Tác giả: Tân Di Ổ
Ngày cập nhật: 03:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341977
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1977 lượt.
hiểu vì sao lại vướng vào một quả.
Trì Trinh cười, nói nhỏ với người phụ trách nhân sự mấy câu rồi rời đi. Người phụ trách nhân sự giơ tay ra hiệu cho mọi người trật tự, rồi nói trước đám đông: “Triệu Tuần Tuần, hôm nay cô đến muộn. Mặc dù đây là ngày đầu tiên cô đi làm, nhưng vẫn phải theo quy định của công ty. Cô bị phạt năm mươi tệ, bằng tiền mặt!”.
Tuần Tuần chẳng còn cách nào khác, đành lấy ví tiền ra. Cô không thể ngờ được, công việc mới lại bắt đầu bằng một màn khó coi đến như vậy.
Đến giờ ăn cơm trưa, công việc vẫn còn chưa kịp làm quen, thì cô bị đồng nghiệp sai ra ngoài đặt mua cơm, vì họ cho rằng cô là người rỗi rãi nhất. Cô gõ cửa phòng Tổng giám đốc, rồi giả vẻ cung kính hỏi xem giám đốc muốn ăn gì vào bữa trưa.
Trì Trinh đang ngồi trước máy tính, không ngẩng đầu lên, đáp, “Cơm sườn, trứng chiên. Sườn phải chiên, không được rán, trứng phải chín hoàn toàn”.
“Được, tôi nhớ rồi.” Tuần Tuần quay người định bước đi, đúng lúc đó Trì Trinh cười và gọi cô đứng lại. “Này, việc công cứ phép công tôi làm, điều đó chắc cô không vừa lòng đâu nhỉ? Bị phạt năm mươi tệ cũng là một khoản tiền lớn đấy. Có cần tôi cho vay tiền cơm trưa trước không?”
Tuần Tuần đáp lại bằng cái nhìn với ý “anh đúng là rất vô duyên”.
“Ồ, tôi quên mất, nhất định là cô có khoản tiền dự phòng.” Nói rồi anh ta dựa vào ghế, xoay xoay chiếc bút, tiếp tục nhận xét: “Mái tóc của cô hôm nay trông rất xấu, cứ như bà ngoại sói vậy”.
Tuần Tuần nói: “Không còn chuyện gì nữa, tôi đi đây.”
“Chờ chút”.
Tuần Tuần cố gắng dừng ở cửa, lưng quay về phía anh ta.
“Lần sau chuyện gọi cơm vặt vãnh này cô nên hỏi trợ lý của tôi là được rồi, đừng nên tuỳ tiện vào phòng làm việc của tôi, cô biết đấy, Tổng giám đốc Trì rất bận.”
Nếu không phải vì những đồng tiền lương thì chắc chắn Tuần Tuần sẽ dùng chiếc bút bi trong tay khoanh lên cái mặt của anh ta, tất nhiên là anh ta bận rồi, bận vì còn mải chơi trò Xác chết trong đại chiếc thực vật. Nhưng biết làm sao được, đang ở chỗ của người ta không thể không cúi đầu, mặc dù, cái nơi mà cô đang ở không chỉ dột nát mà còn bẩn thỉu, nhơ nhuốc nữa.
Thuyền Nặng Bờ Nghiêng Muôn Buồm Lướt
Sau đó Tuần Tuần mới biết, ngày cô bắt đầu tới nhận việc ở Nghiêu Khai đúng vào hôm giám đốc ở các tỉnh về báo cáo thu chi trong quý, cũng là ngày mà phòng Tài vụ bận nhất. Nói một các nghiêm túc, phòng làm việc năm tỉnh phía nam của Nghiêu Khai không được thiết lập sau khi Trì Trinh đến thành phố G, chỉ có điều, trước đây mỗi người phụ trách một tỉnh, ở một nơi và ai làm việc nấy, sau đó Tổng bộ thí nghiệm thực hiện chế độ hành chính mới, chia thị trường trong nước thành năm khu vực lớn để thống nhất quản lý kinh doanh, là con trai của một trong những người lãnh đạo cao nhất trong công ty, Trì Trinh được cử làm người phụ trách của khu vực năm tỉnh phía Nam, sau đó sắp xếp lại toàn bộ nhân sự ở các bộ phận, thành lập lên một văn phòng mới.
Trong con mắt của đại đa số người trong công ty, khu vực năm tỉnh phía Nam là một miếng thịt béo bở, lượng tiêu thụ hàng năm luôn chiếm tỷ lệ lớn trong tổng mức tiêu thụ của công ty, Trì Trinh nói riêng với Tuần Tuần rằng, thực ra anh ta bị “đày ra biên cương”. Nghiêu Khai là một công ty sản xuất thuốc lớn và nổi tiếng trong nước, nhu cầu về mấy loại thuốc chính của công ty ở các tỉnh này ngày một tăng mạnh và luôn luôn ổn định, duy nhất chỉ có một đối thủ là nhà sản xuất thuốc Cửu An Đường ở địa phương này, vì một số sản phẩm của hai công ty có cùng dược tính. Cửu An Đường khởi đầu chậm hơn Nghiêu Khai, nền tảng cũng không vững chắc bằng, nhưng họ có lợi thế là ở ngay địa bàn, xu thế phát triển mấy năm gần đây rất tốt, cạnh tranh ngang ngửa với mấy doanh nghiệp nước ngoài, gần đây có tin đồn là có sự thay đổi nhân sự trong nội bộ, nhưng sau đó được làm sáng tỏ bằng việc được gia đình họ Phó mua lại. Thực lực tài chính của họ Phó rất hùng hậu, sau khi được thay thầy đổi chủ, Cửu An Đường khiến cho Nghiêu Khai không thể coi thường, vì thế cuộc cạnh tranh thị phần trên thương trường giữa hai gia tộc là không thể tránh khỏi và hứa hẹn rất quyết liệt. Nói theo cách của Trì Trinh, nếu trong cuộc cạnh tranh ấy mà Nghiêu Khai thất bại ngay trên địa bàn do Trì Trinh phụ trách, thì nhất định lãnh đạo công ty sẽ cho rằng anh không có năng lực. Nếu Nghiêu Khai thắng, thì sẽ nhân đó mở rộng ảnh hưởng ở thị trường cũ, nhưng tóm lại dù thế nào cũng đều là không tốt với anh ta.
Lúc đó Tuần Tuần đã hỏi, nếu đã biết rõ như vậy thì vì sao còn tới đây? Với địa vị và sự tinh thông của mình thì anh ta làm gì mà chẳng có sự lựa chọn khác.
Trì Trinh đáp tưng tửng: “Nếu không đến thì làm sao gặp được cô?”.
Trần Châu thầm yêu Tôn Nhất Phàm, thậm chí có thể vì anh ta mà sẵn sàng rời xa thành phố quen thuộc. Nhưng trong lòng của Tôn Nhất Phàm thì Trần Châu là một quân cờ mà phe phái mới của công ty cử đến để giành lấy quyền tài chính, anh ta đối với Trần Châu lịch sự và khách sáo, có thể nói là kính