làm vinh hạnh”.
Rồi sau đó ông ta quay sang giới thiệu mình với mẹ Tuần Tuần. Mẹ Tuần Tuần được khen sướng quá cứ cười suốt, rồi cũng quay sang khen ông ta có cái tên rất đẹp.
“Chu Đại Sinh, Chu Đại Phúc, Tạ Thuỵ Lân, rồi đến Chu Sinh Sinh, nghe tên đã thấy là người có phúc rồi.”
Chu Thuỵ Sinh ngây người ra, vội khen mẹ Tuần Tuần “rất vui tính”.
Tuần Tuần nghe hai người nói chuyện mà thấy ngượng chín người, đưa mắt nhìn sang Trì Trinh bên cạnh, anh ta đang xoay xoay chiếc cốc trong tay, khoé môi ẩn hiện một nụ cười khó hiểu, làm ra vẻ như người ngoài cuộc.
Phụ vụ lần lượt bê các món họ chọn lên, Chu Thuỵ Sinh quan sát điệu bộ của ba người, chủ động nói: “Chỗ này rất được, hiếm khi có dịp vui như hôm nay, hay là gọi thêm một chai hồng tửu cho vui. Tôi biết ở đây bọn họ có loại rượu để hàng năm”.
Tuần Tuần chưa kịp từ chối thì Trì Trinh đã đáp bằng giọng không mấy hào hứng: “Hồng tửu thì có gì là ngon. Tôi cảm thấy hồng tửu là vô vị nhất đấy”.
“…Cũng phải! Hồng tửu vô vị, tôi nhớ rồi, cậu thích loại mạnh hơn một chút, để tôi đi gọi nhé! Phải rồi, chỉ có những kẻ bắt chước đua đòi giới văn nghệ sĩ mới uống hồng tửu”, Chu Thuỵ Sinh nói với vẻ nịnh nọt.
“Ha ha” Trì Trinh cười, “Nói cho ông biết một bí mật nhé, cha tôi thích nhất là hồng tửu đấy”.
Câu nói này của Trì Trinh khiến cho Chu Thuỵ Sinh quen gió chiều nào che chiều ấy không biết phải đối đáp ra sao, chỉ còn biết đưa tay lau mồ hôi trên trán. Mẹ Tuần Tuần cũng bật cười vì thấy thú vị.
“Chủ tịch Hội đồng quản trị khác chứ, ông ấy là người thực sự có phẩm chất, những kẻ đua đòi, bắt chước giới văn nghệ sĩ làm sao so được với ông ấy”, Chu Thuỵ Sinh cũng cười theo.
Trì Trinh vẫn tỏ vẻ không đồng ý, “Phẩm chất thật sự cái gì chứ? Ông nói không sai, ông ấy đúng là người đua đòi bắt chước giới văn nghệ sĩ!”.
“Chuyện này… Tổng giám đốc Trì đúng là rất biết nói đùa”.
“Thôi được rồi, ông đừng có căng thẳng, tôi hiểu rồi, ý của ông muốn nói là, cha tôi uống hồng tửu thì không phải là kẻ đua đòi bắt chước giới văn nghệ sĩ, còn người khác thì như vậy, đúng không?”
“Đúng,